[KageHina] Yêu theo cách của em
Đọc mô tả ở chap mô tả nhé.…
Đọc mô tả ở chap mô tả nhé.…
Giữa phòng ngủ của Almond và Progress là một khoảng không hai mét - khoảng cách giữa hai chiếc ban công sát vách. Từ nhỏ đến lớn, Progress đã quen với việc vượt biên sang phòng anh hàng xóm để ăn vạ, bày trò và luôn được dỗ dành bằng kẹo ngọt vị dâu.…
Almond Poomsuwan - một nhà soạn nhạc thiên tài sa sút vì mất đi khả năng cảm thụ âm thanh. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, anh gặp Progress - người thợ sửa đàn thầm lặng trong căn hầm tối ở Vienna. Bằng mùi dầu thông ấm áp và sự dịu dàng, Progress đã vá lại linh hồn rỉ máu của Almond, giúp anh tìm lại hào quang vinh quang.Thế nhưng, sự hồi sinh của thiên tài lại đi kèm với dã tâm chiếm đoạt cực đoan. Yêu thương quá cuồng nhiệt của Almond trở thành chiếc lồng giam bóp nghẹt Progress, khiến cậu chọn cách trốn chạy ngay trong đêm công diễn hoàng gia.…
Bé gấu mèo nhà anh Nhận.…
Mọi người lúc nào cũng cho Yuuji đồ ăn, và em không biết lý do vì sao.…
tưởng đau nhưng lại là "thương"#11/3/2025viết truyện chỉ để thoả mãn sở thích của bản thân 😇…
Không nhiều ký ức về mùa hạ đọng lại trong tâm trí Sanzu. Hoạ chăng nếu có thì cũng chỉ là mái tóc vàng rực rỡ của Takemichi dưới bầu trời trong xanh cao vời vợi.Hay liệu rằng đó là đôi mắt em nơi bến xe ngày chia ly.…
Tổng hợp các oneshot AllCaelus của Andromeda…
Chuyện thích thầm lẫn nhau dở khóc dở cười của chàng nhân viên quán cà phê Xiao và cậu chủ tiệm bánh bên kia đường Aether.…
Đọc thì biết!!!…
Venti và hành trình rủ nàng thơ của hắn cùng đi trốn.…
Hình như mọi chuyện chỉ xoay quanh cái máy số 7 đó. Biết rõ những ngày mưa, nước sẽ rơi xuống làm chập mạch, hư máy. Nhưng Poomsuwan không chọn sửa mái ngói cho nhanh gọn, mà chọn sửa đi sửa lại cái máy số 7 thân yêu ấy suốt tám tháng trời. Đúng là một thiên tài trong việc đốt tiền vào những chuyện chẳng có ích lợi gì.Nhưng Poomsuwan đâu có nghĩ thế.…
- Disclaimer : Nhân vật thuộc quyền sở hữu của Isayama Hajime- Rating : 10+- Thể loại : SE - Sad Ending- Author : AckermanJaeger- Summary : Giống như cái lỗ bánh donutKhông cách nào cô lập được nóChứng minh việc Người từng hiện diệnLà điều tôi chẳng tài nào làm được-----Cái lỗ mở ra trong ngực tôi đâyGiờ là thứ duy nhất chứng minh sự tồn tại của NgườiDù vậy thì tôi vẫn trống rỗngTrái tim tôi tan nátBiết làm sao được* Note : - Nếu bạn không thích Riren - Levi x Eren, xin mời click back, mình không muốn tranh cãi về couple yêu thích của mình- Mong các bạn sau khi đọc xong có thể để lại lời nhận xét, để mình có thể biết cảm nghĩ của các bạn- Đây là đứa con cưng thứ hai của mình sau Fic Naruhina - My lover, nên mình rất trân trọng nó, nếu muốn mang đi nơi khác hãy xin phép mình, cảm ơnMời các bạn đọc truyện…
#3/3/2025viết truyện chỉ để thoả mãn đam mê và sở thích của bản thân…
Chỉ có ngọt và ngọt.…
Tác phẩm: Gió chiều và hương dừaTác giả: 屿Biên dịch: Mon---Lời của tác giả: Vui lòng không gán ghép lên người thậtLời của người dịch:(1) Bản gốc tác giả ko có để tên tác phẩm, mình lấy chương 1 của truyện đặt làm tên truyện(2) Trong truyện, Oom nhỏ tuổi hơn Bam.---Chú ý:1. Chuyện mình dịch chưa có sự đồng ý của tác giả nên nếu các cậu có ai có ý kiến thắc mắc gì thì hãy nhắn tớ gỡ chuyện nhé. Giải thích thêm: Vì ib tác giả phải xác minh sđt và chứng minh thư của Trung Quốc hoặc các quốc gia được cho phép khác, trong đó ko có Việt Nam, vậy nên mình ko thể nhắn tin hay bình luận để xin quyền dịch được.2. Hoan nghênh thiện chí góp ý uwu…
Rindou là màu xanh, tức có thể qua lại được, nhìn thì không phải nhưng thật ra là đúng đấy, bởi cậu chàng thật ra là người thân thiện và phóng khoángRan thì màu vàng, tức là cần cẩn thận, thường mấy người dẻo miệng với vẻ ngoài hào nhoáng và kiểu tóc chia ngôi Hàn Quốc toàn mấy ông bad boy cả.Sanzu chắc chắn phải là màu đỏ, gặp hắn thì cút đi đường vòng cho lẹ.Theo lý thuyết thì như thế, nhưng Takemichi lại mắc tật thích vượt đèn đỏ.…
"Em ấy chỉ ở bên tôi một trăm chín mươi tư ngày, vậy mà tôi lại dành cả phần đời còn lại để nhớ thương."…
Giữa góc sân trường Trung học Saint Gabriel, có một hòm thư rỉ sét bị bỏ quên, nơi chứa đựng những mảnh giấy vụn và những bí mật không ai buồn chạm tới. Mọi người gọi đó là "phế tích", nhưng với Almond - nam thần bóng rổ đã từ bỏ sân đấu sau một thất bại cay đắng - đó là nơi duy nhất anh có thể ẩn náu khỏi những kỳ vọng nặng nề của gia đình.Mọi chuyện thay đổi khi Progress, cậu nhóc lớp 10 với nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hè, xuất hiện và tự phong mình là "người dọn dẹp ký ức". Một người hướng nội tìm cách đóng cửa trái tim, một người hướng ngoại kiên trì gõ cửa bằng những chiếc máy bay giấy màu tím.Liệu sự nhiệt thành của Progress có thể giúp Almond bước qua nỗi ám ảnh để một lần nữa nghe thấy tiếng còi khai cuộc của đời mình?…
La Douleur Exquise, tiếng Pháp, "nỗi đau đến xâu xé tim gan vì mong mỏi tình yêu từ một người không thể chạm tới."…