Hàng Ngày
Học đường…
search google :v…
những bạn nào không tin mà có thể làm( cảnh báo có chuyện j tự chịu đừng có ám tới) …
kể về một tên ma vương sau khi thất bại khi xâm chiếm thế giới . đến thế giới khác vẫn xui như vậy, bị gái leo lên đầu lên cổ.PS: lần đầu em viết nên ít gạch thui em chưa muốn xây nhà lầu…
Mạch Vy Khánh nó là một cô bé xinh xắn đáng yêu nhưng lại luôn lạnh lùng với người lạ.Hắn là Dương Hàn Phong, vị hotboy nổi tiếng của trường Hoàng Kỳ. Là điển hình của mẫu người ngoài lạnh trong nóng.Nguyễn Hoàng Bảo Nhi năm nay16 tuổi học trường THPT Hoàng Kỳ. Bạn thân của nó, xinh xắn. IQ thấp hơn nó xíu.Trịnh Hạo Thiên là bạn cùng lớp với hắn, bạn thân với hắn luôn. Nhưng khác cái là ấm áp hơn hắn. Đẹp trai thì...sánh ngang nhau! IQ ngang hàng. Là con cưng của tập đoàn Trịnh Mỹ lớn thứ 2 châu Á.Huỳnh Lệ Anh: Chị hai của trường, cùng lớp với hắn và Hạo Thiên. Chua ngoa, đanh đá. là 1 hót- gơ son phấn. Hồ Hoàng Yến: N_y trước của hắn, sẽ có lúc trở về và...( lúc đó hãy nói)…
Tiếng mưa rơi từng đợt ngoài hiên. Hơi ẩm ướt gần như bao trùm lấy không gian xung quanh. Khiến tôi càng khẽ rúc vào người anh..." Ấm thật!" níu lấy áo anh bất chợt... Anh càng ôm trọn lấy tôi hơn...khẽ thì thầm "Anh yêu em, mèo con ạ." Nếu như khúc cảnh đó có thể tái hiện một lần, tôi nguyện bất chấp, đồng ý mọi cái giá ông trời đưa ra để đưa ANH VỀ! #Sad…
Lời nhắn gửi yêu thươngThời gian thấm thoắt thoi đưa, trong chớp mắt, những cuốn tiểu thuyết đã đi cùng tôi bảy năm ròng. Trong bảy năm qua, tôi trải qua cuộc sống đơn điệu nhất. Hằng ngày, ngoài làm việc trong phòng thí nghiệm, tôi chỉ làm bạn với máy tính, viết những câu chuyện phong phú, đa dạng về người khác. Nhưng tôi vẫn rất hạnh phúc, bởi đoạn đường này có rất nhiều độc giả đáng yêu sánh bước cùng tôi, cùng thưởng thức các nhân vật có tính cách hoàn toàn khác biệt nhưng giống nhau ở điểm dám yêu, dám hận.Họ là Hàn Trạc Thần và An Dĩ Phong, những người đàn ông sống trong tăm tối nhưng luôn khao khát ánh mặt trời;Là Giáo sư Dương ấm áp như ngày xuân;Là Tham mưu Diệp nóng bỏng như mùa hè;Là Trác Nhị thiếu đẹp đẽ như trời thu;Là Cảnh Tổng lãnh đạm như mùa đông.…Nhiều lúc tôi có ảo giác, họ đều thật sự sống trong giấc mộng của chúng ta. Chính tình yêu của chúng ta dành cho họ đã khiến họ trở nên sống động và đáng yêu.Tôi vừa chân thành cảm ơn độc giả, những người luôn ở bên tôi, khích lệ tôi đi hết chặng đường vừa qua, đặc biệt là các bạn độc giả Việt Nam dễ thương. Nhờ sự ủng hộ của các bạn, tôi mới có ngày hôm nay, mới có thể tạo ra nhiều nhân vật không hoàn hảo nhưng đáng để chúng ta yêu như vậy.Cuối cùng, tôi xin chúc các bạn độc giả có thể tìm thấy một nửa dù không hoàn hảo nhưng xứng đáng để các bạn yêu thương trọn đời, trọn kiếp!Diệp Lạc Vô Tâm…
Câu chuyện nhỏ của tôi, tôi kể lại cho các cậu bằng tất cả những gì tôi có!…
Bộ truyện này được lấy cảm hứng từ bộ" Lớp có tang sự không cần điểm danh" của tác giả Doo Vandenis LƯU Ý : có những tình tiết máu me hoặc những tình tiết không phù hợp với vài độc giả . các tình tiết trong truyện đều là hư cấu cũng như không xúc phạm bất kỳ cá nhân nào do trình mình còn non nên có gì mọi người góp ý cho me nha giới thiệu Trường THPT Hòa Đông - ngôi trường có bề dày hơn 70 năm - nổi tiếng không chỉ bởi chất lượng học tập hay những lứa học sinh ưu tú, mà còn bởi... một "truyền thống" không ai dám nhắc tên.Người ta thì thầm, khi một lớp học đột nhiên vắng đi bốn học sinh, gồm hai nam, hai nữ, và ghế ngồi của họ bị nhuốm máu tanh cùng mùi tử khí ghê rợn, thì lớp đó đã mắc phải hiện tượng được gọi là: "Bốn Xác."Không ai biết vì sao, không ai dám chất vấn. Từ giây phút đó, cả lớp bắt buộc phải chia nhau đi tìm xác. Không phải mất tích, không phải trốn học - mà là xác chết thật sự.Khi đủ bốn thi thể được mang về, lớp sẽ tổ chức tang lễ như dành cho người thân. Sau ba ngày, hiện tượng sẽ biến mất.Đó là "truyền thống" đẫm máu mà những học sinh khóa trước đều rỉ tai nhau bằng ánh mắt sợ hãi. Một truyền thống không nằm trong sách vở, nhưng ai cũng tin - vì ai dám không tin?Năm nay, lớp 10A11 của Lê Nhi là lớp đầu tiên dính hiện tượng đó. Vừa nhập học được vài tuần, họ đã mất tích bốn người.Ban đầu, mọi người còn tưởng là trò đùa. Cho đến khi bốn chiếc ghế phủ máu, ruồi nhặng bu đầy, và mùi xác chết bắt đầu len lỏi trong không khí.Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu …
#RiaLoveSP #PerthSaint #Perthppe #Saintsup Lâu lắm lắm rồi mới quay lại viết về PerthSaint. Tui team #SonPin nên lâu lâu thấy tui viết Saint công thì cũng đừng ngạc nhiên nhé. Tui sẽ chủ yếu viết những đoạn fic ngắn, đơn giản chỉ là những điều đột nhiên xuất hiện trong đầu và hoàn toàn không có thật nha.…
Hello các ban!!!!Mình là 1 tác giả mới và đây là bộ truyện đầu tay cuả mình... mong mn đọc và ủng hộ ạ🫶Truyện mang thể loại thanh xuân vườn trường Mang theo sự ngây thơ, mơ mộng , năng lượng và đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ!!!Mong mn muốn mang truyện đi đâu ib mình trước nhéYêu các bạn❤️…
My name is Mia…
Thi cử - là thứ mà ai cũng đã trải qua trong đời. Chúng ta thi cử với nhau đồng nghĩa là chúng ta đấu đá nhau.Nhưng thi cử đối với chúng ta là ghi những dòng chữ lên những tờ giấy thì ở đâu đó trong vũ trụ này, vẫn có một nơi hoàn toàn giống với Trái Đất chúng ta, ở đó cũng có chúng ta, có mọi người, rất giống...Nhưng ở đó họ không thi cử bằng giấy bút, mà thay vào đó là bằng các loại vũ khí khác nhau, họ đánh nhau, họ chém giết lẫn nhau đồng nghĩa với việc thi cử.Liệu bạn có muốn ở một thế giới như thế?Nhân vật chính của chúng ta là một cư dân sống ở đó, hằng ngày phải đi học cách để sinh tồn, học cách để chém giết, học cách để mà sống sót trong thế giới tàn khốc ấy. Liệu cậu có vượt qua được? Sao ta không cùng bước chân vào cuộc sống của cậu ta, xem cậu ta làm gì để mà sinh tồn trong nơi ấy.…
"Ba... mẹ...mọi người...! Tất cả .... tất cả...cả...chết rồi..chết rồi ...chết thật rồi....."đó là lời nói vô thức của một cậu bé bị tước hết mọi người thân trong trận sụp lỡ đất do đất bị thoái hóa vì hóa chất của công ty ACIE thảy ra đã hủy diệt phân nữa thành phố của cậu bé. Cậu bé đã được cứu sống và sống cùng người bà còn sống của mình ( khi trận lỡ đất ấy bà không ở cùng gia đình nên không chết). - Đây chính là quá khứ 8 năm của Lăng Tô Ân hiện giờ cậu là học sinh cấp 3 của trường THPT A . Chính tại đây cậu tìm thấy dc tình yêu của mình sau những năm tháng dày vò trong sự cô đơn. Nhưng người con gái mà cậu yêu lại là con gái của người lãnh đạo tập đoàn gây nên tội lỗi giết cả gia dình cậu. •chú ý nè:3 : Đây là lần đầu tiên tui viết truyện đó nghen ~(×-×)~ nhớ bình luận góp ý chia sẽ cho tui có động lực mà viết típ nghơn :3 (Tom)…
Mười tám tuổi, chúng ta yêu bằng tất cả sự trong trẻo mà không cần điều kiện.Duy gặp Linh vào năm cuối cấp, khi THPT ĐND giải thể và cậu chuyển đến THPT HVL. Từ những lần trao đổi bài, từ ánh nắng bên cửa sổ lớp 11B2, một mối tình âm thầm bắt đầu - lặng lẽ, bền bỉ và không được gọi tên.Năm năm trôi qua, họ lớn lên trong hai thế giới khác biệt.Linh bước vào cuộc sống đủ đầy với những chuyến đi và lựa chọn mới.Duy ở lại với phòng trọ nhỏ, với ước mơ kỹ thuật và những đêm thức trắng.Đến một ngày, Duy lấy hết can đảm để nói ra điều mình giữ trong lòng suốt năm năm.Nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng."Tôi Yêu Em, Nhưng Là Em Của Năm Mười Tám" không chỉ là câu chuyện về một mối tình đơn phương, mà còn là hành trình trưởng thành của một chàng trai khi nhận ra: đôi khi điều ta yêu không phải là một con người ở hiện tại, mà là phiên bản họ từng là trong ký ức.Có những mùa hạ không trở lại.Có những người chỉ thuộc về thanh xuân.Và có những tình yêu... sinh ra để dạy ta cách buông tay.…