Đại Minh Tinh
Liệu tình yêu cô trao đi em có muốn nhận không ?…
Liệu tình yêu cô trao đi em có muốn nhận không ?…
Lưu ý: chuyển ver chưa có sự đồng ý của t/g mong các bạn đừng mang khỏi wattpad.Mình xin phép giữ lại tên hai nhân vật chính chỉ là hoán đổi một chút.Nguồn: trần mỹ tiên…
Có những thứ những tưởng đến với chúng ta chỉ như vô tình. Nhưng thật ra, nó chỉ diễn ra theo cái cách mà hành tinh của chúng ta vẫn đang vận hành…
em rái cá debut nhưng anh pt của em thì không may mắn như thế…
Đọc đi r biết nha…
"Nhiều năm sau nữa, khi quãng đời còn lại tàn như tro đốt, thứ tưởng như thiên cổ của bản thân lúc sinh bình dần bị thời gian và những ký ức mới cũ khác nhau dồn đi đâu, cuối cùng mất dạng. (...) Thế cuộc thành dĩ vãng, tên người thành mực trên giấy. Cho dù tồn tại để bắt đầu hay kết thúc một triều đại, tồn tại để thương để ghét, để đuổi kịp hay bỏ lỡ điều gì thì nương theo thời gian trôi chảy mới là sứ mệnh chính của con người."Về những phận người sau cuộc chuyển giao Lý - Trần, qua góc nhìn của một chiếc bóng. Ngoại trừ nhân vật "tôi" trong truyện là hư cấu, các nhân vật được nhắc nhiều còn lại (Trần Cảnh, Chiêu Thánh, Trần Liễu, Lý Oanh, Trần Hải...) đều là nhân vật lịch sử thật. Tuy nhiên, mạch truyện đan xen giữa sự thật chính sử và hư cấu, số chi tiết hư cấu chiếm phần đa, nên độc giả không nên đồng nhất truyện với chính sử.Cảm ơn ảnh bìa của em bé @oakdara siêu đáng yêu!!!…
Câu chuyện tình yêu của Tô Hoàng qua góc nhìn của Cung Vũ…
Thượng tá Lục 25 x Hứa Tắc 17.Đây là bản mình edit fanfic bộ tiểu thuyết đam mỹ "Dục ngôn nan chỉ", link gốc là ở Ao3 nhe.https://archiveofourown.org/works/72226521?view_adult=trueBản edit hoàn toàn dựa theo sự "hiểu" của mình dựa trên gg dịch, mình không chắc chắn nó đúng 100% nên có gì sai sót mọi người hãy nhẹ nhàng nói với mình để mình sửa nhé.CẢNH BÁO: FIC R18, HÃY CHẮC CHẮN RẰNG BẠN ĐỦ TUỔI ĐỂ ĐỌC VÀ HÃY TỰ CHỊU TRÁCH NHIỆM CHO HÀNH VI CỦA MÌNH.❗BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI WATTPAD❗…
Duyên chưa tận, hoa chưa tànChuyện xưa mơ hồ còn trước mắtÁi bất hối, tình bất oánCớ sao mị ảnh hoá khói mâyTa nguyện u mê trường miênTiếu ngữ luyên huyên mộng tương kiếnNgàn năm luân hồi dệt mộng thuyền quyên- Tôi nghĩ, tôi sẽ nhớ Trang đến chết mất...…
Trả lại em tuổi xuân đầy nắng hạ dấu yêu…
Trịnh Hoàng Quân - gã trai đứng ở đỉnh cao trường Kim Liên: điển trai, học bá, quyền lực vô đối, luôn ngẩng cao đầu và lạnh lùng tuyên bố: "Không ai đủ tư cách bước vào thế giới của tôi". Nhưng số phận vốn thích viết ra những điều bất ngờ nhất. Chỉ một khoảnh khắc ánh mắt chạm vào Hoàng Mai An - cô gái dịu dàng như nhành liễu, yên bình, trong sáng, luôn nhẹ nhàng đi qua mọi hành lang như một làn gió xuân mát dịu - tất cả sự kiêu ngạo bấy lâu bỗng chốc tan biến hết. Từ đó, vị trùm trường vốn không để ý đến ai bỗng học cách yêu theo cách vụng về nhất, kiên trì theo đuổi suốt ba năm thanh xuân tươi đẹp. Từ những buổi học chung, những lần đợi nhau sau giờ học, đến những lời hứa hẹn ngọt ngào: sẽ đi cùng nhau, từ tà áo đồng phục trắng tinh, thẳng tiến đến ngày khoác lên mình chiếc váy cưới rạng rỡ nhất... ✨ Vì trong cả cuộc đời dài rộng này, đối với anh - cô chính là, và sẽ mãi mãi là ngoại lệ duy nhất không thể thay thế. 💍 ______________Ảnh bìa lấy từ xiaohongshu, của tác giả CHEN GG Tác giả truyện: ღ Hè ღ Đây là tiểu thuyết đầu tay của mình, mong đuợc đón nhận ạ Vì một vài lý do cá nhân nên lịch ra truyện sẽ lung tung, mong mọi người bỏ qua ạ…
Trọng Thủy - Mỵ ChâuTác giả: Phương Mộc ĐảnTôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu Trái tim lầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu...Trích Tâm sự (Tố Hữu)…
Chỉ có h, mỗi chương không có sự liên kết. Mục đích để thỏa mãn bản thân,thoả mãn cái địa ngục sau lưng, ngôn ngữ nặng vía cân nhắc khi quyết định đọc.…
[Tầm công ký] Lương thê hiền phụTác giả: Phương Mộc ĐảnThể loại: Phản xuyên, đam mỹ, quân hôn, sinh tử, mặt than tự bổ não quân nhân công x dịu dàng tự suy diễn công tử thụVăn ánChương Sở Kha từ nhỏ đã không có phụ mẫu, sống nương tựa ở nhà bá phụ, bá phụ bá mẫu nhân từ, biểu ca ôn nhu phóng khoáng, biểu đệ biểu muội đáng yêu hiểu chuyện, tuổi thơ của y trôi qua thật yên bình. Chiến loạn diễn ra, con tàu buôn hàng của biểu ca gặp phải thủy tặc, biểu ca may mắn được ngư dân cứu sống. Đi dạo một vòng quỷ môn quan trở về, biểu ca càng thêm tài giỏi, khí thế càng thêm bức người. Nhưng... tại sao ánh mắt của hắn nhìn y lại mang đầy vẻ thù hận chán ghét như vậy?Chương Sở Kha từ khi sinh ra đã được nâng niu mà lớn, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, không có thứ gì cậu muốn mà không có được, kể cả người đàn ông kia. Cậu muốn người đàn ông kia, và phải có được bằng mọi giá, từ ý muốn chuyển thành chấp niệm, rồi hóa thành thù hận. Người đàn ông kia... khiến cậu hiểu rằng, không phải thứ gì cậu muốn đều có thể có được, anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn, cho đến khi cậu chết, anh cũng không quay đầu nhìn lại một cái, rốt cuộc cậu trả giá đắc như vậy để được cái gì? Kha Kha: "Ông xã, chúng ta mau dọn đi thôi, tên Tần Dữ Hào kia sắp đến bắt em rồi, hu hu..."Tần Dữ Hào: ... "Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em."Kha Kha: "Anh sẽ đi đánh anh ta sao?"Tần Dữ Hào: "Khụ, có thể."Kha Kha: "Vậy anh có đánh lại anh ta không, em và con có thể giúp anh một tay nha."Tần Dữ Hào bị vợ và con muốn đánh…
Author : PkyMình thấy ít fic viết về Ngọc Ngân quá, nên đành dùng vài câu chữ làm nên một fic để shipper thỏa lòng.…
những chiếc oneshot linh tinh của chị nho💬 dựa trên một số sự kiện từ thực tế🐶🍇-🐻🍇-🍓🍇-....…
Nguồn: Mi_2Na_YuFic gốc: Từ Ghét Thành Yêu [Minayeon][Twice]unreal…
Tự dưng thấy thích tam ca này quá nên viết, ai khó tính thì đừng đọc nha, đây là lanhduy, nguyênduy, lanhnguyenduy tui cảnh báo trước rồi đó nha. Và tất cả điều chỉ là trí tưởng tượng của tui thôi nha, đừng áp đặt lên người thật ạ, xin cảm ơn.…
Tác giả: Phương Mộc ĐảnThể loại: Đam mỹ, phản xuyên, ác bá biến trung khuyển công x nhút nhát, ngây thơ thụ, sinh tửVào sinh thần 8 tuổi, Phương Huyên không hiểu vì sao mọi người đều đột nhiên thay đổi, mẫu thân lãnh đạm, phụ thân cay nghiệt, huynh muội tàn độc, hạ nhân cậy quyền ức hiếp.Cậu không biết mình đã làm sai chuyện gì, không phải chỉ vô ý dìm chết một con chó thôi sao, tại sao phụ thân lại đánh y, y đau quá, nhưng không ai xin tha giúp y cả, ngay cả mẫu thân yêu thương y nhất cũng lạnh lùng không thèm nhìn y một cái.Phương Huyên cũng không ngờ, đó chỉ là bắt đầu của những chuỗi ngày đau khổ về sau. Y bị nhốt vào nhà củi, phải làm việc thật vất vả, không được ăn no, còn luôn bị hạ nhân đánh đập. Nhưng y không thể phản kháng hay tố giác, bởi vì phụ thân sẽ không tin lời y, sẽ dùng roi quất y vì tội nói dối.Ngồi co ro vào một góc, y không biết tại sao lại thế này, chẳng lẽ y thật sự làm sai việc gì rồi sao, nếu vậy y nhận lỗi là được, đừng bán y đi có được không?Mệt quá, thật muốn ngủ, y ước gì mọi chuyện xảy ra trong mười năm qua chỉ là một giấc mơ, chờ khi y tỉnh lại, phụ mẫu, huynh muội đều vẫn yêu thương y, y hứa, lúc đó mình sẽ thật ngoan ngoãn, sẽ thật nghe lời.Mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy người đàn ông kia, y thật sự không biết có người lại đẹp đến vậy, nhưng dù là mỹ nhân, thì cũng thật đáng sợ. Y sợ hãi co người nhìn người đàn ông kia, trong đầu nghĩ mình sắp lại bị đánh nữa rồi, chẳng lẽ suốt đời suốt kiếp y đều phải chịu dằn vặt, đau khổ như thế này hoài sa…