sookay | vỏ bọc
soobin hoàng sơn × kay trầnnguyễn huỳnh sơn × trần anh khoawarning : ooclowercasekhông có thậtviết về anh sơn và em khoa,viết về mảnh tình,không biết đi về đâu.…
soobin hoàng sơn × kay trầnnguyễn huỳnh sơn × trần anh khoawarning : ooclowercasekhông có thậtviết về anh sơn và em khoa,viết về mảnh tình,không biết đi về đâu.…
*Abandonment Syndrome: hội chứng của người sợ bị bỏ rơi Sơn có đừng bỏ Khoa một mình được không?Truyện không ngược, ngọt ngọt cũng vừa nêm nếm tác giả:id kìa người đẹp không reup nha, đem đi xé lồn#1 sookay -16/5#1 soobin -18/5#2 kaytran -18/5#1 kaytran -21/5#3 soobon -21/5#2 sookay -23/5#1 sookay -24/5#2 sookay -7/6#1 sookay -8/6#2 kaytran -10/6#2 sookay -14/6#1 sookay -16/6…
⚠: lowercase, nhân vật có thậtkhông mang truyện ra khỏi nơi đâycó đườnglẫn với thuỷ tinh.…
Hành trình chữa lành cho gấu mèo nhỏ1. Fic chỉ đăng trên Wattpad, tuyệt đối không mang đi nơi khác.2. Tất cả đều chỉ là tưởng tượng.…
Vạn dặm sông núi, biển khơi, chỉ cần tìm thấy nhau, trở về nơi bắt đầu.…
soobin hoàng sơn × kay trầnnguyễn huỳnh sơn × trần anh khoawarning : ooc (maybe)lowercasekhông có thật…
*ASDchữa lành... thương em, ngọt cũng tạm. Muốn khóc cũng đượctác giả:id đem đi thì alo, không xin thì xé lồn#1 sookay -23/5#2 sookay -24/5#3 sookay -5/6…
Năm 2034, Khoa tỉnh dậy với kí ức của năm cậu 20 tuổi, bên cạnh là một bé con gọi cậu là ba.-Làm gì có ai thương em mà băng qua màn sương đêm... Bởi vì không muốn nhìn em khóc-Thể loại: hiện đại, ngọt ngược đan xen, mất trí nhớ, yêu lại từ đâu, HETình trạng: TOÀN BỘ HOÀN (truyện sẽ được đăng cách ngày)-Đừng nhầm lẫn giữa fic và đời thật, nếu không thích vui lòng click back. Fic là để thoả mãn sự delulu của tác giảNgoài ra fic còn được đăng song song tại AO3…
tác giả:hp nếu ngày ấy anh ngõ lời thương và yêu đậm sâu với em...reup hả, no babe ai cho cái mặt m reup hả?#3 sookay -7/6…
có một người lẳng lặng yêu một người suốt cả tuổi thanh xuântừ năm 17đến năm 29 tròn 12 năm…
Kịch bản như phim ngôn tình mất não Trung Quốc…
người đi rồi, chữ vẫn ở lại.…
"Cậu ơi... mùa cưới tới nữa rồi, cậu có chịu cưới em chưa?"Là câu hỏi khờ mà em Khoa lặp đi lặp lại suốt tuổi thanh xuân - không phải để ép cưới, mà để giữ lấy một tình thương chẳng dám nói bằng tên.Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng giả vờ, lớn dần bằng quan tâm âm thầm, và kết thúc bằng một tình yêu thật - đơn sơ, nhưng bền bỉ như nhịp sống làng quê.cre id : Tui 🥰…
sau tất cả liệu ta sẽ trở về không? --toàn văn hoàn.…
Một mối tình mà một người thừa nhận nhưng không dám nói,một người chẳng dám nói nhưng cũng chẳng dám thừa nhận...…
Tới khi lòng hận thù lên ngôi, họ mới biết tình yêu chỉ là đám tro tàn của xúc cảm không tên.Một cuộc chiến, cuộc đấu tranh, xoay vần giữa tình yêu, phản bội và dối trá.Collab with @yeumotnguoihetdoi…
" Tằm con giăng tơ , thì nhện cũng giăng tơ nhưng mấy đời tơ nhện được như tơ tằm ? " Giữa chốn hào môn sóng gió, Anh Khoa - chính thất danh chính ngôn thuận - bị kẻ thứ ba trơ tráo mang thai tới tận cửa phủ khiêu khích. Nhưng tưởng sẽ nhẫn nhịn, mợ cả lại thẳng tay đáp trả bằng lời lẽ sắc bén và những cú tát trời giáng, khiến cả cậu cả lẫn kẻ chen chân đều cúi đầu câm nín.Khi danh dự bị xúc phạm, tình yêu bị phản bội, Anh Khoa không chọn chịu đựng mà đứng dậy, giành lại quyền uy và trật tự trong nhà.…
NGÔI SAO CỦA ANHThiết lập nhân vật và bối cảnh - 1 phần dựa trên đời thật. Chú ý: có OOC, fanfic chỉ là fanfic!!!Gặp lại sau 10 năm xa cách, những thứ đã thay đổi và những điều còn nguyên vẹn. Hai người đàn ông tuổi 30 bước vào khủng hoảng lần thứ 2 của cuộc đời. Họ sẽ chọn đối mặt, chân thật với trái tim hay nghe lời lý trí?Trích đoạn."Anh luôn ghen tỵ với em... Khi đứng trên sân khấu, chưa cần chiến em đã thắng. Giống như em được sinh ra để ánh đèn chiếu vào vậy.""Em không biết sao, lúc ở đó em là người dễ thương nhất.""Sao em cứ thích khoe thân thể vậy hả?""Anh mua đồ ăn cho bé nè~"---"Tui nhất định sẽ đánh bại cậu, chờ đó Soobin!""Kiểu... Kiểu như thả thính tui... Cậu làm tui bối rối quá.""Với Subin thì tui đâu có cửa. Ảnh hoàn hảo quá mà.""Anh Sibun!""Anh Sơn ơi, em đói."…
À, thì ra trai Hà Nội là như thế…