Chiến Tranh Lạnh | NUTHONG
"Cục vàng cục ngọc của Nut mà đau một thì tim Nut cũng như ai xé ra rồi."…
"Cục vàng cục ngọc của Nut mà đau một thì tim Nut cũng như ai xé ra rồi."…
" Thích tao thì nói mẹ đi, bày đặt sĩ sĩ" " Ừ thích" " Thích ai?!"" Thích mày "…
Hai lần yêu, một kết thúc lặp lại.Giữa vô số lời chưa kịp nói, chỉ có im lặng là đến đúng hẹn.…
Tác phẩm tiếp theo của mình nha…
"Anh chẳng là cái thá gì trong mắt tôi đâu!"…
Trên bảng xếp hạng, chúng ta đứng xa nhau nhất. Nhưng chẳng ai nói rằng hai cực xa nhất...không thể hút lấy nhau.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
- warning: just a fanfic ' lowercase- văn án: nut và hong lớn lên cùng nhau ở một thị trấn nhỏ. họ là tri kỷ, là tất cả của nhau. hong luôn mơ về một cuộc sống bình yên bên nut, còn nut lại khao khát một điều lớn lao hơn, rời khỏi nơi này, đến một thành phố xa lạ, xây dựng tương lai của riêng mình.…
Hồng sa trải lối, đỏ thắm tựa duyên trời,thanh mai năm cũ hóa lời thề sánh đôi.Vạn dặm phồn hoa nghiêng mình trong lễ cưới,một ánh mắt nhìn - trọn kiếp chẳng rời nhau.…
Trong giới thượng lưu ở Bangkok, không ai là không biết mối quan hệ kỳ lạ giữa hai vị thiếu gia nhà Danjesda và Chiradatesakunvong.Một người là Nut Thanat - kẻ có thể đánh nhau chỉ vì một cái nhìn đểu, sẵn sàng đốt tiền vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Một người là Hong Pichetpong - gương mặt đại diện của trường, luôn xuất hiện với bộ đồng phục phẳng phiu và bảng điểm tuyệt đối.Từ lời hứa của cha mẹ đến tình cảm nảy nở dưới sân trường ngập nắng, Nut nhận ra rằng việc trở thành một "ngoan ngoãn" trong mắt Hong thực chất còn thú vị hơn việc làm loạn cả thế giới. Nhưng liệu một kẻ ngông cuồng như hắn có thể giữ mãi vẻ dịu dàng ấy khi những sóng gió của sự trưởng thành và kỳ vọng gia tộc ập đến?⚠️🚫 Truyện được viết theo trí tưởng tượng, không có thật ngoài đời, không áp dụng vào đời thực.🍦Tui còn nhiều sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng💗🥜 fic có nhiều chương hiện tại tui chưa viết xong nên mấy cổ cứ từ từ đón xem và nhận xét nhé💗…
Có những người bước qua đời ta thật khẽ.Không để lại gì rõ ràng - chỉ là vài cái nhìn, một câu nói, một buổi xem phim. Nhưng ta lại nhớ họ mãi.…
au: cuccitbitduotp cp: chodeft, doranxdeft warn: ooc, oe, có cp tà đạo, toy thất tình nên mới biết thôi...tôi tôi không biết phải gọi cảm xúc này là gìcó lẽ chỉ là rung động nhất thời tôi biếtim lặng thật đáng sợ tôi muốn thấy anh ấy cười tôi muốn trái tim mình ngủ yênkhông muốn phải đau nữa…
Giữa những tác phẩm ngoài kia rất vui vì bạn đã chọn Sun và ghé lại dành chút thời gian để thưởng thức những dòng cảm xúc nàyĐây hoàn toàn thuộc trí tưởng tượng của Sun, không áp dụng lên đời thật, người thậtNghiêm cấm việc mang đứa con tinh thần của Sun đi bất cứ đâu, không lấy ý tưởng của Sun nhé ạ…
⚠️ Fake chat ⚠️⚠️Góc nhìn của Hong Vì đây là truyện dạng tin nhắn nên mình sử dụng tên ig của 5 thành viên LYKN :D‼️Chú thích:williamjkp: William Jakrapatrle_tsgo_eating: Lego Rapeepongm.tuiiii: Tui Chayatornnnutdan: Nut Thanathongshihoshi: Hong Pichetpong…
‼️TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT THEO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA MÌNH. ❗️TÓM TẮT NỘI DUNG: Gặp lại người yêu cũ trong một buổi ký kết hợp đồng, Nut không muốn gì hơn ngoài việc kéo Hong trở lại vòng tay mình. Nhưng sự xuất hiện của Pun - vị Giám đốc luôn thầm thương trộm nhớ Hong - đã đẩy mọi chuyện đi quá xa.Vụ hành hung ngay cửa công ty, những bài báo lá cải, và sự thật về chứng suy hô hấp do lạm dụng thuốc ngủ của Nut dần được hé lộ. Hong sẽ chọn cách ra đi để bảo vệ sự nghiệp của Pun, hay ở lại để cứu lấy mạng sống đang mỏng manh như sợi tóc của Nut?…
Fic ngắn của NutHong, vui buồn hài ngược đủ cả…
Một người lặng lẽ mang trong mình đầy vết thương. Một người đến, kiên nhẫn ở lại.Giữa những ngày tăm tối, tình yêu dịu dàng cất lên lời thì thầm:"Cậu có thể tin tưởng vào tớ không?"…
tổng đài thử lòng nhân viên và cái kết…
Nut bế Hong ra khỏi giường, bế thẳng vào nhà bếp. Anh để cậu ngồi trên bàn đá cao, còn mình thì đứng giữa hai chân cậu, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.Hong như một chú khỉ con dính người, tay không rời khỏi vai Nut, mắt cứ dán chặt vào từng động tác của anh."Ăn bánh mì áp chảo nhé? Có thêm trứng ốp la lòng đào em thích nhất này.""Ừm... cho nhiều xúc xích vào.""Tuân lệnh."Nut vừa làm vừa thỉnh thoảng quay lại hôn vào má Hong một cái "chụt" rõ kêu. "Nut!". Hong lại giả vờ nhăn mặt nhưng đôi mắt thì cong tít lại vì hạnh phúc. "Sao?""Đang nấu ăn mà cứ hôn miết.""Thế em đừng đứng gần tao nữa, bế em sang kia ngồi nhá?"Hong lập tức siết chặt anh hơn."Ứ ừ...."…
"Tháng Tư là khởi đầu" Hong từng nói thế. Câu nói ấy giờ đây như một lời thì thầm của quá khứ, vang vọng trong tâm trí Nut, mãi không chịu buông.Nhưng với Nut, tháng Tư lại là một cái kết.Là lời hứa không thể giữ.Là khoảng trống không thể lấp đầy.…
Họ là 5 mảnh ghép - ánh sáng sân khấu từng gọi tên họ là LYKN.Nhưng sau ánh đèn, không phải ai cũng đứng vững.Có người chọn im lặng. Có người chọn hy sinh.Có tình cảm chẳng thể nói ra... vì sợ đánh đổi cả một nhóm.Nhưng tình yêu - nếu đủ lớn, thì có thể đợi.Một người rời đi. Một người ở lại.Và một ngày, họ quay về...Không phải để bắt đầu lại. Mà để kết thúc điều chưa từng được nói.…