Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Edit chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không đem ra khỏi wattpad:3(Bộ thứ nhất: Hắc Ám Hệ Liệt)Tác giả: Quan Tuyết YếnEditor : by me[ Phương Uyên]Thể lạo: Hiện đại đô thị, hắc bang, 1x1 tàn nhẫn vặn vẹo độc chiếm lãnh khốc si tình mỹ cường công x anh tuấn dương quang dần dần trở nên vô cảm thụ. Ngược luyến tàn tâm, từ thời học sinh đến khi trưởng thành. Độ dài: 47 chương + phiên ngoại…
Thật quá vi diệu rồi . Đường đường là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn , là boss của bang Thần Long , là ảnh hậu nổi tiếng cả một làng giải trí có chỉ số IQ cao 500/500 . ẤY vậy lại hoa hoa lệ lệ xuyên vào cái anime vớ vẩn . Trong thân xác của một đứa trẻ 5 tháng tuổi , là đại tiểu thư của Yukino gia tộc lớn mạnh , cô xuýt xúc động mà muốn giết người ...... Thôi được rồi ! Cứ coi như là trọng sinh đi . Với độ thông minh của mình kiếp trước , cô nghiễm nhiên trở thành thiên tài được cả thế giới sùng bái . Được rồi , được rồi , đừng nhìn như muốn ăn thịt cô được không tên Sei kun kia !!!!! Tên Ryota kia nữa đừng suốt ngày ôm cô , ngủ nhờ nhà cô vậy hả ...... ???Cả Daki , Tesu , Muarasaki , Shin chan , cái ánh mắt đen tối , đầy vặn vẹo kia là thế nào hả ..... Tha cho cô đi mà!!!!!…
Nội Dung Truyện : Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong BátThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Trinh thám, HE, Nữ cường.Rating 15+Độ dài: 162 chươngVĂN ÁN:Thi thể bé trai mặc y phục đỏ, thi thể nam giới dưới đáy giếng sâu, phần vụn tử thi nơi đồng không mông quạnh ... Tăng Dĩ Nhu suốt ngày tiếp xúc với đủ hình đủ dạng thi thể đầy ghê rợn, vì lẽ đó cô hãnh diện trở thành một thành viên hội FA* Từ gốc '单身狗一枚 - Chú chó duy nhất: thường ám chỉ những người không có người yêu hoặc chưa kết hôn.Tâm thần phân liệt, sát thủ biến thái, tâm lý vặn vẹo ... Quanh năm suốt tháng Khúc Mịch say mê nghiên cứu đủ mọi loại hành vi, suy nghĩ lệch lạc; chính vì thế anh không những là 'Team FA' mà còn sắp trở thành thành viên lạc loài nhất trong hội FA.Nữ Pháp Y đụng độ chuyên gia Tâm lý tội phạm ...Tăng Dĩ Nhu: Khúc Mịch là 'Thi thể' hoàn mỹ nhất mà cô từng gặp, bụng sáu múi hoàn hảo. Đối mặt với phần vụn thi thể mà vẫn có thể ung dung ăn miếng thịt gà, bình tĩnh, lạnh lùng ... Tuyệt đối không phải là người bình thường.Khúc Mịch: Tăng Dĩ Nhu là một người phụ nữ biến thái mà xinh đẹp nhất mà anh từng gặp. Trông thấy thi thể hai mắt sáng rỡ, cầm dao giải phẫu tao nhã như đang thưởng thức món Âu, cô ấy đang hưởng thụ chiêm ngắm các tử thi bị lăng trì, thối rữa. Tuyệt đối không bình thường!Hai người mắc bệnh, một câu chuyện tình yêu, vô số các vụ án bí ẩn, kinh hãi và hồi hộp.Đoán được mở đầu nhưng không thể nào đoán được kết thúc!Nào mau mau đến coi ... Vừa coi vừa đoán ... thử xem ai là người có tài suy luận cao hơn…
Lớp 11A3, nơi những tâm hồn tuổi trẻ vụng về chạm vào nhau, để rồi khắc ghi những hồi ức không thể phai mờ. Cô nàng lớp trưởng lạnh lùng - An Nhiên, và cậu bạn nam sinh tinh nghịch - Hạ Phong, đã vẽ nên một câu chuyện về tình bạn, tình yêu và những ước mơ vụn vỡ nơi sân trường.…
Tác giả: Thẩm Dục DươngThể loại: BoyloveLưu ý: Có yếu tố cưỡng hiếp, tâm lý nặng nề, chi tiết quá trình nhân vật sát hại bằng những từ ngữ thô thiển, thực tế có thể gây ám ảnh. Xin cân nhắc. Ám Sinh là một anh chàng mắc chứng bệnh parkinson với tâm lý vặn vẹo vốn có đã trở thành một tên sát nhân biến thái với hàng loạt những vụ án hiếp dâm mà chính bản thân anh cũng chẳng hề hay biết.Truyện được viết dưới góc nhìn của Ám Sinh cùng với những lần ra tay khi không khống chế được bản thân. Xuyên suốt bộ truyện là một không khí u ám nhuốm màu tăm tối, mọi sự thật sẽ dần dần được hé lộ, phơi bày khi có sự xuất hiện của Phúc Sắc. Một cậu bé đang học cao trung tình cờ lọt vào mắt Ám Sinh, mọi thứ thay đổi từ đó.…
************Truyện sao chép lại với mục đích lưu trữ, xin hãy vào diễn đàn lê quý đôn để đọc và ủng hộ người dịch theo link bên dướihttp://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=396451************- Tác giả : Nhược Minh Nhược Hề- Edit : Âu Dương Lạc Cửu- Tình trạng : Đang tiến hành- Số chương : 22 chương.--- ------ ------ ------ ---"Sơ Hiểu. . . Tại sao phải nấu cơm vậy?" Mộ Niên nhìn động tác thuần thục của Sơ Hiểu, có chút nghi hoặc hỏi."Nếu nhiều hơn một người thì tất nhiên phải nấu chứ!" Sơ Hiểu thờ ơ cười xoay người véo véo khuôn mặt của hắn, "Nếu không, ta ăn cái gì, hả?"Mộ Niên sờ khuôn mặt hồng hồng tránh qua, thoát khỏi ma chưởng của Sơ Hiểu, chu chu miệng không cam lòng thấp giọng nói: "Sơ Hiểu luôn chiếm tiện nghi của người ta, lúc mới tới người ta còn tưởng rằng. . .""Tưởng rằng cái gì. . ." Sơ hiểu buồn cười nhìn hắn.". . . . . . Tưởng rằng. . . nàng là chánh nhân quân tử. . . . . ." Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn nàng."Ưm. . ." Sơ Hiểu nghiêng đầu, len lén hôn dưới mặt của hắn, "Hiện tại thế nào. . ."Hắn sửng sốt, gương mặt phát hồng, hắn tưởng rằng nói như vậy, ít nhất thê chủ sẽ có một chút xấu hồ, ai ngờ đến. . . . . .Tức giận dậm chân, che mặt, chạy ra ngoài.--- ------ ------ ------ ------Ta và chàng vốn là người cô đơn tịch mịch, nếu như vậy thì chúng ta đến với nhau đi.Nội dung: Xuyên không, điền văn, nữ tôn ~Nhân vật chính: Lâm Sơ Hiểu, Tần Mộ Niên ┃ phối hợp diễn: ┃ Cái khác: 1 VS 1, điền văn…
Có những mối quan hệ sinh ra không phải để gọi thành tên, mà để người ta lặng lẽ nhận ra bằng sự dao động của con tim...Chúng bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không đủ tinh tế, sẽ dễ dàng trôi qua như một khoảnh khắc bình thường của tuổi trẻ. Một ánh mắt chạm nhau lâu hơn mức cần thiết, ở lại thêm một nhịp thở rồi mới lặng lẽ quay đi, gợi lên trong lòng một cảm giác mơ hồ, chưa kịp gọi tên. Giữa những buổi tối nhạt màu, tin nhắn được gửi đi chậm rãi, những câu chuyện không có điểm dừng, chỉ là cái cớ để kéo dài thêm một chút thời gian trước khi đêm khép lại bằng lời chúc ngủ ngon quen thuộc. Khi đứng cạnh nhau, có lúc khoảng cách bỗng trở nên mong manh, để những đầu ngón tay khẽ chạm, rất nhẹ, như vô tình nhưng lại mang chút tâm tư hèn mọn, đủ khiến con người ta nhớ mãi. Giữa những tiếng trêu đùa của bạn , cả hai chỉ cười rồi để im lặng thay cho câu trả lời, không phủ nhận cũng chẳng một lời khẳng định, như thể câu trả lời đã nằm sẵn trong ánh nhìn dành cho nhau. Chiều tan trường, họ bước cạnh nhau trên con đường lát đá dưới tán cây, chậm hơn đám đông một nhịp, không ai dừng lại, cũng chẳng ai muốn bước nhanh hơn, chỉ mong khoảnh khắc ấy trôi chậm thêm một chút, để được ở cạnh nhau lâu hơn trước khi nói lời tạm biệt.Giữa tuổi trẻ trong veo ấy, tồn tại một mối quan hệ chưa đủ rõ ràng để gọi thành tên, nhưng lại đủ dịu dàng để người ta muốn giữ lại thật lâu, như giữ một điều rất quen, rất nhẹ, và rất khó thay thế.…