[pondphuwin - textfic] vẽ đường cho hươu chạy
hoạ sĩ kiêm chủ quán cafe x tiền đạo chủ lựchành trình cua trai thẳng của naravit…
hoạ sĩ kiêm chủ quán cafe x tiền đạo chủ lựchành trình cua trai thẳng của naravit…
Yep, this thing again .-.…
Disclaimer: None of the characters portrayed are of my own creation. American Horror Story is the creative property of Ryan Murphy and Brad Falchuk."Tôi sẽ đợi, mãi mãi nếu cần."Sẽ ra sao nếu cuối cùng cơ hội ấy cũng đến? Cùng với cả mớ rắc rối khác nữa.Lời tác giả: Tôi biết Tate thật sự đã làm rất nhiều điều sai trái, có người đã hỏi tại sao một người như vậy mà các cô gái vẫn thích anh ta đến vậy. Câu trả lời thật ra rất đơn giản. Tôi yêu cái cách Tate đối xử với Violet, dịu dàng, cuồng nhiệt. Tate không phải người tốt, nhưng Tate là người tình tốt. Vì vậy, tôi muốn Tate hối hận, Tate thay đổi, và cuối cùng là được cứu rỗi. Nếu Tate là con quái vật thì Violet là cái xích giữ con quái vật ấy ngoan ngoãn, vậy nên tôi hi vọng cuối cùng Violet sẽ xích Tate lại, mãi mãi.Dĩ nhiên, đây không phải câu chuyện chỉ về Tate và Violet, mà về tất cả. Tất cả những nhân vật ấy, những con người khổ sở ấy, nếu có thể, tôi mong họ đều được cứu rỗi. Ai nói căn nhà ma ám phải là những con ma hận thù sống với nhau? Sao không phải là những con người đã tổn thương nhau, cuối cùng tha thứ cho nhau và sống bên nhau chứ?…
Author: atticaTranslator: LiaRated: TSummary: "Cô muốn biết tại sao ư?" Hắn gầm gừ, đôi mắt ánh lên từng tầng xúc cảm dữ dội. Cô suýt chút nữa đã quên mất rằng hắn có khả năng khiến người khác cảm nhận được toàn bộ sức mạnh chỉ qua một ánh nhìn. Thật mãnh liệt làm sao, một cử chỉ đơn giản như cái cách người khác nhìn cũng có thể cắt mình làm đôi.Original story: https://www.fanfiction.net/s/12441300/1/Bad-Self-PortraitsMy note: Lại một oneshot dài dằng dặc, lúc đọc mình nhớ nó có dài đến vậy đâu nhỉ. =))) Huhu nhiều đoạn tác giả dùng từ khó hiểu quá, mình đã cố gắng dịch sao cho thoát nghĩa, hoặc một vài chỗ biến đổi để cho dễ nghe hơn một chút. Bây giờ đọc lại chả hiểu mình đã dịch thành cái gì nữa. =))))…
END.Artbook 2 | Bìa là tranh tớ | Since 2019 - End artbook in Dec 30th, 2019.…
Là nơi xả những bức tranh của Vincent van Gogh.…
để không như mùa thu năm ấy, một lần nữa anh quyết tâm nắm chặt lấy bàn tay em.…
#story…
WELCOME TO MAH BEAUTIFUL ARTBOOK!!!Nơi tập họp những thứ linh ta linh tinh của Belle :vvBookcover by meMọi người cứ vào xem vui vẻ rồi nhận xét tranh của con cánh cụt này. P/S: Cấm những tình huống bắt cóc hoặc đem những đứa con tin thần của mị đi mà không để nguồn…
trên mái nhà có hai người đếm sao…
ngày hẹn hò thứ ba trăm sáu mươi lăm, vẫn ngọt ngào như ngày đầu tiên…
"Anh gì ơi."Norton không thích những âm thanh tự tạo ra văng vẳng trong đầu mỗi khi lơ đễnh với mọi thứ, như lúc này vậy. Trời thật lạnh biết nhường nào, gió không ngừng thổi dồn vào từng ngọn cây nhành cỏ, ước chi anh có thể trở thành một chú mèo, chẳng cần lo gì nữa, chỉ cần cuộn tròn thành một cục tìm chiếc hộp nào đó mà nằm vào thôi."Anh gì ơi, anh gì ơi!"Một bóng hình nhỏ bé lay lay tay áo anh, dáng vẻ một cô gái tóc vàng ngắn xuất hiện bên cạnh từ lúc nào, làm Norton một giây bất ngờ, hai giây mất bình tĩnh, đến giây thứ ba mới hoàn hồn tỉnh táo trở lại để nhận ra rằng âm thanh kia không phải là do anh tưởng tượng mà thành."Cô gọi gì tôi à?"Anh đáp lời, nuốt một ngụm nước bọt vào cổ họng, câu nói của anh có hơi run lên, chẳng biết là do tiết trời buốt lạnh hay vì cô gái trước mặt khiến hồn anh treo ngược cành cây nữa đây."Anh không có dù à? Em có hai cái, cho anh một cái nè."Norton hơi ngạc nhiên, hoặc chí ít khuôn mặt anh hiện rõ điều đó. Cô gái nọ nở một nụ cười tươi cứ như mang theo nắng ấm làm anh hiện một chút ánh đỏ trên đôi má. Cô gái đặt chiếc dù vào tay anh, chưa kịp nghe anh nói lời cảm ơn đã đi mất, anh gãi đầu, cùng với suy nghĩ thế giới cũng không quá đau khổ mà trở về nhà.…
Cp: Caelus x Aventurine- Có thể mang yếu tố OOC- Vui lòng không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép.- Đừng hiểu lầm là Angst do cái tiêu đề nha.____Nhà khai phá luôn nghi ngờ Aventurine. Đó là biểu hiện rõ ràng nhất Aventurine thấy ở quý ngài Stellaron."Nghi ngờ anh?"Nhà khai phá nghiêng đầu, chớp mắt lúng túng với hắn.Aventurine mỉm cười."Đã từng là như vậy, Caelus."…
Đơn giản như tiêu đề '-'…
Đến Mỹ Đế du học thuê phòng ống nước hỏng về sau, Chung Tử Tinh phát hiện toàn bộ thế giới cũng bắt đầu trở nên rất có vấn đề. Thứ nguyên vách tường phá, siêu cấp anh hùng xuất hiện, nhân vật phản diện bắt đầu hủy diệt thế giới. Nhưng mà -- Vì cái gì trong mắt nàng thế giới là gạch men họa phong? ? ? Captain America chỉ vào Hydra căn cứ năng lượng vòng phòng hộ, hỏi: "Peseux, ngươi có thể đem nó hủy đi sao?" Iron Man ở một bên lành lạnh thổ tào: "Tuyệt đối không có vấn đề, nàng thế nhưng là ngay cả ngươi tiêu chí tấm chắn đều hủy đi qua không phải sao." "Hắc ám tinh linh phi thuyền." " Magneto mũ giáp." "Nữu được già đức ngọn tháp." "Khu thứ bảy đã vì cái kia bị hủy đi ngoài hành tinh cơ giới sinh mệnh đánh rất nhiều lần báo cáo." "Siêu nhân Fortress of Solitude bây giờ còn có cái sừng tại hở." Bị ép trầm mê phá dỡ không cách nào tự kềm chế Chung Tử Tinh: "..." Dùng ăn chỉ nam ※CP thang lầu dưới đáy Peter. ※ sáo lộ văn, Tô Tô tô, toàn bộ hành trình không ngược! ※ rò điện ảnh thiết định tổng hợp vũ trụ, các loại điện ảnh đại loạn hầm, tận khả năng tìm ra hợp lý nhất dung hợp tư thế. ※ tư thiết nhiều, hai thiết nhiều, tác giả trí thông minh không đủ, như có bug mời đưa ra ~ Nội dung nhãn hiệu: Anh Mỹ kịch hoa quý mùa mưa nữ cường siêu cấp anh hùng Lục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Chung Tử Tinh Peseux, Peter Parker ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Siêu cấp anh hùng[综]这个世界有问题…
Bùi Công Nam, cái cậu chàng mới chuyển đến Hogwarts, là tất cả những gì mà Nguyễn Hữu Duy Khánh ghét: nhà Gryffindor, bạo gan, liều lĩnh, và chẳng chút tinh tế. Là tân Tầm Thủ của Gryffindor, Nam không chỉ cướp lấy trái Snitch trong trận đấu đầu tiên, mà còn giáng một đòn chí mạng vào lòng tự tôn của Khánh, ngôi sao Quidditch nhà Slytherin. Không biết từ lúc nào, sự ganh đua giữa họ ngày càng leo thang, bồi đắp từ những lời lẽ cay nghiệt đi ngược với lòng, từ khác biệt giai cấp, và từ những vết thương khó lành.Không biết do định mệnh đẩy đưa hay con người sắp đặt, đối mặt với những khoảnh khắc yếu mềm, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Sự ấm áp và bền bỉ của Nam khiến Khánh bắt đầu nghi ngờ chính mình, trong khi vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đầy tổn thương của Khánh mở ra một khía cạnh mà Nam không hề ngờ tới.Từ sân Quidditch khốc liệt, những đêm dạ hội lung linh đến thử thách triệu hồi thần hộ mệnh, ranh giới giữa yêu và ghét trở nên mờ nhạt dưới hình bóng của đại bàng kiêu hãnh và thiên nga khao khát tự do.…
"Phụ người từng phụ mình, đáng lý chẳng có gì để mà ta phải luyến tiếc với kẻ bội bạc, nhưng sao trong lòng ta như bị nhàu nát thành trăm thể vô dị dạng. Yêu một người, từ đầu đã chấp nhận chịu tổn thương. Người ta lấy đi thứ gì đó quan trọng của ta, ta tổn thương mù quáng vì sự dại dột của bản thân. Sao ta lấy lại thứ gì đó quan trọng của họ, lòng ta, sao lại đau đến như vậy...?"…
Cảm giác ớn lạnh luôn hiện hữu trong từng dòng chữ, khi cử chỉ của con người từ nhẹ nhàng lại trở thành nỗi ám ảnh tột bậc. " Sự cám dỗ đen tối ", nơi khởi đầu của sự kết thúc, kết thúc một nỗi ám ảnh reo rắc suốt từng con chữ. Hãy cố gắng trải nghiệm hết nỗi ám ảnh mà câu truyện này mang lại nhé.…
♚ Có lẽ Ushijima sẽ thích điều mà hắn đang nghĩ, hoặc không...Nhưng có lẽ, họ đã quen nhau đủ lâu rồi. Đủ để mọi thứ không chỉ dừng lại ở một cái hôn có dùng lưỡi ♔✧một chút Semishira✧_______________________________________________۰۪۪۫۫●۪۫۰ only me - @aibcubkhbgovtv۰۪۪۫۫●۪۫۰ fic được đăng duy nhất tại app W cam lè۰۪۪۫۫●۪۫۰ cre ảnh : BRTRmilk_…
♚Có lẽ Ushijima sẽ thích điều mà hắn đang nghĩ, hoặc không...Nhưng có lẽ, họ đã quen nhau đủ lâu rồi. Đủ để mọi thứ không chỉ dừng lại ở một cái hôn có dùng lưỡi♔☆một chút Semishira☆-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-۰۪۪۫۫●۪۫۰only me - @aibcubkhbgovtv @aibcubkhbgovvt۰۪۪۫۫●۪۫۰fic được đăng duy nhất tại app W cam lè۰۪۪۫۫●۪۫۰cre ảnh: BRTRmilk_…