ngocvu | chè bưởi
"một bước gần kề, trăm lời chẳng nói; ý tình bối rối, lòng thầm xôn xao."(n): historical!au | văn xuôi | lowercase | ooc…
"một bước gần kề, trăm lời chẳng nói; ý tình bối rối, lòng thầm xôn xao."(n): historical!au | văn xuôi | lowercase | ooc…
Đôi khi trái tim còn ồn ào hơn cả lời nói.Hãy để tôi thay bạn nói lên những điều không thể cất lời.Một ngày mà những con chữ chân thật hơn cả ngôn từ.…
Không có chi hết=)) chúc những người ở bên kia màn hình một ngày tốt lành.🚨Chuyện nói không với ngược🤟…
"Có những nơi hoang tàn, nhưng đối với em như là vườn địa đàngChỉ cần em có, em có anh, mãi mãi bên cạnh emCó những nơi hoang tàn, nhưng đối với em như là vườn địa đàngChỉ cần ta có, ta có nhau, mãi đến muôn đời sau"…
Đêm thành phố chưa bao giờ quá tối, nhưng hôm nay trời như bị ai kéo một lớp rèm đen phủ xuống. Mưa lất phất, rồi nặng hạt, rồi hóa thành những đường chỉ bạc lê dài trên bức tường loang lổ nơi con hẻm cuối phố.Khôi Vũ đứng dưới mái che của một cửa hiệu đã đóng cửa, nước mưa đọng trên tóc nó thành từng giọt nặng trĩu. Ánh đèn neon xanh tím phản chiếu trên mặt nó một màu ố lạnh... Hắn đang đến...------------------Hãy nhớ chỉ có tác giả là thật. Còn lại đều là giả...…
Một shipper làm thêm vô tình bước chân vào thế giới nơi mà khách hàng là những linh hồn vẫn trả tiền đầy đủ... Nhưng họ để lại những đánh giá... không thuộc về người dương thế. Chỉ có bánh từ tiệm của mới đến được tay họ. ----------------Tất cả là giả :))) chỉ có tác giả là thật…
Hãy cất não đi rồi đọcNối tiếp chương 392 ss3 của chính truyệnTruyện chỉ được đăng ở Wattpad…
chuyện nhỏ, của hai người yêu nhau.…
Tôi thầm ngước nhìn em, nhìn em ôm lấy hào quang chính mình thầm mơ ước.Em lặng Ngước nhìn tôi, nhìn tôi với nổi khát khao cuộc sống bình lặng.…
Em Vũ buồn, thầy Ngọc đưa em Vũ đi ăn chè, đi ngắm thành phố.Truyện của mình, mình bê từ ao3 qua. ୧(๑•̀ᗝ•́)૭Nhân vật có thật, địa điểm và tình huống không có thật. Hai địa điểm trong truyện là mình tự tưởng tượng. Tương tác và lời nói trong truyện là mình tự ảo chè trên live xong rồi viết ra.…
"Vậy bây giờ anh còn cảm thấy như thế chứ?""Luôn luôn. Đối với anh, em là singularity."…
Trong con hẻm nhỏ, ẩn dưới lớp cây thường xuân, một tiệm trà chỉ mở cửa khi trời ngả chiều. Khách ghé qua đều nói rằng nơi đó "có hương thơm khiến lòng người bình yên"----------------------Chỉ có tác giả là thật :))) còn lại là giả :))))…
Tuy hai mà một, tuy một mà hai.Năm tháng rực rỡ nhất gặp được người rực rỡ nhất để rồi cùng dệt nên kí ức của mùa đông năm ấy. Khái quát nội dung: Thời điểm mà một người dốc hết lòng để yêu còn một người thì không còn nhớ để yêu sẽ là lúc tình yêu được bắt đầu lại lần nữa."Tôi và anh, là chúng tôi, cuối cùng vẫn là chúng tôi."…
Tác giả: Thất NiệmHủy đi quan xứng, ky chớ nhập, ooc, đều là nói bừa.Năm mới vui vẻ nha mn 😘😘…
"Trả không nổi đâu...Mời anh một ly đi"…
Woo Seul-gi tỉnh dậy và nhận ra mình bị giam giữ trong một căn phòng không lối thoát. Cổ cô bị khóa chặt bằng một chiếc vòng da lạnh buốt-dấu hiệu cho sự sở hữu tuyệt đối của Yoo Jae-yi. Không chỉ là một trò chơi kiểm soát thông thường, Jae-yi dần đẩy Seul-gi đến bờ vực tuyệt vọng, nơi cô không còn phân biệt được giữa sợ hãi và phục tùng.Mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ, mỗi lời nói đều bị giám sát. Jae-yi không cần dùng xích sắt hay roi da-chỉ cần những lời nói lạnh lùng, những cái chạm ám ảnh cũng đủ để Seul-gi gục ngã. Nhưng liệu có thực sự không có lối thoát, hay chính Seul-gi cũng đang dần chìm vào vòng kiểm soát ấy?Một câu chuyện về sự giam cầm, hành hạ và những ranh giới mờ nhạt giữa nỗi sợ hãi và sự lệ thuộc.Thể loại: Dark Romance, ngược tâm + thể xác, thao túng tâm lý, cưỡng đoạt, độc chiếm, chiếm hữu.#fanfic, #jeayi, #seulgi #friendlyvinalry, #gl…
pocky khui vội là vợ tôi.bánh dừa nướng là chồng tôi.chồng tôi và vợ tôi thương nhau.🫶🫶🫶 thiên hạ thái bình 🫶🫶🫶Cover: 📸by klynk.206…
Tuy rằng tuổi tác có vẻ kh hợp lắm:))) nma mình vẫn muốn viết fic này theo kiểu thời sinh viên đi học đồ. Nên có thể là hơi trẩu mong mọi người thông cảm một chút…
Em yêu anh mãi mãi...…
Bùi Duy Ngọc là học sinh cá biệt nổi tiếng của khối 11: ít nói, khó gần, thường xuyên trốn tiết nhưng lại học rất giỏi khi nghiêm túc.Khôi Vũ là thành viên ban phát thanh của trường, có giọng nói trầm ấm, dịu dàng, luôn xuất hiện vào mỗi giờ ra chơi qua chiếc loa cũ trên sân trường.Một ngày mưa, Duy Ngọc vô tình nghe được giọng đọc của Khôi Vũ khi đang trốn học ở phòng phát thanh. Từ đó, cậu bắt đầu ở lại trường chỉ để nghe giọng nói ấy.Không ai biết, người nghe chăm chú nhất lại chính là kẻ luôn bị ghi tên trong sổ đầu bài. #truyenaudio #reviewtruyen #dammy #truyendammy #audiostory #kechuyendammy #khoivu #mason #ngocvu #truyenngan…