|keonhyeon| loạn xị ngầu
Huy thích Nghiêm anh hay Nghiêm em thế?…
Huy thích Nghiêm anh hay Nghiêm em thế?…
Lá bài thứ 13 được chia bởi @wrdeslatere đến từ Mensoge.Liệu rằng đây là lời nói dối, hay sự thật lòng? "Huyền Lan đẹp quá và tôi không muốn làm anh đau."…
Minh Hạo sợ lớn.…
Lee Felix tìm mọi cách để hợp tác cùng cầu thủ Hwang Hyunjin đi phá đám cưới người yêu cũ mình._________________Link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/387347497?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=00fdxx__Tác giả: maddywrdCouple gốc: kookmin📌chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.…
Xuân Quang nói với Hàn Sơn, khi nào Sơn có thời gian, hãy về thăm hoa cải.…
djtme truong…
Anh cứa trên tay mình một đường rất ngọt. Máu đỏ tuôn tuôn. Áp môi mình vào miệng vết cắt, anh để máu anh đổ vào miệng của chính anh. Rồi anh cúi xuống và hôn người anh ôm trong lòng. Máu đầm đìa ngực áo, ướt đẫm tóc tai, tóc cậu không dài tới vai, đỏ bất cứ lần nào mặt trời đổ lửa. Máu chảy dài trên tay anh, hai tay anh từ lâu đã giã từ chiến chinh, giết chóc, giờ chỉ còn biết vuốt ve mái tóc của một người sắp sửa phải chia xa. Máu đổ trong anh không khác gì nước mắt. Máu tràn qua môi và răng, chảy về cuống họng người thiếu niên đương hấp hối. / Anh để cậu uống máu rồng.…
Thanh xuân này có cậu bỗng trở nên đẹp hơn rất nhiều 🍀🔥 Design by: @nguyentoteam…
trăng cườiem xinh…
" em ấy chọn sự nghiệp."lowercase; ooccó thuốc lá, rượu bia cho người đã đủ tuổi.…
nó nuốt chửng tôi.…
Mỗi năm y không tới ngươi trồng thêm một cây tùng. Kể từ ngày người xuống núi, quanh mái nhà này đã mọc lên cả ngàn cây. Thuở đầu cứ cách dăm hôm y lại tìm cách về thăm ngươi một bận, song thế sự xoay vần, hay những người ở tông môn mới đã rủ rỉ vào tai y những lời gì, vài tuần trở thành vài tháng, rồi trọn một năm, hai năm, mười năm. Ngươi trồng tùng vì loài cây này có sức sống mãnh liệt, hạt rơi vào đất cằn cũng trổ ra cây, nên ngươi không sợ mình sẽ làm một sinh mạng chết yểu. Lâu lắm y không ghé lại, ngươi muốn cho y thấy thêm một cảnh sắc, dù rằng bên ngoài ngọn núi này hẳn y đã chiêm ngưỡng biết bao những cảnh đẹp nhân gian, có lẽ một rừng tùng sẽ chẳng là gì, nhưng ngươi vẫn ấp ôm vọng tưởng rằng y sẽ vì ngươi mà nhớ chúng nhiều thêm một chút. Ngươi treo lên cây những quả chuông, những dải lụa hồng, đêm trời sao ngươi ngẩn ngơ ngỡ rằng tùng sẽ trổ ra từng hàng bông trăng trắng, như tinh hà rơi xuống và thiếp ngủ trên cây. Ngươi tha thẩn nhìn chung rượu, đối ẩm với trăng rằm. Mưa về trong cơn buồn hớt hải, cây ngả nghiêng theo những đợt gió đông, tiếng chuông reo náo động cả một vùng hoang vắng, cho đỡ trọi trơ vì người cũ không về.…