Ngược
Này là những ngày tồn tại chứ đâu phải sốngMôi mắt cười mà nước mắt nuốt vào timLà những ngày ngoài kia trời ngập nắngMà trong lòng đầy những bão giông . :)…
Tôi nghĩ... nếu bạn là một học sinh... thì chắc chắn.. bạn cũng đã từng hoặc đang thích một người, còn chưa thì.. thôi vậy!!!Nhưng, tôi muốn chia sẻ với bạn... về một câu chuyện thú vị!!!…
« Tử La Lan dàn nhạc » tác giả: Quả sung tửVăn án:Một câu giới thiệu vắn tắt:Một vị nào đó không biết tên người ngâm thơ rong cùng hắn lang thang dàn nhạc du ký.Không phải đứng đắn gì mạo hiểm văn, hơi lệch nhóm tượng, nhưng thi nhân là tuyệt đối nhân vật chính Thi nhân tiên sinh: Ta hẳn là ngăn cản ta tay trống tại lữ hành trên đường tùy chỗ loạn nhặt tiểu động vật, nhất là tuổi trẻ hoạt bát giống đực loài chó.Chủ cp là khắp nơi sóng đẹp trang chủ blog thi nhân cùng hắn chó hệ tiểu Nam bạn, ngày tết, đại khái là cái đơn nguyên nhẹ hài kịch.Tác phẩm nhãn hiệu: Âu phong niên hạ giá không…
câu chuyện nói về 1 lớp học có 1 câu chuyêbh truyền miệng rằng:''ai là ng về cuối cùng(ra khỏi lớp cuối cùng) sẽ bị ở lại lớp mãi mãi…
Đưa là 1 câu truyện nhỏ dành riêng cho các bạn Army trong lớp mình,vì đang trong thời gian hè nên mình viết vào đây để các bạn ấy dễ đọc hơn.Vì đã đọc qua 1 số chap nên mik sẽ viết tiếp chap sau các chap mak các bạn ý đã đọc.Nếu các bạn đọc thì mik sẽ tóm tắt lại nha!!!!!…
Gặp một vị khách rất nổi tiếng trong một quán cà phê ..........…
Nơi để cho trí tưởng tượng bay cao- bay xa- bay luôn.Một fic tổng hợp nhiều thể loại.Trình độ còn kém => mong đừng ném dép.Chúc đọc fic vui vẻ.…
Tác giả: Thiên Như NgọcTên gốc: Một môn khách tự mình tu dưỡngTình trạng sáng tác: HoànNguồn: https://www.bxwxorg.com/Tình trạng chuyển ngữ: HoànThể loại: Cổ trang, triều đình, chiến quốcSố chương: 102 chươngEditor: MicLink wordpress: https://tucaumuaha.wordpress.com/TRUYỆN ĐƯỢC EDIT PHI THƯƠNG MẠI, CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. VĂN ÁNĐây là thời đại hào hùng nhất, quốc gia phân tranh, quần hùng tranh giành, bách gia tranh đấu; đây là thời đại tồi tệ nhất, giao thông bất tiện, không nói nhân quyền, không có WIFI....Xuyên qua thành môn khách không đáng sợ, đáng sợ chính là xuyên thành một môn khách "siêu trâu bò". Người thật đã ngỏm, hoặc là lừa ăn gạt uống chờ chết, hoặc là bày trò giả chết. Dịch Khương vốn định phỉnh phờ chờ chết, tiếc rằng đóng vai truyền nhân của Quỷ Cốc Tử, lại có một sư huynh được định sẵn bám riết không buông, nàng chỉ có thể giả chết....PS: Nữ chính lúc bắt đầu là một người bình thường, sẽ có một quá trình trưởng thành, nếu mọi người thích đọc bàn tay vàng thì...có thể ra cửa quẹo trái.*Môn khách: người có tài năng được giới quý tộc thời phong kiến coi trọng và nuôi dưỡng trong nhà, để khi cần thì dùng đến (theo wiktionary tiếng Việt)…