Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sawadee krub.Tác giả: 𝘬𝘢𝘯𝘪𝘯.Bắt đầu: 27/03/2025.Kết thức: 27/04/2025.William khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như một chiếc bẫy. "Em sẽ biết thôi. Nhưng trước tiên, em phải học cách sống trong thế giới này. Và khi em đã thuộc về tôi, em sẽ không thể thoát ra được."Đón chờ bộ truyện "Cậu Chủ Nhỏ Của Riêng Tôi."❗Truyện hoàn toàn dựa trên sức tưởng tượng và không có thật, yêu cầu không áp dụng vào thực tế.❗Vui lòng không reup khi không có sự cho phép từ tác giả.…
"Từ lạ, đến quen, đến thân rồi thương" war: tưởng tượng nhưng sẽ sát đời thật, không áp dụng lên người thật, không đem truyện đi bất cứ đâu khi chưa có sự cho phép…
Thanh xuân ấy, có một người lặng lẽ bước vào tim - và im lặng rời đi."Có những người không thuộc về ta, dù cả thanh xuân ta chỉ thuộc về họ."Năm mười bảy tuổi, Nut gặp Hong - cậu học sinh mới chuyển từ Bangkok, luôn ngồi cuối lớp với ánh mắt buồn nhìn ra cửa sổ. Không ai thật sự thân thiết với Hong, ngoài Nut - người duy nhất mang cho cậu hộp sữa chua không đường, và một tình cảm không tên.Giữa những buổi tan học cùng nghe nhạc, những chiều mưa mắc kẹt lại lớp học, Nut và Hong dần trở thành hai đường thẳng song song - không cần tỏ tình, không cần nắm tay, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Nhưng rồi, như bao câu chuyện tuổi trẻ, một người buộc phải ra đi. Hong chọn Nhật Bản, còn Nut ở lại với Chiang Mai, cùng lời hứa chưa kịp thốt.Nhiều năm sau, Nut là một biên kịch nổi tiếng với những kịch bản buồn về những người đã lỡ. Trong một buổi ký sách ở Kyoto, anh không ngờ lại gặp lại người từng là cả bầu trời của thanh xuân mình - với ánh mắt một mí xưa cũ, và một lời chưa kịp nói ngày ấy:"Anh còn đợi em không?"…
William và Est yêu nhau, sống cùng nhau trong một căn hộ nhỏ giữa Bangkok. Một buổi sáng bình thường, Est bỗng nói muốn có con - không phải đẻ, mà là nhận nuôi.Từ ý định ngây ngô đó, họ vô tình mở ra hành trình lớn nhất đời mình là trở thành hai ông bố của bốn đứa trẻ. Mỗi đứa mang theo một câu chuyện buồn, nhưng cũng là mảnh ghép khiến căn nhà này đầy ắp tiếng cười.Giữa bát cơm, vết mực, những lần dỗ trẻ khóc và cả những đêm chỉ có ánh đèn vàng nhỏ giọt, William và Est dần hiểu ra.Gia đình không cần máu mủ để gọi là "nhà" - chỉ cần tình thương, là đủ.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Truyện được viết trên trí tưởng tượng của tác giả , nghiêm cấm việc sử dụng và áp đặt lên người thật .Chỉ là tác giả thấy cute nên viết chơi chơi thôi nhe. Không thích thì kiếm truyện khác đọc, tại vì chủ tus viết chơi chơi thôi, thử chap đầu nếu có đọc giả thì t viết tiếpCâu truyện này là tình yêu tam giác giữ NutHong và Tui á nha."LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC""NGHIÊM CẤM ĐỌC GIẢ CHƯA ĐỦ TUỔI VỊ THÀNH NIÊN VÌ TRUYỆN CÓ YẾU TỐ 18+""CÁC ĐỌC GIẢ NÀO NHẠY CẢM CÁC YẾU TỐ 18+ THÌ CHÚ Ý NHA TÁC GIẢ KHÔNG NHẮC LẠI LẦN HAI""CHỦ TUS CHỈ VIẾT CHƠI CHƠI THÔI NÊN ĐỪNG CÓ CHỬI TỘI TÁC GIẢ LẮM"😭"CÁC BẠN NÀO KHÔNG THÍCH CÁC NHÂN VẬT THÌ CÁC BẠN HÃY QUA TRUYÊNN KHÁ MÀ ĐỌC NHÉ""Ê MÀ NHỚ TIM VỚI CMT CHO T CÓ ĐỘNG LỰC VIẾT VỚI NẾU CÁC BẠN YÊU THÍCH NHA"" SAU TRUYỆN TÌNH TAM GIÁC NÀY THÌ CÓ THỂ T SẼ VIẾT TIẾP TRUYỆN TÌNH TAM GIÁC NỮA, HOẶC LÀ KHÔNG , VÌ CHỦ TUS LÀM BIẾNG LẮM"🥺…
Hong yêu bạn thân mình - Nut - một cách lặng lẽ và đau đớn.Tình cảm ấy không thể nói ra, cũng không thể dập tắt, dần dần hóa thành những cánh cẩm tú cầu rực rỡ cậu ho ra mỗi đêm.Hanahaki - căn bệnh của những kẻ yêu đơn phương lớn dần trong lồng ngực, cùng với nỗi sợ rằng một khi cất lời, sẽ đánh mất cả tình bạn quý giá ấy.Mà nếu cứ im lặng...thì sớm muộn gì cậu cũng chẳng còn cơ hội để nói.Giữa những mùa thi, tiếng giảng bài và ký ức thanh xuân, có một tình yêu đã nở hoa, rồi lặng lẽ tàn trong lồng ngực.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Văn ánNăm học mới bắt đầu tại một trường trung học ở Bangkok. Nut, học sinh "đầu gấu" nổi danh toàn khối. Dù vậy bảng điểm của cậu luôn ở top đầu, làm giáo viên vừa đau đầu vừa nể phục. Nut sống một mình, ít bạn bè, chỉ có những trận đánh nhau.Hong thì khác, không phải kiểu "mọi người tránh xa" mà là "không ai để ý". Cậu lặng lẽ sống trong thế giới của riêng mình - một góc sân trường vắng, chiếc tai nghe nhét tai, và cuốn sổ tay dày đặc lời nhạc viết tay. Cậu sống như thể muốn tan biến khỏi ánh nhìn của cả thế giới.Thế nhưng, một lần thay đổi chỗ ngồi đã khiến hai thế giới trái ngược ấy va chạm.…
"Không chê anh nghèo, lên xe anh đèo."Đầu Daeyoung hiện một dấu chấm hỏi."Anh đâu có nghèo?""Thì?""Thì em không chê anh. Nhưng mà em không lên xe được không?"…