Tình yêu thầm lặng
Sakura thích cậu bạn Satoru cùng lớp và cô cố gắng tìm cách để làm Satoru có ấn tượng với mình. Tuy nhiên, cô không biết rằng Satoru cũng thích cô.…
Sakura thích cậu bạn Satoru cùng lớp và cô cố gắng tìm cách để làm Satoru có ấn tượng với mình. Tuy nhiên, cô không biết rằng Satoru cũng thích cô.…
Bản quyền:của mị nha,mặc dù mị viết ko hay,theo cảm hứng thôi hà!!!:)))Nhân vật:thuộc quyền sở hữu của mị nà luônNội dung: ~ chúng ta giống nhau nhỉ? Đều có cái này:) ~ Ôi! Đừng có đánh nhau nữa,đánh nx chị đây không tha đâu ~ Tôi ko đủ tự tin để một mình đứng ngoài XH kia, dù tôi có giỏi ntn đi chăng nữa, tôi.....cần cậu ~ Ở nhà đợi anh về,anh ko đi đâu đâu,em yên tâm,anh chỉ muốn bước vào cs của em thôi ~ Em hiền vậy,anh sẽ bảo vệ em,bởi vì anh thik em mà ~Anh đào hao vậy,em ko lo,bởi trái tim anh ở ngay bên canh em cơ mà#mong mn ủng hộ mình…
Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…
Phía sau cửa sổ lớp học là câu chuyện học đường bách hợp giữa Lâm Thư và Hà Nghi, với hành trình tình cảm đầy sóng gió, vượt qua định kiến xã hội, áp lực từ gia đình, thầy cô, học tập,... để đến được với nhau, có thể kết thúc buồn hoặc âm dương cách ---Phía sau cửa sổ lớp họcThể loại: Học đường - Bách hợp - Tâm lý - Lãng mạnTác giả: Kiti Giữa những buổi học ngập nắng và tiếng giảng bài đều đều vang lên qua ô cửa sổ lớp học, một ánh mắt đã lặng lẽ tìm về một ánh mắt khác. Lâm Thư yêu Hà Nghi - một tình yêu ngập ngừng, câm lặng, day dứt, nhưng cũng dịu dàng và sâu đậm như những dòng chữ viết trong nhật ký tuổi học tròHọ cùng nhau trải qua sóng gió của tuổi trẻ: những khắt khe từ gia đình, áp lực học hành, sự dè bỉu của xã hội và cả những giới hạn mà bản thân từng sợ hãi. Liệu tình yêu ấy có vượt qua được bức tường vô hình giữa "bạn cùng lớp" và "người yêu dấu"? Hay sẽ mãi mãi chỉ là ký ức phía sau ô cửa sổ kia?> "Chúng ta từng nhìn nhau rất lâu qua khung cửa lớp... nhưng lại chẳng dám bước đến gần…
An Hạ vì sao phải đau khổ vì một người,cô làm sao chứa đựng tình cảm của mình lâu đến như vậy? Cơ hội chỉ mong manh như vậy lại vụt mất để người khác giành lấy.người con trai ấy có thống hiểu được tình cảm của cô.vâng anh ta lạnh lùng lại ít nói nhưng trong lòng chỉ để tâm đến một người con gái,anh muốn xem biểu hiện của cô là vì anh mà trưởng thành... liệu An Hạ có nhận ra điều đó, còn Lâm Minh có giữ được cô bên cạnh hay chăng?Và cái kết đầy thú vị,An Hạ thực sự thay lòng?? #lần đầu viết truyện nên hơi lũng cũng ạ ❤️ mọi người cho xin nhận xét nhé!…
Câu chuyện nói về chuyện tình cảm ngây thơ của cô gái thiếu nữ dành cả thanh xuân để yêu một người, không ai khác đó chính là anh bạn thân. Anh ấy cũng biết tình cảm của Zoe dành cho anh thế nhưng gặp nhiều sóng gió ngăn cản tình yêu của hai người.... Chúng ta thường nói :" Thanh xuân của chúng ta đẹp khi mang tên một ai đó nhưng liệu thanh xuân của ai cũng tươi đẹp?! " Cô gái ấy đã nói rằng: " Cảm ơn anh đã xuất hiện trong độ tuổi tươi đẹp nhất của em và cảm ơn anh đã cho em biết yêu đơn phương một người là như thế nào!! Em yêu thầy tình cảm này chỉ một mình em biết..." " Lưu Thần em yêu anh" Lời nói của cô gái xinh đẹp trong sáng khi mới 17 tuổi.…
Người ta vẫn thường nói "Tình đẹp là tình dở dang", mấy ai yêu nhau vào độ tuổi 16-17 mà đi được với nhau lâu dài? Ấy thế mà có khi là do trời thương, biết nếu hai người cứ tiếp tục thì cả hai sẽ đau khổ, nên đã để mối tình lưng chừng ấy vào dĩ vãng mãi mãi để không bị tương lai phá nát thêm nữa. Vậy nên ngày ấy, cả Phong Thiên và Thanh Yên đã chọn dừng lại. Vì một người muốn rời đi, người kia biết rằng níu kéo chỉ làm cả hai thêm tổn thương nên ngậm ngùi chấp nhận. Cứ thế cả hai con người từng dốc hết tâm can, tuổi trẻ non dại, yêu nhau bằng sự vụn về để trưởng thành, hoàn thiện bản thân và đối tốt hơn với người sau.…
H++ hơi nhiều…
"Có thể em không còn nhớ, nhưng ánh mắt khẩn thiết ấy vẫn đeo bám anh suốt ngần ấy năm. Anh... thật sự nhớ em! Cho dù em không nhớ ra cũng được, không cho phép anh sánh bước cùng em cũng được, nhưng hãy để cho anh được đi phía sau ngắm nhìn em, bảo vệ em, xin em!" Một ánh mắt - một hồi ức - kẻ quên người nhớ, liệu họ có đến được bên nhau? Khánh - người mang ký ức không thể phai mờ về quá khứ, kiên nhẫn từng bước tiến lại gần Thảo, giấu đi những đau thương, chỉ chờ ngày sự thật được hé lộ.Bên cạnh tình yêu thầm lặng ấy là tình bạn trong trẻo, những rung động đầu đời, những bí mật được chôn giấu, và những vết thương chưa lành. "Hồi ức" không chỉ là một chuyện tình, mà còn là hành trình tìm lại ký ức, lòng dũng cảm và tình yêu đích thực sau những mất mát không lời.…
Tên truyện: Bông Hoa cúc trắng Tác giả: Én Lạc Đàn Truyện được viết dựa trên truyện cổ tích "Bông Hoa cuc trắng""Hồi nhỏ có lần được nghe mẹ kể về sự tích bông hoa cúc trắng, giờ nói ra thì chắc là hơi ảo tưởng, nhưng cô thực sự rất muốn được giống cô bé ấy ở cuối chuyện. Mỗi cánh hoa là một lần mẹ nhớ ra mình, dù chỉ là quãng thời gian ít ỏi thôi cũng được..." *Truyện được đăng trên nền tảng w🅰️t🅿️att và blog cá nhân" Én Lạc Đàn!". Nếu thấy trên bất cứ nền tảng nào khác thì đều là ăn cắp.…
"Tôi từng nghĩ mùa hạ chỉ có nắng và tiếng ve. Cho đến khi gặp cậu - người khiến trái tim tôi lỡ nhịp bởi những điều nhỏ xíu nhất."Tôi gặp cậu ấy vào một sáng đầu năm lớp 10 - cái ngày mà tôi muộn học, tóc rối tung, mặt chưa kịp rửa kỹ, và phải tranh chỗ ngồi với một người... chẳng thèm nở nổi một nụ cười.Phạm Nguyễn Gia Huy - bạn cùng bàn bất đắc dĩ, mặt lạnh, nói chuyện cụt ngủn, chữ viết nghiêng nghiêng đẹp như in - là kiểu người mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ để ý.Nhưng rồi, bằng một cách nào đó, tôi lại dần thuộc lòng những điều rất nhỏ ở cậu.Cách cậu viết Văn nghiêm túc như đang viết cho riêng mình. Cách cậu trả treo rất khẽ mà khiến người ta phải bật cười. Cách cậu ngồi im nghe tôi nói đủ thứ chuyện trên đời mà chưa từng tỏ ra khó chịu.Không ai nói ra điều gì. Không ai chủ động trước. Nhưng hình như, cảm xúc là thứ dù cố giấu cũng sẽ lộ qua ánh mắt...Và trong tất cả những điều tôi từng viết vào nhật ký - có những dòng tôi ước gì cậu đọc được.Hay ít nhất... nghe được."Hạ Vị Thanh Âm" là bản tình ca không lời của tuổi mười sáu - nơi tôi kể về một người khiến mùa hạ của tôi không còn chỉ có nắng."…
Truyện được lấy bối cảnh từ lịch sử chiến tranh tại Việt Nam."Đâu phải thương một đời là có thể bên nhau trọn một kiếp...?"…
Mỗi ngày là một câu chuyện về crush của mình.…
Một cuộc sống tưởng tượng của BTS…
Phong Lưu Đấu Oan GiaTác giả: Trạm LượngNguồn: http://goctruyen.com.Văn ÁnĐỗ Lan cẩu thả, đời này cô hận nhất ai gọi tên cô mà gọi không rõ! Bởi vì phát âm sai một cái, tên cô sẽ trở nên rất khó nghe. Ai ngờ, ngày đầu tiên đến trường, đã bị tên "tiện bại hoại" - Thiệu Doãn Cương này cười nhạo! Càng quá đáng là, hắn cư nhiên cũng mắng cô "nam nhân bà"! Từ đây, hai người bọn họ kết thù sâu đậm! Nhưng mà, trải qua mười mấy năm nay, Thiệu Dõan Cương biết rõ. "Nam nhân bà" có thể thật lâu không tìm hắn, không cùng hắn liên lạc, nhưng hắn không cách nào nhịn không đi tìm cô, cùng cô đấu võ mồm.Hắn tự nhận chính mình phong lưu hoa tâm, nhưng cảm giác đối với 'nam nhân bà' lại hoàn toàn khác! Hắn thật vui vẻ vì trong đời cô chưa từng có người đàn ông khác, chỉ có một mình hắn... Chỉ có hắn... Hắn không nghĩ mất đi cô, cho dù từ nay về sau buông tha cho cả một vườn hoa, hắn cũng đồng ý! Ai kêu hắn muốn ăn người ta chứ? Ha ha... Hơn nữa một chút cũng không hối hận!…
Huy là đặc công trinh sát,Hoàng là bác sĩ họ vô tình gặp nhau ở khu chữa bệnh vì Huy bị thương nặng.Họ có hạnh phúc đến được với nhau không?hay là âm dương cách biệt?…
YooRi bất ngờ nhận được một email, một đặt quyền mà cô chẳng bao giờ ngờ đến..…
Tắt đi em những bản nhạc radio u buồn, em cứ rực rỡ với váy áo đi nào. Bước ra đường với cái ô màu trong suốt, em có thấy ngày mưa lung linh hơn khôngSau cơn mưa cầu vồng luôn rạng rỡ nhất. Sau những đau thương vẫn là em nhưng mạnh mẽ hơn. Nỗi buồn khiến người ta trưởng thành hơn em ạ. Vậy nên đừng buồn nữa, mở cửa sổ ra, vẫn luôn có nắng lung linh đợi em nơi cuối đường. Mẩu chuyện nhỏ chứa đựng hồi ức của cô gái ấy năm 17 đầy tươi đẹp và đáng nhớ. Những hoài niệm còn vương vấn mãi trong lòng đến từ trái tim của cô thiếu nữ năm ấy. Một chuyện tình ngắn, nhẹ nhàng.Có lẽ đối với cô gái ấy và biết bao người khác đều muốn tắm mình trong cơn mưa rào ấy, cơn mưa đem lại bao sự đê mê, chìm đắm và cho dù có chia ly, có đau thương thì những giọt lệ cũng sẽ hòa vào làn nước mát ấy để cơn mưa mang tên thanh xuân xóa nhòa đi chỉ để lại những hồi ức đọng lại, khắc sâu trong lòng mỗi người. ___Một câu chuyện đôi chút ngô nghê và trẻ con___ meiling…