Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đơn giản nhất chỉ là cảm xúc của một người khi đơn phương . Dành cả trái tim thổn thức để hi sinh tất cả vì họ . Là luôn ở bên họ dù nắng dù mưa dù phong ba bão tố dù cho bản thân có như thế nào đi nữa thì vẫn muốn ở bên để bảo vệ . Lần đầu mình thử viết truyện nếu có lỗi xin bỏ qua. ♥ Néo♥…
"Oh Sehun""Anh nghe.""Oh Sehun""Chuyện gì thế em.""Em mỏi chân."Anh ấy vừa làm việc vừa xoa chân cho tôi. Đôi mắt cứ dán vào màn hình máy tính liên tục nhưng tay vẫn xoa bóp cho tôi rất đều đặn. Bất kể anh ấy đang làm gì, chỉ cần tôi gọi anh ấy đều sẽ trả lời rất nhanh. "Anh đang làm gì thế ?""Làm việc nuôi em.""Em có tiền.""Người yêu em tên gì?""Oh Sehun""Em là ai?""Là người yêu của Oh Sehun.""Giỏi. Chúc mừng em đã trúng giải thưởng được bao trọn đời bởi Oh Sehun.""Oh Sehun""Anh đây.""Em yêu anh.""Anh cũng yêu em.""Cảm ơn anh vì đã yêu em.""Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh."…
Bóng bàn/OOC/HETôi biết, thời gian có thể sẽ mài mòn những góc cạnh của con người, nhưng chấp niệm trong tim tôi vẫn luôn rõ ràng - Tôi nguyện đứng nơi bến đò của năm tháng, nhìn theo bóng người đi khắp non sông gấm vóc.Cho đến một ngày, khi ánh sáng trong mắt ngườirực rỡ hơn muôn vàn tinh tú, nụ cười còn tươi hơn cả hoa nở giữa mùa xuân - khi ấy, tôi mới dám yên lòng buông tay, để người mang theo niềm thương nhớ của tôi, bước tới hạnh phúc viên mãn chỉ thuộc về riêng mình.Trước đó, xin cho tôi được làm bến cảng lặng lẽ phía sau, đợi đến khi người bình yên neo đậu trong hạnh phúc.…
Bốn năm sau khi đại dịch Z-Virus kết thúc, thế giới tưởng như đã bước vào thời kỳ hòa bình.Nhưng những dấu hiệu bất thường bắt đầu xuất hiện trở lại: các vùng mất liên lạc, sinh vật đột biến chưa từng được ghi nhận, và những hiện tượng sinh học vượt ngoài kiểm soát.Zanto và Emerly buộc phải quay lại cuộc chiến cũ, trong khi Kafka - đội trưởng Đội 10 - nhận lệnh truy tìm một người đã biến mất suốt bốn năm.Sen RykerNgười từng kết thúc đại dịch... và cũng là người duy nhất có thể liên quan đến lần bùng phát mới này.Nhưng lần này, không ai biết đâu là con người... và đâu là thực thể đã vượt qua giới hạn sinh học.…
Thể loại: trọng sinh, thanh xuân vườn trường, showbizEditor: XukiNguồn: Kites.vnĐộ dài: 87 chươngTrước khi sống lại, Giang Tiêu Nhiên nằm mơ cũng muốn ngủ với Cố Dư Lâm.Sau khi sống lại, Giang Tiêu Nhiên: "Đêm nay xem như hết"Cảm giác cướp đi rất nhiều "lần đầu tiên" là như thế nào?Cảm giác tự tay bản thân nâng thần tượng lên đỉnh cao ra sao?Tự tay phá hủy tất cả những lịch sử đen tối của thần tượng là cảm giác gì?Đương nhiên, Giang Tiêu Nhiên: Cực kỳ vui sướng.Học sinh lười biếng? Thích đánh nhau? Dính vô số tin đồn hẹn hò? Antifan gào thét, ngông cuồng?Cố Dư Lâm: Không đánh nhau cũng được, nhưng đêm nay anh phải dạy dỗ em, em phải cùng anh tiến bộ?Một tiếng sau về đến nhà, anh hung hăn đè cô vào cửa, giọng nói vô lại và gian xảo: - Anh quên mất, tối nay không có giờ dạy kèm.…
Năm 2028, vài năm sau đại dịch Covid toàn cầu, thế giới bắt đầu trở mình phát triển mạnh mẽ về kinh tế. Một ngày nọ, ở Nam Cực đột nhiên xuất hiện một cây cột lớn, phát ra một hào quang tím, dương như hào quang lan tỏa kia mang một sức mạnh vô hình gần như muốn thôn tính cả thể giới biến thành đại dịch zombie. Nhưng một phần nhỏ con người không bị ảnh hưởng lại được ban tặng cho một sức mạnh. Càng có sức mạnh lớn, càng mang sứ mạng lớn. Sứ mạng đang đợi họ là gì...…
Con đường em bước vộiTừng đêm khi trời dần sángCon đường muôn sắc màuNhưng đọa đầy và lắm đau thươngĐường muôn vạn hướngNơi đâu cũng có tên đườngMà đường em đang bướcđã bao đời ai nào đặt tênÔi thương mến thaySao bao đắng cayCứ phủ vây đời con gáiÔi lối sống sai lầmNương gửi thân tằmNhân thế xem thườngNào ai mong bước quaTôi tôi viết lên đâyChia sớt cho aiNếu như đời mình vướng phảiTôi thương cảm cho aiGia cảnh không mayCha yếu mẹ giàLúc không tiền biết nhờ vào aiĐôi lần tôi đã gặp nhiều ngườiTrong tình cảnh đóAi cũng xinh cũng đẹpNhưng mắt buồn và lắm gieo neoRồi tôi hỏi khéoNguyên do phải sống như vậyVà trong nước mắtCâu trả lời do tiền mà thôiÔi nước mắt đêm dàiKhi thế gian nàyLuôn nghĩ em là sai tráiÔi em sống cho aiTay trắng đôi tayNếu nghĩ suy lạiEm đáng thương hơn cười chêTôi tôi viết lên đâyChia sớt Cho aiNếu như đời mình vướng phảiTôi thương cảm cho aiGia cảnh không mayCha yếu mẹ giàLúc không tiền biết nhờ vào aiCon đường em bước vộiTừng đêm khi trời dần sángCon đường muôn sắc màuNhưng đọa đầy và lắm đau thươngĐường muôn vạn hướngNơi đâu cũng có tên đườngMà đường em đang bướcđã bao đời ai nào đặt tênĐường muôn vạn hướngNơi đâu cũng có tên đườngMà đường em đang bướcđã bao đời ai nào đặt tên...…
Dunk Natachai ghét bị khen xinh đẹp, đáng yêu nhất trên đời, người ta rõ ràng ngầu muốn chết. Thế mà, chẳng ai công nhận cả.Em nghiêng mặt, khoe xương quai hàm sắc bén, mấy chị lại khen lông mi em nhìn góc này vừa dài vừa cong, đẹp quá.Em nháy mắt tán tỉnh, muốn đóng vai trai hư, mấy chị lại hậu kì thêm nơ, hoa vào ảnh, nhìn chẳng khác gì bé thỏ đang làm duyên.Natachai giận lắm luôn đó, may là có người dỗ rồi, một người hâm mộ lâu năm, em không biết mặt nhưng đã thuộc lòng tài khoản của người ta. Người ta khen em ngầu, khen em đẹp trai số 1 thế giới.Tên truyện: củ cải trắngFandom: GMM Joong Archen/Dunk Natachai-Truyện chỉ được đăng tải duy nhất ở tài khoản @nnhhoonn (nhon), hãy để lại lời nhắn nếu cần trao đổi thêm nhé.…
một câu truyện tình xoay quanh một cặp thanh mai trúc mã vô cùng đáng yêu,nữ chính đôi chút mạnh mẽ nhưng liệu có cần anh bảo vệ,nèo nèo hãy tới đây đọc một bộ chuyện vô cùng ngọt ngào về họ…
Tác giả: 景海与云 ( weibo)Oneshort KengNamPing _ TẤT CẢ CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG _ KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGƯỜI THẬT❌️ KHÔNG RE-UP, KHÔNG RE-UP, KHÔNG RE-UPVÌ ĐÂY LÀ CHẤT XÁM CỦA TÁC GIẢ VÀ CÔNG SỨC XIN DỊCH VÀ THỜI GIAN CỦA TÔI…
Tại Tân thế giới năm 2085, nơi ký ức không còn là tài sản riêng tư mà là thứ có thể bị Cục Lưu Trữ xóa bỏ hoặc chỉnh sửa để duy trì sự ổn định tuyệt đối.Ryujin - một đặc vụ ưu tú, lạnh lùng của Cục Lưu Trữ, kẻ chuyên đi săn tìm và tiêu hủy những "mảnh lỗi" (những ký ức bị cấm). Cuộc đời anh là một đường thẳng tắp được lập trình sẵn, cho đến đêm anh gặp Patji.Patji - một thiên tài giải mã sống tại khu ổ chuột, kẻ buôn lậu ký ức bị truy nã gắt gao nhất thành phố. Patji không chạy trốn khỏi Ryujin, cậu chờ đợi anh với một quân bài cuối cùng: Một đoạn ký ức bị đánh cắp về quá khứ đã bị xóa sạch của chính Ryujin.Một kẻ thực thi pháp luật và một tên tội phạm bí ẩn bị buộc phải bước vào một hành trình không lối thoát. Khi những tệp dữ liệu cuối cùng được mở ra, ranh giới giữa kẻ thù và người tình, giữa mệnh lệnh và lương tâm dần tan biến dưới ánh đèn neon rực rỡ.Giữa một thế giới máy móc lạnh lẽo, liệu hai linh hồn vụn vỡ có thể ghép lại thành một sự thật hoàn chỉnh? Hay họ sẽ cùng nhau tan biến như một đoạn mã lỗi giữa vùng xám của định mệnh?________________________________________"Anh chọn đi: Thực thi mệnh lệnh để tiếp tục làm một con rối, hay đi cùng tôi để tìm lại người đàn ông đã từng yêu sóng biển mười năm về trước?"Thông điệp: Một cuộc đời rực rỡ xây dựng trên sự lừa dối thực chất chỉ là một nhà tù không song sắt. Chỉ khi đối mặt với những góc tối đau đớn nhất của quá khứ, con người ta mới có thể thực sự bắt đầu sống.…
Tôi là kẻ mộng duĐi lạc trong cuộc đời nàyTôi quá điên để làm người bình thườngNhưng....Quá bình thường để làm người điên... - six feet under-thằng cha quắn bỉ bựa tự kỷ về của đời của ổng đùa thôi!! fic này căn bản dell giống chỗ nào đâu... nó có đôi chút buồn đôi chút lắng đọng... đây là một câu chuyện và Gintoki là một ng viết nên mạch chuyện sẽ ảo lắm.... cơ mà ta dell chịu trách nghiệm :#đương nhiên sẽ có romantic roài :))))))))))thằng nèo không chịu được!! comeback nhá :3…
★ Author: RereCloudy. ★ Disclaimer: Các nhân vật thuộc về Amano Akira và Kohei Horikoshi, trừ Villain là của mình tạo ra. ★ Rating: T. (rating M cho ngôn ngữ của Bakugo lẫn Gokudera :v) ★ Status: Ongoing. ★ Summary: Lớp 1-A khoa Anh hùng của học viện UA (Yuuei) bất ngờ bị tấn công bởi một nhóm tội phạm. Trong cuộc hỗn chiến, Midoriya Izuku bị gửi đến một thế giới khác. Trong quá trình tìm đường để trở lại thế giới của mình, cậu nhận ra mình đã bị vướng vào một âm mưu tiêu diệt Vongola Decimo (hay Vongola Neo Primo) - boss của một gia tộc mafia đầy danh tiếng lẫn tai tiếng. Cậu sẽ làm gì? ★ Note: Fic được viết nên bởi tinh thần hớn cả hai bộ truyện của đứa viết dù sắp thi sml. Dù đã được xây dựng plot nhưng có thể sẽ không tránh được nhiều chi tiết cực kì nhảm và OOC. Mình xin lỗi vì sự bất tiện và cũng xin chân thành cám ơn nếu được sự ủng hộ của mọi người. Fic chủ yếu hướng về famiglia và friendship, tuy cũng có pairing nhưng mình sẽ không nói rõ ra. Các bạn có thể tự nhận ra nó trong quá trình đọc fic. :") Thời gian trong fic là sau Rainbow Arc của KHR, và sau chap 101 trong BnHA - tức là thời điểm trước khi Midoriya tham gia vào kì thi lấy Bằng chứng nhận anh hùng tạm thời. ★ A/N: Điều này thì chắc mọi người cũng biết rõ rồi, xin đừng đạo fic cũng như mang fic của mình đi bất cứ nơi nào mà không hỏi ý kiến của mình. Cuối cùng, chúc các bạn đọc fic vui vẻ.…
tác giả: twinz6bối cảnh : Rạch Bần , Nam Kỳ Lục Tỉnh - năm 1890"đem lòng thương đóa sen ngoài bến thì cứ thương, nhưng đừng có đắm mình vào bùn lầy của si mê"- Ngọc... em đừng có vồ vập quá, chị... chị hổng biết đường nào mà lần đâu.Ngọc cười khì khì, tay lén nắm lấy chéo áo bà ba của Liên, giọng bỗng trở nên trầm ấm lạ thường:- Chị hổng cần biết đường đâu, chị chỉ cần biết là ghe chị đi đâu thì đi, hừng đông nhớ cập bến này. Ngọc hổng để kẻ nào đụng vô nhành sen của Ngọc đâu. Chị hiểu ý Ngọc chưa... chị Liên của Ngọc?Liên không dám ngẩng lên nhìn, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, rồi vội vã tháo dây neo ghe chạy trốn cái nụ cười "đáng ghét" của cô em nhỏ. Hồng Ngọc - Út Liên Anh Ngạn - Cậu Mến…
⎾ᴀɴʜ ʙᴀ́ɴ ʙᴀ́ɴʜ ʀᴀ̂́ᴛ ɢʜᴇ́ᴛ ᴋʜᴏ́ɪ ᴛʜᴜᴏ̂́ᴄ⏌⎾ᴏɴ-ɢᴏɪɴɢ⏌minhyung là một anh bán bánh ngọt có tiếng trong thôn. anh thích thú và dễ tính với tất cả mọi thứ trên đời - nhưng ấy là trước khi lũ côn đồ ngu ngốc của thôn kế xuất hiện - những tên mà trên tay lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc lá rẻ rách um cái lên mùi nhân cách của chúng.hyuckmark, soft, happy ending.…