Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- you're ugly,you're weird,you're nonexistent.- nevermind.---------------------a bts rapline fanfic. gồm có hoseok, yoongi và namjoon 💜‼️ trigger warning[vietnamese] author: @kaoooo_ngcategories: sad ending, open ending and bad ending, oneshot book cover by Speck Of Dust*tất cả thành viên bts không thuộc về tôi. được viết với mục đích giải trí phi lợi nhuận. không đem đi đâu nếu chưa có sự đồng ý ✔️start: 03/2019end: --/----thanks for reading! 💕 have a nice day ~…
Tôi co rúm giả đau . Hai đứa phá lên cười . Đôi khi , tôi cảm tưởng những lời nói tự nhiên xuất phát của mình làm tổn thương Trà Sữa nhưng hiện giờ tôi không phải như vậy . Một người bạn không cần soạn kịch bản để quyết định xem mình có nói điều này làm mất lòng người kia hay không .…
Tiểu hồ ly đang bị thương gặp được một ngôi nhà nhỏ giữa rừng vũ quỳnh, tiểu hồ ly bèn nép vào đó nghỉ ngơi.Chủ nhân của ngôi nhà là một thiếu niên anh tuấn cùng tiêu sái, trong mắt của thiếu niên mặc hắc y này chính là sự trưởng thành và ưu thương nhàn nhạt.Người ở đó từng uống một chén canh vong tình. Tiểu hồ ly nhất kiến vọng cố nhân.Thể loại: có ấm áp, có ngược, HE (chắc vậy, trừ khi tác giả đổi ý)…
Những nhân cách khác nhau tồn tại song song và độc lập qua từng biến cố cuộc đời của nhân vật tôi.Mở đầu bằng cảnh nhân vật chính bơ vơ giữa cầu thang nhà mình, câu chuyện tiếp diễn bằng những sự việc kinh khủng.......…
Chỉ là những dòng cảm xúc của tôi dành cho các cậu.Trong đây có những quotes sưu tập.Một ngày đăng theo thời gian rãnh của mình nhé~Có nhiều câu không phải của mình nhưng nói một tiếng cho mình biết nhé,các bạn hãy tôn trọng mình.Cảm ơn.#YooHaEun…
Đây cũng như 1 cuốn nhật kí hồi tưởng từ quá khứ đến hiện tại. Một cô gái dám từ bỏ tất cả những gì mình đang có để bắt đầu lại cuộc sống mới. Một sự chuyển biến bình thường nhưng chân thật, cũng như muốn truyền tải đến những bạn đã và đang theo con đường mà mình không hề yêu thích.... Mong mọi người vote và cmt ý kiến về câu chuyện. thanks !!!!…
Văn án:Đi xa máy móc lão tổng Viễn Hạ nhân sinh là cái truyền kỳ, hắn từ một tên phổ thông công nhân kỹ thuật làm được thế giới năm trăm cường xí nghiệp tổng tài, một đời đều tại cùng nước ngoài kỹ thuật phong tỏa tử sứt mẻ, bằng vào cứng như sắt thép ý chí cùng nhạy cảm thị trường sức quan sát, đứng ở ngành nghề đỉnh cao.Liền tại hắn công thành danh toại thời khắc, nhưng bởi vì quá độ mệt nhọc đột nhiên mất. Cả nước khiếp sợ, hoàn toàn bóp cổ tay than thở.Viễn Hạ lúc tỉnh lại lần thứ hai, hắn phát hiện mình về tới 1978 năm, hắn 17 tuổi, phụ thân hi sinh vì nhiệm vụ, mẫu thân mang theo đệ đệ nhỏ nhất muội muội cùng phụ thân tiền an ủi tái giá, Đại muội Viễn Thu bệnh đến hấp hối.Viễn Hạ đối với mẫu thân nói: "Tái giá có thể, đem ta đệ muội cùng cha ta tiền an ủi đều lưu lại!"Lần này, hắn phải cứu sống Đại muội, chắc chắn sẽ không lại để cho cái này không chịu trách nhiệm nữ nhân liên hợp người ngoài đến ngược đãi đệ đệ của hắn muội muội.Úc Hành Nhất tuyệt vọng! Trách của cải khổng lồ mua được nhánh cỏ cứu mạng nhập khẩu cỗ máy càng là một đống không có cách nào vận chuyển sắt vụn, tuổi tác so với gia gia hắn còn già hơn!Mắt thấy nhà xưởng liền muốn đóng cửa, một cái đẹp đẽ gầy yếu nam hài đi vào phân xưởng: "Ta sẽ tu."Tại Viễn Hạ linh hoạt hai tay thao túng hạ, bộ kia lão cơ khí rốt cục thuận lợi vận chuyển.Úc Hành Nhất kích động nắm chặt Viễn Hạ tràn đầy dầu máy tay: "Tiểu đồng chí, rất cảm tạ! Có yêu cầu gì ngươi cứ việc nói!"Viễn Hạ…
NHẬP MỘNGRốt cuộc ái tình là cái gì?Mà chàng đành lòng buông bỏ còn ta lại nguyện ý hy sinhChỉ là từ đó đến vạn năm sau không còn ai thấy nụ cười của chàng, ánh mắt không màng thế sự. Trái tim chàng, tình yêu của chàng hết thảy đều nằm trong ngọc bội hồ ly đó.Còn nơi ấy khắp nơi đều là hoa .............. duy chỉ một đoá .......... cô độc mà nổi bậtTách! Huyết lệ cũng rơi rồi , ngọc bội kia cũng vỡ.Cảnh cũ người xưa, áo hồng bay bay trong gió, chàng đứng đó, nàng quay đầu nhìn chàng cười y như vạn năm trước đây.Thì ra tình là giữa muôn vạn con người lại chỉ có một bóng hình là độc nhất, mà ái lại chỉ cần một cái khoảnh khắc.P/s: Tự nhiên lại nổi hứng viết cái thể loại này , thôi thì hẹn một ngày cùng nhau nhập mộng…