Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Tớ đã giao kèo với quỷ""Một là cậu yêu tớ, hai là tớ chết. May mắn là tớ vẫn sống"*Tựa đề: Giao kèo.Tác giả: Noir - Gnomeshgh. Thể loại: Fanfic, oneshot.Cặp đôi: Ushijima Wakatoshi x Tendou Satori (HQ).Bối cảnh: Khi mà con người có thể triệu hồi quỷ dữ tạo ra một cuộc giao kèo, để đổi lấy thứ mình mong muốn với điều kiện lẫn hình phạt tương ứng thì Tendou chỉ muốn cá cược với bóng đêm như một trò đùa, cá cược bằng mạng sống mình.Cảnh báo: OOC.Đôi lời: Vui lòng không chỉnh sửa, đăng lại dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tôi. Cảm ơn.…
"Tớ cảm nhận được, dù ở thế giới nào, tớ vẫn luôn bị cậu thu phục. Bằng lòng vì cậu mà cúi đầu."*Tựa đề: Nhung nhớ phát điên.Tác giả: Noir - Gnomeshgh. Thể loại: Fanfic, oneshot.Cặp đôi: Ushijima Wakatoshi x Tendou Satori (HQ).Bối cảnh: Cứ ngỡ đó chỉ là một buổi bày tỏ bình thường, hoặc là chấp nhận, hoặc là từ chối. Nhưng rõ ràng nó còn mang theo một bí mật của Tendou. Là tâm lý Tendou có vấn đề, hay vì tình cảm trong lòng quá sâu đậm mà cậu đã "hình thành" nên cả một "thế giới" mới, lo được lo mất người trong lòng? Tình yêu, đôi khi còn bao gồm cả chấp nhận và bao dung.Cảnh báo: OOC.Đôi lời: Tôi không quá hài lòng về câu chuyện này nhưng tôi đã dành nhiều thời gian cho nó nên muốn cho mọi người xem một chút. Với tôi, nó có quá nhiều sạn. Tâm lý của Tendou cũng không được khai thác sâu và càng về sau tôi càng đuối. Lực bút của tôi không chắc nên khó tránh khỏi việc này, nhưng tôi đã cố gắng chỉnh sửa nó nhiều lần trước khi đăng lên. Nó có thể không có logic, nên cứ đọc thôi, không cần suy nghĩ nhiều.Vui lòng không chỉnh sửa, đăng lại dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tôi. Cảm ơn.…
Tác giả: 引力干涉丨柒伍Source: https://m.weibo.cn/7409957774/4491054613455599Tình trạng bản raw: Hoàn thànhSố lượng chương: 33"Cả thế giới đều biết áo của Hứa Giai Kỳ là để lau nước mắt cho Ngô Triết Hàm, cũng như cả thế giới đều biết vành tai của Hứa Giai Kỳ chỉ có Ngô Triết Hàm mới có thể chạm vào"__________________________________________________________Đây là sản phẩm edit chui, vui lòng không mang ra ngoài.…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…
[𝙄𝙣 𝙮𝙤𝙪𝙧 𝙖𝙧𝙢𝙨, 𝙄 𝙛𝙤𝙪𝙣𝙙 𝙢𝙮 𝙝𝙤𝙢𝙚.]Có những cái ôm không cần đi kèm lời yêu thương hoa mỹ, chỉ cần siết nhẹ một chút là đã đủ khiến người ta muốn dừng chân cả đời.Vòng tay anh, ban đầu là nơi em lén nép vào khi cả thế giới ngoài kia trở nên quá lạnh, rồi dần dà nó trở thành chốn duy nhất em muốn quay về mỗi khi mỏi mệt. Ấm áp đến lặng người, dịu dàng đến mức chỉ cần dựa vào một chút thôi, mọi ầm ĩ trong lòng cũng hoá thành gió thoảng.Một ánh mắt nhìn em mà không phán xét, một cái ôm không cần điều kiện, một bàn tay dù có tức giận đến đâu vẫn luôn chìa ra nắm lấy lúc em cần.Em biết đây chính là nhà của mình, là nơi để trở về, là bến đỗ cho những kẻ hay chạy trốn như em.Chỉ khi anh ôm em vào lòng, thế giới này mới thôi trở nên xa lạ.…