(KaiYuan) Người yêu một tuần
Thể loại: Ngọt.HE. Ôn nhu công x đáng yêu thụBạn nào dị ứng với boyxboy hoặc boylove xin vui lòng lickback đi luôn không tiễn…
Thể loại: Ngọt.HE. Ôn nhu công x đáng yêu thụBạn nào dị ứng với boyxboy hoặc boylove xin vui lòng lickback đi luôn không tiễn…
Như một quyển nhật kí thôi…
Truyện kể về mối tình giữa một chàng gay, và một bạn nam khác cùng lớp, bạn nam có những chuyện luôn giấu kín nhưng vì yêu chàng gay đã bất chấp mọi thứ để được sự hạnh phúc nhất thời, để rồi chàng gay phải nhận lấy đắng cay và mất tất cả…
Tiêu Phàm, một chàng trai 20 tuổi có niềm đam mê mãnh liệt với nấu ăn và chăm sóc gia đình. Sau một lần vô tình kích hoạt Hệ Thống Nội Trợ Tối Cường, cuộc sống của cậu hoàn toàn thay đổi.Từ một nhân viên cửa hàng tiện lợi bình thường, Tiêu Phàm từng bước học nấu ăn, làm bánh, pha chế, dọn dẹp, quản lý gia đình và chinh phục vô số thử thách để trở thành Nội Trợ Mạnh Nhất Lịch Sử.Nhưng con đường ấy không hề dễ dàng. Những đối thủ tài năng, các cuộc thi ẩm thực khốc liệt và những bí mật ẩn sau hệ thống đang chờ cậu khám phá.Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước, ấm áp về ẩm thực, gia đình và hành trình theo đuổi ước mơ.…
Làng Cát không có cây xanh che rợp trời; không có rừng rậm, hoa cỏ; không có nhiều loài thú nhỏ đầy lông. Ở làng Cát không có nhiều lưu ý, cũng không có gì đáng để nhớ nhung ngoài cái nắng và cái nóng đến trầy da tróc vảy nếu không ở quen. Nhưng vì có một người đặc biệt quan trọng, làng Cát cũng sẽ có thể trở nên đặc biệt quan trọng.3.3.20…
Tình yêu không có cột mốc, không có khái niệm , cũng không có khoảng thời gian cụ thể. Nhưng, tình yêu bắt nguồn từ thời thanh xuân. Trong thời thanh xuân, nó chứa đựng lần đầu ta biết yêu. Nó gói trong đó người mà ta từng thương ,từng cảm nắng. Đó là kí ức đẹp cho những lần yêu đầu tiên: Cái chạm tay nhẹ đầy rung động, một cái ôm ấm áp hay một nụ hôn đầu đầy bỡ ngỡ, thẹn thùng. Tất cả, đều được gói trong tuổi thanh xuân của bạn.Thanh xuân là chiếc hộp diệu kỳ , thanh xuân của cô đã từng là anh , năm tháng trôi qua thanh xuân không còn ,anh cũng không thấy đâu nữa . Nhưng không sao vì "Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn từng bi cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa" .…
Lần đầu mình viết truyện mong các bạn ủng hộ và nhận xét chân thật để mình rút kinh nghiệm. Truyện kể về Hoàng Băng Thiên, cậu và Trương Công Minh- anh trai của Trương Công Lực yêu nhau được gần hai năm thì Minh mất vì bị tai nạn. Thiên cảm thấy có lỗi với cái chết của Minh. Minh ra đi để lại cho cậu một số tài sản lớn. Thiên bắt đầu có những mâu thuẫn với Trương gia.Qua bao nhiêu chuyện xảy ra và rồi tình cảm giữa Lực và Thiên nảy sinh. Đọc tiếp rồi biết nhé!!!Giới thiệu nhân vật chính:- Băng Thiên : dáng người nhỏ nhắn, biết mình là gay từ năm lớp 7. Cậu sống kín chỉ có hai người bạn thân của cậu biết. Cậu học rất giỏi, luôn là học sinh top đầu của lớp. Cậu có làn da trắng mịn, khuôn mặt baby. - Công Minh: dáng người cao, khuôn mặt điển trai. Là chàng trai ấm áp. Anh đã từng có nhiều cô bạn gái. - Công Lực: giống anh trai mình từ dáng người đến khuôn mặt. Nhưng tính tình rất khác anh mình. Suốt ngày ăn chơi với bạn bè. Bằng tuổi Băng Thiên.…
"Đi vào tòa nhà trọ này, chẳng khác nào đặt chân lên một con đường không có lối về.Chỉ có người được nó chọn, mới có thể nhìn thấy nó, mới có thể đi vào bên trong nó. Mà một khi người được chọn đã dọn vào một căn hộ trong nhà trọ, thì lập tức không còn có lựa chọn nào nữa. Nếu muốn dọn ra khỏi nhà trọ, ngay lập tức sẽ bị nó nguyền rủa gϊếŧ chết.Bên trong căn hộ này, một khi trên vách tường xuất hiện huyết tự, nhất định phải dựa vào chỉ dẫn của huyết tự, đi đến địa điểm được chỉ định vào ngày được quy định, cố gắng sống sót ở đó cho đến hết thời gian quy định, nếu không làm theo cũng tức là chết. Mà một khi đến địa điểm chỉ định, sẽ phải đối diện với vô số hiện tượng linh dị khủng bố, vô số ác mộng với đủ loại u hồn quỷ mị, mỗi phút mỗi giây, đều cố gắng tước đi tánh mạng của ngươi.Dù cho có thể sống sót, trở về căn hộ của mình, nhưng cũng sẽ đến thời khắc, lần nữa nhìn thấy huyết tự tiếp theo xuất hiện trên vách tường.Mà phương pháp để có thể thoát ly khỏi tòa nhà trọ này, chỉ có một..."Mình không phải chủ bản dịch này, mình chỉ lượm lặt trên HD... và thấy bản dịch rất là chíu khọ nên mình edit lại tự đọc. Mình đăng lên wattpad để mấy bạn cũng thích thể loại này như mình thì tấp vô nhennn.Văn vở mình bình thường, bạn nào chê thì cứ gg để đọc bạn dịch gốc nè, đừng chọi gạch mình puồn ák :<…
Bỉ ngạn hoaMột ngàn năm hoa nở...Một ngàn năm hoa tàn...Hoa diệp vĩnh bất tương kiến.Tinh bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử.~0~Ngây ngốc hơn ngàn năm bên bờ Vong Xuyên, đợi người đời đời kiếp kiếp, dù biết là không thể nhưng vẫn cố chấp. Ngàn năm sau nhìn lại, thì ra người chỉ còn là hình bóng nhạt nhòa trong quá khứ mà thôi.....Đường qua sông tam đồ, một dòng bỉ ngạn trôiMáu nhòe tay áo, đỏ như son vẽ.Tựa như trái tim thiếp vì chàng nhỏ máu,Giot lệ tình, mạnh bà canh, cuốn trôi lòng ngườiNgười tiều tụy, bưng lên chén canh mạnh bà đắng chát,Xóa sạch duyên kiếp, lại chẳng thể dứt được nghiệt duyên ngàn đờiChát thay, phận hồng nhan đơn bạcThất tình chưa hết, lòng phàm nhớ nhung.Đắng như mạnh bà canh, há phải lòng người? Thiếp vốn hữu ý, cớ sao chàng lại vô tình đoạn kiếp?Vứt cả lớp vỏ thần tiên, rớt xuống thiên nhai?Bỉ ngạn hoa, đỏ thắm một kiếp người?Người có tình, há phải bi ai?- Du Đãng Nhàn Văn -Đồng đạo viết tặng, ôi tim ta 😻😻…
Nam thanh viên được xây dựng nhờ tính cách cải thiện mỗi ngày từ tác giả , đi tìm lại chính mình và cải thiện bản thân cũng như tác giả !…
Yêu thầm giống như việc ngước nhìn một vì sao lấp lánh: bạn tự nguyện ôm lấy cơn cảm lạnh để đứng dưới trời đêm, nhìn họ tỏa sáng mà chẳng dám chạm vào. Chúng ta chọn im lặng vì sợ một lời nói ra sẽ phá vỡ khoảng cách an toàn, vì tự ti trước sự hoàn hảo của họ, và vì sợ cái lắc đầu dứt khoát sẽ cướp đi chút hy vọng cuối cùng. Cuối cùng, ta chấp nhận làm một khán giả trung thành trong vở kịch câm, thà đau lòng trong âm thầm còn hơn phải đối diện với sự rời xa.…
Mình sẽ giới thiệu về một số trang phục mình cho là đẹp và mang nhiều ý nghĩa, thêm vào đó mình sẽ cho một bản nhạc khái quát toàn bộ!(Tác giả : Lúc rảnh tay thì viết thôi ! Thấy không hay thì mong để lại bình luận góp ý, tác giả sẽ tiếp thu ạ!")…
* Dành cho những bạn cần.* Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Tên gốc: Backrooms| Tuyển tập linh tinhTên Anh: Backrooms| Behind the scenesSub-fic for the main fic "Backrooms| Survival", included many thing that Backrooms-related. Like? Self-design objects, objects that useful, side story, chars and others, and even arts!! (。•̀ᴗ-)✧Fic phụ dành cho fic chính của tui về Backrooms, tổng hợp nhiều thứ khác ngoài lề liên quan đến Backrooms! Bao gồm Objects tự tui thiết kế trong fic, một số ngoại truyện và là cái ổ chia sẻ tranh về Backrooms.Các thiết kế về Object sẽ được điều hướng ở đây, giới thiệu bởi Người bán hàng trong Tivi_ [Xzmn]Do not repost or bring my stuffs somewhere else! Nghiêm cấm mang đi đâu khác!…
nội dung và nhân vật thuộc về lordaug & shiqiscene, được chắp bút bởi lordaug.• title: ngày biển nổi gió• pairing: Lương Đặng Nam Hải x Vũ Hoàng Minh Nhật• tags: textfic nửa mùa, tình trai, boylove, rom-com, healing, tình iu chíp pông, sgdd sgbb nửa mùa, đồng niên, viethighschool!au, ghẹ biển hiphop vô tri chuyên văn!top x mèo nhỏ kỵ người dễ xù lông chuyên hoá!bot.• warnings: chửi tục (có censored), nhảm nhí kiểu nhân văn, làm để sìn octp là chính, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.• status: on-going…
Mười lăm tuổi, dưới hoàng hôn sân trường cấp hai, cậu thiếu niên vụng về Tô Tàn Mạc đã trao cho Đường Tố Nguyệt lời hẹn ước: "Sau này anh trở thành họa sĩ lớn, em hứa sẽ cưới anh nhé!"Vì lời hứa ấy, một cô gái không biết gì về hội họa như Tố Nguyệt đã dốc cạn thanh xuân, thức trắng đêm nơi lò luyện vẽ để đỗ vào Đại học Mỹ thuật X. Nhưng cũng chính mùa hè năm ấy, Tàn Mạc chọn sang Anh du học. Sự xa hoa nơi đất khách cùng nàng tiểu thư sắc sảo Sở Tịch Dao đã khiến anh đánh mất bản ngã, phản bội lại tình yêu thuần khiết năm nào, để lại Tố Nguyệt một mình chới với trong bóng tối rạn nứt.…
Não của tôi đâu. Đây là nhật kí hằng ngày và những chuyện lố bịch của tôi. Tôi thấy tôi thực sự không thể học được cách dùng não. Sao tôi lại thấy mình giống một cục đá mềm vậy nhỉ ? 🤫🖤 Chắc đến tuổi 15 chúng tôi con gái đều khó hiểu và ngớ ngẩn tựa như một cốc nước chanh không có vị, bỏ đường thì ngọt mà thêm chanh thì chua. Thi thoảng gặp mấy cục đá thì lại bị hòa loãng ...…
chủ yếu là về cuộc sống của tui th he.…