LỐI RẼ CỦA THANH XUÂN
..…
những con người của thế giới ngầm, sự đấu tranh giữa thiện và ác. Các nhân vật của chúng ta đều sinh ra trong những gia đình danh giá và k kém phần nổi loạn. Xung quanh họ luôn có những kẻ xấu tiếp cận. Liệu những sự đấu tranh đó có cho họ lại gần vs nhau? " Kẻ máu lạnh đáng ghét " sẽ cho bạn câu trả lời…
Tác giả: Hữu Hạc Trác NgưThể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - ảo tưởng tương lai - tình yêuGóc nhìn: Chủ thụPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngTiến độ truyện: Kết thúcTiến độ edit: Bắt đầu lê lết…
Vị tướng đứng thứ ba của gia tộc Uchiha được hồi sinh với một lời nguyền kì lạ. Để có thể hoá giải được lời nguyền, anh phải tìm được một người cũng có một con mắt âm dương giống mình....Obikaka…
truyện bao cuốn chap ra đều đều…
Mơ hồ nhưng ngọt ngàoLãng mạn nhưng thực tếĐẹp đẽ như một bức tranh nhưng lại mong manh dễ vỡ như những hạt sương mờNồng nhiệt đến say mê nhưng lại đau khổ trong tuyệt vọngDễ dàng ghen tuông nhưng lại muốn chiếm hữu lấy Tức giận đột ngột nhưng lại giàu lòng vị thaBị phản bội một lần nhưng ao ước muốn tin tưởng thêm lần nữa Lời nói độc tàn nhưng hành động thì ấm áp chạm tới tâm canSẵn sàng hy sinh mà quên đi...cả lí trí...Thứ đó...chỉ có thể là tình yêu mà thôi...Một cô gái mới bước vào tuổi mười sáu đôi mươi, suy nghĩ bồng bột và ngông cuồng bởi sức xanh của tuổi thanh niên. Cô gái nhỏ mới nhập học đã bị hớp hồn bởi một chàng trai có danh tieng trong và ngoài xã hội. Kể từ đó, nàng học sinh này đã thay đổi..."Cậu nổi tiếng, cậu có nhiều tài năng, cậu sắc xảo, mãnh mẽ và tinh tườm, và trong mắt tớ cậu...cực kì đẹp trai. Xung quanh cậu có rất nhiều các cô gái xinh đẹp, dễ thương vây quanh. Họ tot hơn tớ, giỏi giang hơn tớ. Như vậy tớ sẽ không có cửa...Nhưng cậu biết không, tớ vẫn còn sức chinh phục cậu đó! Để một ngày nọ, tớ đủ can đảm, đủ dũng khí đứng trước mặt cậu nói rằng: " Lâm Trung Kiên! Cao Thuỳ Dương tôi...là người thích cậu."…
Bánh tiramisu được xem là "linh hồn" trong thế giới bánh ngọt của người Ý. Tiramisu một cái tên mà chúng ta đọc đã thôi đã nghe rất hay và quen thuộc, theo tiếng Ý, tiramisu có nghĩa là "pick up me - hãy mang em đi", tượng trưng cho tình yêu đôi lứa 1 cách tự do, phóng khoáng và cũng rất mãnh liệt.Tình yêu của chúng ta xuất phát từ 1 chiếc bánh ngọt ngào như đôi ta nhưng lại chợt kết thúc bằng lời nói trong khi 2 ta còn tình cảm với đối phương.Trong khoảng thời gian 2 ta không có tình cảm nhưng vẫn phải nở nụ cười với những hành động của đối phương. Lúc đấy ta nghĩ rằng nên chấm dứt còn hơn là là yêu 1 người mà mình không có rung động.Thế mà lúc ngỏ lời chia tay lại là lúc tình yêu 2 ta bất giác mãnh liệt với đối phương hơn bao giờ hết.Bạn nhỏ Huỳnh Ngọc Trần Khánh Ly kể từ khi bắt đầu 1 mối tình không có sự rung động của đối phương đến từ chiếc bánh Tiramisu, nhưng cô không hề biết mình đã rung động với đối phương từ khi nào không hay.Còn học sinh thế hệ chuyên 13 môn cùng với danh hiệu mỗi ngày 1 em đó là Phạm Nguyễn Tuấn Tú. Lý do Tú để ý Ly cũng vì danh tiếng khắp vang cả trường nên mới chủ động làm quen với trò đùa cùng đám bạn tệ nạn của mình chỉ riêng Tú thì vẫn chưa bị sa ngã vào con đường đó.Tình yêu giữa 2 con người chưa hề có cảm giác rung động sẽ ra sao?…
Thể loại: Đam mỹ, trọng sinh, hiện đại, hào môn thế gia, song khiết, chủ thụ, ấm áp, ngược tra, vả mặt, công sủng thụ 1x1, HE, chữa lànhLộc Dư An bị thất lạc từ nhỏ đến năm 16 tuổi mới được tìm về, lại phát hiện ra trong nhà đã sớm không còn vị trí của mình nữa. Trong nhà đã có một đứa con nuôi ngoan ngoãn hiểu chuyện là Lộc Dữ Ninh. Lộc Dư An từ xóm nghèo lớn lên nên không hợp với cái gia đình này, cậu chán ghét sự xuất hiện của Lộc Dữ Ninh. Cậu vốn dĩ nghĩ rằng một lần nữa lại được về nhà. Ai ngờ, người ba khi còn nhỏ nói sẽ bảo vệ cậu cả đời lại nói cậu lòng dạ hẹp hòi, tính toán chi li. Người anh luôn nuông chiều cậu lại quay ra phiền chán cậu, nói cậu ham hư vinh, ích kỷ. Mọi người đều thích đứa con nuôi là Lộc Dữ Ninh. Cuối cùng Lộc Dư An bệnh nặng rồi cô đơn chết trên giường bệnh, đến chết cũng không thể hiểu nổi, cậu ghét bỏ Lộc Dữ Ninh thì có gì sai.Thẳng đến khi cậu trọng sinh cậu mới biết rằng mình đã xuyên vào một quyển sách pháo hôi vạn nhân mê, Lộc Dữ Ninh chính là vai chính được vạn nhân mê. Còn cậu chỉ là một vai phụ pháo hôi bị mọi người ghét bỏ, làm nền cho vai chính. Lúc này đây cậu quyết định từ bỏ, không thèm làm vạn người ghét bỏ nữa. Ai ngờ, bọn họ lại hối hận rồi. Người bạn từng khinh thường cậu lại nấp bên ngoài phòng học hai mắt đỏ bừng, cầu xin cậu tha thứ. Người anh luôn bắt bẻ cậu mọi điều, trong màn mưa điên cuồng chạy đi hỏi người qua đường, có ai nhìn thấy em trai hắn hay không. Nhưng rốt cuộc Lộc Dư An cũng không thèm qua…
Năm lớp 10, Dương Bác Văn vốn chỉ muốn có một cuộc sống cấp ba thật yên tĩnh.Học hành, làm lớp trưởng, thi đại học.Không gây chuyện, cũng không muốn nổi bật.Cho đến ngày khai giảng năm lớp 11, trong đám tân sinh ồn ào dưới sân trường, cậu nhìn thấy một người. Đó chính là Tả Kỳ Hàm.Nam sinh lớp 10 mới chuyển đến, dáng người cao gầy, ánh mắt vừa lạnh vừa kiêu ngạo. Chỉ mới vài tuần, cái tên ấy đã nổi khắp trường - học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, lại còn cực kỳ khó gần.Nhưng không ai biết.Mỗi lần gặp Dương Bác Văn, Tả Kỳ Hàm đều dừng bước.-"Học trưởng."Giọng cậu trầm thấp, nhưng lại gọi rất tự nhiên.Dương Bác Văn nhíu mày:"Em quen tôi à?"Tả Kỳ Hàm nhìn cậu một lúc, khóe môi khẽ cong lên."Không quen.""Nhưng từ bây giờ thì quen rồi."-Không ai hiểu vì sao cậu học sinh lớp 10 nổi tiếng khó gần lại luôn xuất hiện bên cạnh học trưởng lớp 11.Ở thư viện.Ở sân bóng rổ.Ở hành lang sau giờ học.Tả Kỳ Hàm giống như một cơn gió mạnh mẽ của tuổi mười sáu - ngang ngược, tự tin, và luôn tiến thẳng về phía trước.Còn Dương Bác Văn chỉ là người vô tình bị cuốn vào.-"Học trưởng, anh tránh em làm gì?""Em là học sinh lớp 10.""Ừ."Tả Kỳ Hàm bước lại gần thêm một bước, ánh mắt thẳng thắn đến mức không thể né tránh."Nhưng người em muốn theo đuổi là anh."…
Loại luân cha con rể…
Thể loại : sảng văn ,ngược tra , chủ thụ, đại mỹ nhân long tộc thụ..mất quyền lực .... gương vỡ thì nát bét khỏi cho lành Tra converter : muốn cv thật kỹ nhưng toàn kéo kéo tìm khúc đánh mặt ~.~ mọi ng đọc vui ... Chồng trước làm Hoàng Đế sáng lập tân đế quốc, ta là đem con trai cùng mang nữ đi ly hôn còn là gương vỡ lại lành? PS: Đối phương đăng cơ ngày thứ nhất, liền đem ta phần mộ bào, phát hiện ta giả chết, hiện tại toàn cầu truy nã bên trong. PPS: Tiền triều cuối cùng một đời Hoàng Đế là ta. PPPS: Cha ta hoàng diệt cả nhà của hắn, hắn mai danh ẩn tích chịu nhục nắm quyền lớn sau giết cả nhà của ta. Quét mìn Bài này đồng thời có tên 《 ly hôn xé bức》, sẽ không hợp lại! Sẽ không hợp lại! Nội dung nhãn mác: Tương lai không tưởng sinh tử cường cường cung đình hầu tước Tìm tòi then chốt tự: Nhân vật chính: Giang Thượng Nhất Phàm Diệp Túc ┃ vai phụ: Từng cái Ngũ Nhân ┃ cái khác: Đế quốc khúc phóng túng…
về nhanh nhé,em chờ anh lâu lắm rồi…
Đã trao quyền!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Nguyên tác giả là Baidu ( lộ nguyệt thanh thu ) bản nhân chỉ là đăng lại mà thôi ~ nguyên tác địa chỉ webhttps://tieba.baidu.com/p/3837992691 đệ nhị bộ địa chỉ webhttps://tieba.baidu.com/p/5166833389?pn=0&Có hứng thú bằng hữu có thể đi nhìn xem ~-----------------------văn án: Vai chính là tiểu trí, phi xuyên qua phi trọng sinh, chính là nguyên bản tiểu trí, chỉ là bị thương tổn quá quên nhân loại ngôn ngữ, gặp được phượng vương trở thành "Thần thức giả" cho nên hiểu được tiểu tinh linh ngôn ngữ, không có cùng tiểu hà cùng tiểu mới vừa đồng hành, biến thành cùng tiểu mậu cùng độ đồng hành khi đã phát sinh chuyện xưa ~Ductran p's: Cảm động lắm mấy đứa, tui xem và chọn ảnh bìa cả tiếng đồng hồ ^^…
Con bất hiếu…
Đọc rồi biết^,^…
nặng lẽ ngắm nhìn Em, từng cơn gío lạnh tháng 11 thổi , một cảm giác lạnh mà không thể nào lạnh hơn vậy. Tôi rất lạnh hơn khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo mà Em đang nhìn thẳng vào tôi. tôi biết bây gìơ là cơ hội cuối cùng để gĩữ Em ở lại, lấy hết can đản tôi nhìn thẳng vao đôi mắt tiểu phương, hét thật to! -Anh yêu Em! ở lại với anh đưọc không! Ánh mắt Em thoáng ngạc nhiên, rồi sau đó nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh . Em nhìn tôi , làn mi liễu cong bất giác đôi mắt Em đỏ hoe những giọt nức mắt nhu đang trực trào nơi khéo mắt . Tôi bất chớt theo phản xạ chạy đến ôm chặt nàng. Tôi vẫm ôm chặt nàng như đang chờ đợi môt câu trả lới. Tôi ôm chặt nàng, mùi hương hoa ly ly quen thuộc biết tôi đã làm cho người con giái đang ôm trong tay buồn nhiều lần, hơn một năm trưóc tôi đã ngộ nhận tình cảm của Hằng đã cự tuyệt nàng . Tôi cũng biết tiểu Phương đã khóc rất nhiều lần vì tôi và bây gìơ tôi không cho phét mình thêm một lần nào làm tiểu Phương buồn nữa nàng nói đúng là tôi ngốc nghếch đã khiến cho nàn…