sonbinh | love stories.
chuyện yêu đương của chúng mình.…
chuyện yêu đương của chúng mình.…
các hồng trà con có ai ở phú thọ ko, t là người hà nội, nhưng đã có nhiều dịp về phú thọ chơi, fic này là để kể về, chuyến nghỉ mát mùa hè của ngô nguyên bình ở phú thọ thông qua trải nghiệm của t…
mẹ mày thằng biến thái, mày dám theo dõi tao.......•sonbinhwarning: occ, giả hết đó, con viết cũng giả luôn, hỏng có gì là thiệt hết á, chính quyền nếu có thấy thì giả ngơ giùm em, thén kìu.•soyeonwen…
yêu em đi, được không?…
để em giúp anh nhé?…
- bé à, anh cho em uống cái mẹ gì vậy?......... •sonbinhwarning: occ, tất cả chỉ là trí tưởng tượng 🙏🙏🙏•soyeonwen…
hẹn gặp em trong giấc mộng tình.…
em có thể cho anh tất cả, nhưng không phải là tình yêu…
ngô nguyên bình đang đốt vàng mã cho lê hồng sơn thì tự nhiên cậu xuất hiện và kéo anh đi luônvà hồng sơn cũng không nghĩ được là mình lại bị chính anh người yêu tống vô tù…
để nguyên bình cho bạn biết thế nào là em bé yêu…
ai sẽ được săn mồi ? ai sẽ là con mồi ?…
ngày chia tay, lê hồng sơn mời ngô nguyên bình đến phòng trà nơi nó biểu diễn và tặng anh bài "món quà" của văn mai hương như cánh cửa khép lại chuyện tình của họ "vì em đã đến đây như món quà sưởi ấm anh trong ngôi nhà em sẽ tìm thấy hạnh phúc mà"và bình không thể ngờ rằng, cái hạnh phúc mà sơn mong anh tìm được lại chính là nó của 5 năm sau.…
Này... sao vai em ướt hết rồi kìa?…
" Hoa cầm trên tay vẫn là hoa của đấtNgười trong lòng dù có long trời lở đất vẫn còn thương ".…
❌Lấy cảm hứng bởi bài solo của Vương Bình hoàn toàn không có thật____"Bình thường mà bọn em giận nhau thì em sẽ là người giận chung với người ta luôn"____"Thì... em lớn rồi mà." Đủ lớn để có thể bảo vệ anh…
một đêm giáng sinh - ngô nguyên bình đã chọn ngủ lại nhà hồng sơn sau một chầu nhậu.🎚️ᯓlowercase,romance,shortfic─────────── ⋆⋅☆⋅⋆ ────────…
Em chính là phước lành.…
sứ giả của nỗi đau x người mang nỗi buồn không thể tan biến.lê hồng sơn là ánh sáng của cuộc đời ngô nguyên bình nhưng cũng là người mang đến nỗi đau khó chữa lành nhất cho tâm hồn anh. và chính cậu cũng sẽ là người đem nỗi buồn của anh rời đi mà không bao giờ trở lại....…
anh đã tự tay và bóp chết em thế đấy.…
giữa khung trời hoa mộng, đôi mình có nhau dưới cung trăng êm đềm cùng nhau ước ao dẫu có khi ta sầu vì không thấy nhauvẫn yêu nhau đong đầy trăm nghìn kiếp sau em có nghe - kha.…