hoàng hôn ngày mai | nhật ký nhặt bạn trai ngoài bãi rác
Nhật ký ngày đầu tiên: Mai Quang Nam giành ăn với chó.…
Nhật ký ngày đầu tiên: Mai Quang Nam giành ăn với chó.…
Mai Quang Nam ra sân bay đón bạch nguyệt quang của tổng tài về nước.…
Giờ thì cả thế giới sắp biết Mai Quang Nam yểm bùa người nó thích và đầu độc con mèo của người ta rồi, có nên chuyển cmn giường ra chuồng cú ngủ không nhỉ?…
Chỉ cần em thở đủ làm anh mêLàm anh muốn xé tan không gian andPut your body on body, on meĐừng làm anh chờVà làm anh tê…
ôm em đihôn em điyêu em điđể chẳng tiếc nuối…
Kí túc xá cúp điện và trùng hợp là Mai Quang Nam mất tiêu cái kính…
Thịt kho thì của mọi người, còn anh thì sao em ơi ?…
Textfic.Những câu chuyện thường ngày của một xóm trọ nhỏ..Nắng hạ hay màu tóc em đượm vàng trong hương gió,màu mây hay màu mắt em long lanh giữa biển trời..Yêu là mới chỉ yêu có ít thôiYêu yêu mới là yêu nhiều cơ.…
Mai Quang Nam nhớ rất rõ khi bị hai viên cảnh sát áp chế từ phía sau, nó đã thấy Hoàng Tôn chạy đến trước cái xác lạnh ngắt của cha mình, quỳ sụp xuống nền đất. Máu đổ quá nhiều, nhuộm đỏ cả mu bàn tay anh, anh cứ như đã chết lặng ở đó.Khi ấy anh nghĩ gì? Anh có hận nó không?…
Không công khai và có danh phận…
Mai Quang Nam rất muốn nói với anh, anh quên người đó đi được không, em cũng có thể ở bên anh mà.…
bởi gì anh còn nắm tay em và va vào giai điệu này…
"sao anh hong bắt máy em?""ai bảo mày gọi chế độ người nghe trả tiền?""sao anh lại mày tao với em?""mày đoán xem ai mày tao trước với ai?"…
Chủ đề: Có nên tha thứ cho người yêu đã từng phản bội bạn không?--Chu Việt chết vào ngày kỷ niệm chín năm kết hôn của chúng tôi.Cảnh sát nói lúc gặp tai nạn trên tay anh vẫn vẫn nắm chặt chiếc nhẫn chuẩn bị tặng cho tôi.Trong tang lễ có một người phụ nữ xuất hiện, cô ta trông gầy gò, sắc mặt tái nhợt. Bụng cô ta hơi nhô ra, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập thù hận.Cô ta nói: "Tôi và Chu Việt ở bên nhau sáu năm, nếu không có cô thì anh ấy đã cầu hôn tôi từ lâu rồi!""Bây giờ con của tôi cũng không có ba."Nói xong chữ cuối cùng cô ta đột nhiên nhào tới đẩy tôi ngã khỏi cửa sổ.Lại mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở về sáu năm trước, ngày sinh nhật hai mươi lăm tuổi của tôi.--- Cũng là ngày đầu tiên Chu Việt gặp cô ta.…
Năm thứ mười sáu sau khi ta đính hôn với Tạ Trọng Lâu, hắn bỗng nhiên tới cửa từ hôn.Sau đó ta vào cung diện kiến thái hậu, thỉnh cầu người tuyên chỉ cưỡng ép hắn lấy ta.Sau khi thành thân hắn vô cùng lạnh nhạt, cũng chẳng hề tiếc lời sỉ nhục ta. Thậm chí còn đưa một nữ nhân về tuyên bố sẽ bỏ vợ tái giá.Khi đó Lục gia đã trên đà sụp đổ, ngay cả thái hậu cũng không chịu ra mặt giúp ta nữa.Nhưng từ nhỏ đến lớn ta được dạy bảo nuông chiều ra tính cách kiêu ngạo cứng cỏi, đã bao giờ phải chịu đựng uất ức tủi nhục như thế. Đêm tân hôn của bọn họ, ta cầm mồi lửa thiêu rụi toàn bộ phủ tướng quân.Lại một lần nữa mở mắt ra ta đã quay trở lại một tháng trước ngày từ hôn.Giờ phút này không cần đợi hắn mở miệng ta đã chủ động vào cung xin thái hậu một ý chỉ:"Thần nữ cùng Tạ tướng quân có duyên không phận, chi bằng giải trừ hôn ước mỗi người tự tìm ý trung nhân."Hôn ước đã giải trừ, Tạ Trọng Lâu vốn nên vui vẻ thoải mái cảm ơn ta, vậy mà sau khi tiếp chỉ xong ngày nào cũng tới Lục gia xin gặp ta một mặt.Ta không chịu nổi sự phiền nhiễu này, bảo Tiểu Chức gửi cho hắn một câu:"Nếu ngươi đã không muốn cưới ta, hành động lần này của ta chẳng lẽ không hợp ý ngươi? Tới chỗ này dây dưa làm gì?"Đêm khuya ngày đó ta vừa mở cửa sổ liền nhìn thấy dưới ánh trăng bạc mờ ảo, thiếu niên Tạ Trọng Lâu mặc một bộ đồ đen bay qua đầu tường."Lục Chiêu Ý, ai nói ta không muốn lấy nàng?"…
- Tác giả: Thất Vi- Dịch: Blog Tiểu Công Tử - 小公子- Bài dịch thuộc quyền sở hữu của Blog Tiểu Công Tử - 小公子, vui lòng không tự ý repost.- Giới thiệu truyện: Nếu một ngày em rời xa anh, em sẽ không để lại cho anh một lời nào. Bởi vì điều em muốn nói với anh, trước đó em đã dùng tất cả tình yêu của đời mình để nói rồi.______"Một người bạn từng nói với em rằng: Thế giới của cậu quá nhỏ, nên trong mắt cậu chỉ có thể nhìn thấy người đó. Cậu nên ra ngoài đi dạo, cậu sẽ thấy thế giới rộng lớn đến mức không có gì là không buông bỏ được." Cô ấy dừng lại: "Thế giới thực sự rất rộng lớn. Em đã gặp đủ loại người trong hai năm qua. Tuy nhiên, trái tim em rất nhỏ, chỉ có thể chứa người đó."________________Mọi người theo dõi các tài khoản này nha, đây là tài khoản chính chủ. Tất cả ID trên mọi nền tảng của blog đều là "blogtieucongtu". Nếu có acc nào khả nghi reup k xin phép, xin hãy liên hệ với t ❤️ Xin mọi người hãy lựa nơi mà đọc, đừng làm giàu cho bọn ă.n c.ắp. Cảm ơn ạ 🙆Wattpad: https://www.wattpad.com/user/BlogtieucongtuFacebook:https://www.facebook.com/Blogtieucongtu/Tiktok: https://www.tiktok.com/@blogtieucongtu?_t=8UhpGf79QP3&_r=1Instagram:https://instagram.com/blogtieucongtu?igshid=YmMyMTA2M2Y=Youtube:https://youtube.com/channel/UCmgRb-37sa9cj9gjb-rI-wA#Blogtieucongtu…
Thuở nhỏ ta sinh ra ở Trấn Thanh Thạch, nhà mở tiệm gạo, vốn cũng là một cô nương nhà lành.Sau này lại phải ăn nhờ ở đậu ở phủ Ngự Sử như nha hoàn.Nhị công tử muốn nạp ta làm thiếp, ta nói vị Tiều đô úy mới từ Khai Châu tới là anh rể của ta, bọn họ không tin.Mãi đến khi trong phủ mở yến tiệc, vị Tiều đại nhân vốn xuất thân là thủ lĩnh thổ phỉ kia không cẩn thận bóp nát chén rượu trong tay, vừa cười vừa nói với Trương ngự sử: "Nghe nói Nhị công tử của phủ ngự sử muốn nạp em vợ ta làm thiếp?"…
... "Nào nào, móc nghéo nào! Xong, từ giờ cậu không được biến mất đâu đấy! Cậu phải đi cùng tớ, không kể ngày mưa cũng như ngày nắng. Còn nữa, ngày mai phải cho tớ biết mọi điều về cậu!"Tôi hí hửng cười, nhìn ngón tay to đan ngón tay nhỏ mà bao lo lắng liền biến mất đi, ngay cả chân cũng không còn cảm giác đau. Vậy là từ giờ không phải lo sợ Mưa sẽ biến mất nữa. ...…
Tôi chết vào ngày sinh nhật thứ mười tám của mình.Ngày hôm đó ba tôi lại uống say.Ông ta thêu dệt những tội danh không hề có chứng cứ cho mẹ, đánh đập mẹ tôi như thói quen đã từng làm trăm ngàn lần trước đó. Lần này thậm chí ông ta còn dùng dao.Lưỡi dao cắt qua động mạch chủ, máu tươi phun trào.Ông ta vứt con dao xuống hốt hoảng chạy trốn.Tôi nhìn mắt của mẹ từ từ mất đi ánh sáng.Nhìn thấy bà há miệng một cách khó khăn, nhưng cuối cùng chưa kịp nói gì đã không còn hơi thở.Ngày mẹ tôi hạ táng, ba tôi bị cảnh sát bắt về xét xử.Còn tôi thả người xuống vách núi kết thúc cuộc đời ngắn ngủ này.Lại một lần nữa mở mắt, bất ngờ đã quay về hai mươi năm trước, năm ấy ba mẹ tôi vừa quen nhau.…