dnal | từ đầu ngõ nhỏ
@jenzlowa…
@jenzlowa…
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
Tình bạn là một cái kén an toàn, nhưng tình yêu đơn phương lại là con bướm muốn xé kén chui ra. Phúc Nguyên đã nghĩ rằng, chỉ cần cậu xé toạc lớp vỏ mỏng manh ấy, cậu và Đức Duy sẽ hóa bướm, bay lên trời xanh hạnh phúc. Cậu đâu biết rằng, bên ngoài cái kén ấy là bão tố và con bướm chưa kịp bay đã bị gió quật nát đôi cánh rồi...…
không có summary, nhưng nó ngượcwarning: lowercase, bối cảnh giống tbtn nhưng không phải đâu (vì không xem kĩ), hàng đẻ ra chỉ để delulu và ooc vô cùng tận (chủ yếu là do đói ke chữ), không có giá trị áp dụng vào hiện thực.…
hôm nay phúc nguyên đã check page trường chưa ạ?author: @rkdflatag: tình yêu chíp chíp meo meo, fluffy, soft…
Lâm Anh và Phúc Nguyên gặp một rắc rối nhỏ. Ừm ... cũng không nhỏ lắm (?)-----------------------Bối cảnh tự huyễn không gắn vào thời đại nào cả. OCC, viết gà.Tên nhân vật của idol, cuộc đời nhân vật là do t xào ra. Không có sự liên đới nào với đời thật. Bỏ qua logic khi đọc. Viết để thỏa mãn cái tính vẽ chuyện. Chắc chính quyền không biết đọc fic đâu. Cameo dàn cp của t: bánh, hốc, cưỡng, tân sơn nhất, duy minh thiên vũ, long vân lân nguyệt, bạch nguyệt quan.…
"Từ khi nào vậy?" - Duy Thuận đột ngột hỏi"Từ khi nào em thích anh?""Không, từ khi nào em nhận ra?""À, từ khi em vẽ tranh về anh."Duy Thuận ngẩng đầu lên, nhìn em tò mò."Em có thể nói dối, em có thể diễn, nhưng tranh của em thì không. Khi em vẽ anh, và khi em nhìn vào bức tranh đó, em đã biết em không thể nào tự mình lừa dối mình nữa rồi. Ngòi cọ của em chưa bao giờ nói dối, em biết điều đó."…
Em chưa bao giờ hối hận vì thích anh, vì anh xứng đáng. Anh chỉ là anh thôi, nhưng anh là tất cả em ngưỡng mộ ở một người, anh là ốc đảo em mơ về trên chuyến hải trình cuộc đời. Bão giông đủ rồi, cho em một chốn về được không? Sài Gòn này rộng lớn lắm mà, sao em chẳng thể chạy thoát khỏi kí ức về anh cơ chứ. Thành phố này đang gào thét tên anh mỗi khi em bước xuống phố, tới mức em chẳng dám đi theo cung đường quen thuộc tới nhà anh nữa. Có lẽ, một đời này em chẳng sải bước trên cung đường đó được nữa.Đành cứ thế, cứ mãi như kẻ qua đườngLặng lẽ sống tiếp với bao tổn thương…
phúc nguyên biết lâm anh đang nói dối. sự ngập ngừng và tiếng nói nhỏ xíu của hắn bán đứng chủ vào ngay khoảnh khắc hắn bảo rằng mình chẳng có gì để nói với em. hai mắt hắn cụp xuống không dám nhìn em, và rồi phúc nguyên thấy bờ vai đã từng là nơi em dựa vào trong những ngày thế giới trở nên tối đen trở nên run bần bật không kiểm soát. đến tận nước này rồi mà lâm anh vẫn chẳng chịu nói thật với em. em bước tới trước mặt người yêu, mặc kệ vài giọt mưa làm ướt lưng áo, vòng tay dang ra ôm lấy bờ vai của người đối diện, nhỏ giọng:- em biết chuyện rồi, lăm anh muốn thì cứ khóc đi. em ở đây, không sao đâu. em không trách anh mà. WARNING: hãy đọc trước "if" để biết bối cảnh, lowercase.…
lúc nhóc đi ngang, hắn hoàn toàn có thể ngửi thấy mùi cam tươi thoang thoảng ngay đầu mũi, não bộ đột nhiên lại nhảy số đến hình ảnh cây cam với tán cây to được trồng ở nhà hàng xóm đối diện nhà mình. tự nhiên thấy nhóc này nhỏ nhỏ cũng giống trái cam chín"cam nhỏ thành tinh hả?_________của nhà trồng được, chuyển ver cho đào nguyên anh lạc…
em muốn hỏi anh rằng? Mối quan hệ giữa chúng ta rốt cuộc là gì vậy?Anh có yêu em không?…
"Đi đâu cũng được. Miễn là chỗ đó... có mày"…
một fic ngắn 6 chap kẻ iu ngọt ngào của hai em…
"nắng trưa vương trên vai, hành lang vẫn ồn ào tiếng nói cười, nhưng trong khoảnh khắc ấy, thế giới như nhoè dần, chỉ còn bóng lưng hai người, cùng cái thơm nhẹ nơi gò má, và đôi tim loạn nhịp."dễ thương quó nên di chuyển từ sàn đỏ sang sàn cam sau gần nửa năm 😅…
(abo, a x b) Nguyên Duy một học bá một trùn trường. Fic có lưu ý nhỏ đã được biên trong chap. Viết vui, có gì xin hãy góp ý nhẹ nhàng…
lò vi sóng new york city🔥" nếu có thể anh muốn gỡ bỏ khúc mắc, bắt đầu lại từ đầu "Trần Đăng Dương × Nguyễn Thanh Pháp…
lowercasentpn x nlabối cảnh giả tưởngfic giả người thật, xin đừng đem lên trước mặt chính quyềnkhoảnh khắc đôi mắt nai của lâm anh bắt đầu rơm rớm nước, phúc nguyên cảm thấy mọi tội lỗi trên đời đều là của mình…