Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh em tốt bỗng nhiên giàu to sau một đêm thì phải làm sao?Thành Kiêu: Còn phải nghĩ à? Đương nhiên là ôm chặt đùi anh em rồi.Ngày hôm sau, người anh em tốt của Thành Kiêu là Yến Sóc bỗng chốc giàu lên sau một đêm, trở thành phú nhị đại.Thành Kiêu lập tức chạy như bay tới định ôm đùi anh em, kết quả lại bị chuốc say rồi đưa lên giường của anh em.Cậu và anh em của mình có một đêm phong lưu.Lúc này cậu mới biết, người anh em ở cùng ký túc xá suốt bốn năm hóa ra lại là gay, hơn nữa còn thầm thích cậu từ rất lâu.…
Khoảnh khắc thấy Minh Phong bước vào lớp, Tuệ Anh đã biết là mình toi rồi. Tuệ Anh trúng tiếng sét ái tình rồi! Phong đã chưa có ấn tượng về nó thì thôi, bạn cùng bàn của Phong lại xinh xắn đáng yêu như thế kia, làm gì có ai mà không rung động. Tuệ Anh nghĩ tới đây bắt đầu thấy tức, lôi thước kẻ ra trút giận đập ầm ầm quyển vở trước mặt.Hải Minh ngồi bên cạnh nhìn nó với ánh mắt như nhìn một đứa nghiện lên cơn, lặng lẽ kéo cặp dịch ra ngoài ngồi cách xa nó một khoảng. Vừa thành bạn cùng bạn được 10 phút mà Hải Minh đã muốn xin cô đổi chỗ, ngồi cạnh đứa điên như này một thời gian nữa thì chắc thứ Tuệ Anh đập không phải là quyển vở mà là mặt của Hải Minh. Suốt cả 2 tiết học sau đấy, Tuệ Anh chỉ đăm đăm ngồi nghĩ cách để chiếm lấy trái tim cậu bạn ánh mai, thầy cô nói tiếng Việt mà qua tai Tuệ Anh lúc này cũng chỉ như tiếng Đức, tiếng Pháp. Nói tóm lại là Tuệ Anh nghe chả hiểu gì hết. Ngồi nghĩ chán, Tuệ Anh lại tìm cách để ngó được Phong ngồi tít đầu kia của lớp.…
Tác giả: Hờn:)))Thể loại: thanh mai trúc mã, vườn trườngTrích một đoạn:-Này, thực ra mượn sách chỉ là cái cớ để tao gặp mày thôi.!....- Này tao nghĩ là từ bây giờ tao chẳng cần tốn tiền đi du lịch đâu, thật chứ đi quanh mày là hết một vòng trái đất rồi còn gì?...-Mày không thích chỗ dông người? Thế vào trái tim tao này, trong đấy, có mỗi mày thôi?!''...- Này, đến thế này rồi mà mày vẫn không xi nhê gì à?Hắn mặt tỉnh bơ, liếc nhìn, chậm rãi nói:- Tập trung học hành, đừng nghĩ mấy thứ linh tinh cản trở việc phát triển não bộ...-... Thực ra, tao chả lo lắm đâu, dù gì thì mai sau mày cũng là bố của con tao mà..Tôi vỗ vai hắn cười hì hì, vạch sẵn tương lai hai đứa...Thanh xuân của tôi là thế đấy luôn có hình bóng cậu trong đó... tôi không biết là đã thích cậu từ bao giờ mà bây giờ nhìn lại chỉ còn là một từ: yêu..." Tôi đã luôn nghĩ rằng: thích cậu là điều mà tôi thấy thật khó hiểu, nhưng được cậu đáp lại tình cảm, ấy là điều tôi chưa từng dám nghĩ đến."" Dù chuyện gì xảy ra thì hãy mạnh mẽ lên và mỉm cười thật tươi nhé! Hãy nhớ rằng nếu tất cả mọi người trên thế giới này không tin cậu thì tôi sẽ ngoảnh mặt đi với cả thế giới."…
Tác giả:Khốc Lạp LạpThể loại:Kiếm Hiệp, Đam Mỹ, Cổ ĐạiNguồn:fearane.wordpress.comTrạng thái:FullThể Loại:Thất hiệp ngũ nghĩa đồng nghiệp, Thử Miêu, Thanh Thủy VănTình trạng : hoàn ba quyển.Thơ rằng:Mỹ nhân không đầu, há chẳng vứt bỏ vương phápThi hài mục nát, án oan nhất định phải rửaNăm thứ hai đời Tống Nhân Tông, ở phủ Huy Châu thuộc Trực Lệ có xảy ra một vụ án lớn. Phủ Huy Châu là nơi sinh sống lâu đời của gia đình nhị đẳng hầu tước Thiện quốc công Dương Lộc. Vào đêm tổ chức đại thọ sáu mươi cho quốc công, con dâu trưởng Lý thị bị giết hại trong phòng ngủ. Hung thủ ra tay tàn nhẫn, thẳng tay chém đầu lấy đi, để lại một các xác không trọn vẹn nằm trong vũng máu. Sau vụ án đó, em gái của Lý thị là Lý Vân Dung vốn vẫn sống nhờ phủ quốc công đột nhiên mất tích bí ẩn. Vì có liên quan đến công hầu, phủ nha Huy Châu không dám khinh suất điều tra, tức tốc báo lại với phủ Khai Phong ở Biện Kinh.…
Ánh chiều tà hắt nhẹ trên vai áo tôi, cứ nheo nheo mắt lại cố nhìn bóng hình nhỏ nhắn kia từ xa, cậu ấy vẫn vậy đánh trống ra về là vắt chân lên chạy ùa ra, thôi đành vậy cứ nhìn từ đằng xa cũng được..... . . . đây là truyện lần đầu mình viết.…
"Tao ghét mày nhưng tim tao không cho phép. Tao muốn nói tao ghét mày vc nhưng não tao lại ngăn cản. Phải làm sao đây ? Nên thôi mày làm người yêu tao nhanh đi không sức khỏe của tao sẽ gặp nguy mất !!!"…
Truyện kể về một gái thông minh, xinh đẹp . Cô từ nhỏ đã thích sống tự lập nhưng gia đình không cho, đến năm cô 17 tuổi mới xin cha mẹ cho cô sống một mình nhưng vẫn không được, họ có điều kiện là có thể sống chung với anh hai. Cô đành bất đắc dĩ chấp nhận. Câu chuyện bắt đầu khi cô đi học, trong lớp cô cực kì ghét một người và luôn chống đối với người đó. Nhưng sao bao nhiêu hiểu lầm, từ chán ghét trở thành yêu thương nhau.…
Thể loại: truyện teen, hài hướcNgay từ khi chưa được sinh ra thì giữa họ đã được định sẵn hôn ước từ đời ông cố để lại. Cũng từ đó mọi chuyện bắt đầu xảy ra khi hai con người được gắn kết số phận lại với nhau cùng bị cuốn vào vòng xoáy của sự thù hận, những khúc mắc mà số phận nghiệt ngã đã cuốn lấy họ. Để rồi tình yêu sẽ hòa giải tất cả. Truyện cũng có chút hài hước. Mọi người theo dõi câu chuyện nhé.Truyện này mình đã viết được vài chương rồi, mỗi ngày mình sẽ ra một chương hoặc có thể hơn hoặc không tùy vào thời gian của mình nữa. Mong các bạn đón nhận. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Giới thiệu đôi chút về nhân vật cho các bạn nhé:NGUYỄN AN VY: 16t, tinh nghịch, đáng yêu, là con gái của 1 gia đình bình thường, cô không có điểm gì nổi bật ngoài tính quậy phá, có hôn ước với Khánh AnhVương Thái Điệp: 16t, tinh nghịch, dễ thương, là cô chủ của 1 tập đoàn lớn, có danh tiếng trong nước, là bạn thân của Khánh Anh và Bảo Nam, yêu Kin nhưng không thổ lộ, luôn đấu khẩu với Bảo Nam. Sau này là bạn thân của An VyNGUYỄN HOÀNG KHÁNH ANH: 16t, đẹp trai, lạnh lùng, thông minh, học giỏi. là cậu chủ của 1 tập đoàn lớn có danh tiếng trong nước, là bạn thân của Thái Điệp và Bảo Nam. Có hôn ước với An Vy. Quậy phá, biết võ. TRẦN BẢO NAM: 16t, đẹp trai, ga lăng, thông minh, học giỏi, là cậu chủ của 1 tập đoàn lớn có danh tiếng. Là bạn thân của Khánh Anh và Thái Điệp, giỏi võ, có tình cảm với Thái Điệp nhưng không nói ra.Tạm thời giới thiệu…
Ha! Chỉ vì một câu chửi, mà cuốn truyện này lại nỡ lòng nào đẩy cô vào trong luôn. Xuyên không, cô không nói gì. Nhưng tại sao lại cho cô làm nữ phụ số đen cơ chứ! Mà lại còn không cho cô một xíu ký ức nào cả. Hỏi sao không tức, dù là cô có đọc qua truyện đó. Nhưng cô chỉ lướt thôi, không hề đọc một con chữ nào cả. Hên là, cô rành vài chương đầu. Nhưng các chương sau, là tự cô ứng biến.…
"Tôi sẽ không bao giờ có thể quên đi cái ngày hôm ấy. Cho dù không có ai biết, cho dù không còn ai nhớ. Tôi vẫn sẽ nhớ, không thể nào quên được. Cái ngày cậu đã chọn tôi thay vì cậu."Sơn, một học sinh lớp mười hai mắc chứng sợ xã hội và nỗi e dè cực hạn đối với người lạ. Cậu luôn trải qua những ngày tháng cấp ba một cách hời hợt cho đến khi cuộc sống bình thường ấy bị xáo trộn hoàn toàn khi Trúc - một cô bạn bí ẩn mới chuyển trường xuất hiện, buộc cậu phải đối mặt với những rạn nứt tình bạn mà cậu đã tạo ra và học cách trưởng thành, được đếm ngược trước khi mùa xuân khép lại.…
An Hạ một cô gái khiếm thính, trầm lặng và luôn thu mình sau những tổn thương từ quá khứ, chuyển đến Thành Đô để bắt đầu lại. Tại đây, cô gặp Giang Thành người lạnh lùng với cả thế giới, nhưng lại dịu dàng đến lạ khi ở bên cô.Một người không thể nghe trọn vẹn âm thanh, một người học cách nói chậm lại vì cô.Nhưng tình cảm ấy... là chân thành, hay chỉ là một trò đùa?"Nếu em không nghe được thế giới này... vậy thì để anh trở thành đôi tai của em."" Vì em anh nguyện nghe tất cả điều xấu, để nói lại với em những điều tốt đẹp nhất..."…
"Tôi sẽ trở thành cơn gió vào thu cho cậu, che chở cậu, thuận theo cậu, và đặc biệt là mãi mãi yêu cậu, đời đời yêu cậu."7 năm gắn kết, 6 năm tìm kiếm.Con người rồi cũng sẽ gặp lại, cuối cùng cậu cũng tìm được cô rồi.Cô đơn, trống vắng, lạc loài là những từ cậu dành cho cô lúc đó. Tuy có thể cô chẳng nhớ gì, nhưng chỉ cần cậu nhớ những kỉ niệm đẹp nhất của cả hai là được rồi. Cậu có thể không giỏi giang, chẳng có sở thích gì cả, nhưng chỉ cần còn có cô ở bên, dù là hái sao trên trời hay mò kim đáy biển cậu cũng cam lòng, chỉ cần cô...Cậu từng hỏi: "Liệu duyên phận là thật, hay chỉ là những câu chuyện hoang đường được dệt lên để cổ vũ cho sự ngoan cố của con người?" Phong vốn chẳng tin vào thần linh hay chúa trời, nhưng vào lúc đó, cậu lại thều thào thì thầm: "Nếu là vậy, con sẵn sàng đắm chìm vào câu chuyện đó mà lừa mình, con sẵn sàng ngoan cố vì cô ấy..."Cho đến khoảnh khắc tìm thấy cô, cậu mới tin rằng duyên phận là sự thật, nó chính là phép màu mang con người gặp được nhau. Những người được duyên phận gắn kết, ắc có ngày được trùng phùng.[Nam học bá X nữ học tra][Trai Trung X Gái Việt]…