Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Phần tiếp theo của oc plot nhưng bển dài quá nên chia ra bên này. Warning: Truyện viết ra vs mục đích tự đú đởn vs bạn ko có nhu cầu danh vọng , lỗi chính tả đầy nhốc lười sửa và câu cú cực rởm nên ai đọc tới đây thấy mất hứng xin hãy click back…
«NOTACHI ..NI..MAORHI»Bài hát này .....nghe thật hay .....và ..thật ngọt ngào làm sao ...Kaito vừa mơ vừa tự thầm nghĩ nai hát đó ,cậu đang mơ 1giấc mơ đầy tiếng hát và những âm thanh dịu dàng thìbỗng nhiên có 1 thứ vô cùng đáng sợ đến....*CHẠY CHO TÔI 100 MÉT ,NHANH!!!*Cậu bỗng dưng mở mắt 1 cách đột ngột, rồi bật dậy:**Lại thế nữa rồi,mình luôn gặp giấc đó là sao ,mà giọng hát đó là rất hay đâý*Cậu ta ngồi ngơ ngác , tay chân vô cùng ủ rũ ( mơ phải ác mộng ko bị thế mới lạ),rồi cậu quay về phía vai ,nhìn vào chiếc đồng hồ chỉ 7:50 , cậu liền vội vàng mặc quần áo ...đánh răng ..rửa mặt ...ăn sáng..rồi CHẠY 1nẻo đến trường…
Hà Nội, phố cổ hàng Gai,một ngày cuối thu mưa phùn lất phất. Giữa những cửa hàng lấp lánh đèn neon,có một tiệm nhỏ tên "Tịch Quán"- biển hiệu gỗ cũ, cửa kính luôn hơi tối, bên trong bày đủ thứ đồ cổ tưởng như bỏ đi: chiếc đồng hồ treo ngừng chạy từ trăm năm, chiếc lược ngà nứt một răng, hộp bút chì sơn phai màu... Người bình thường chỉ thấy đây là tiệm đồ cổ bình thường, nhưng chỉ có ai bị " bóng tối" đeo bám mới tìm được đường đến đây.…
Dựa trên một câu chuyện bịa đặt. cũng chưa biết nên viết về cái gì nữa, một cuộc sống bình thường à!! Có lẽ vậy, câu chuyện kể về một cuộc sống bình thường của một anh thanh niên, tưởng rằng cuộc sống suôn sẻ ai ngờ rằng thằng tác giả lại cho cậu ấy không mấy yên ổn ở trong cái truyện này. Đây là lần đầu mình viết nên nhân vật chính cố gắng nhá, vì thằng tác giả nó ghi cái tiêu đề một đường nó viết một nẻo đó. mô tả gì tiếp bây giờ??.....cũng không biết nên mô tả cái kiểu gì tiếp nữa, mình cũng không có trí tưởng tượng phong phú cho lắm. Nếu có điều gì sai sót hay là cảm thấy dở, không sao cứ cmt trực tiếp ra, cứ thẳng thắng để mình còn biết cách điều chỉnh cho hợp lý, oke nha, "bắt đầu thôi". Main said:" liệu hồn mà viết cho hay vào".…
Ngày 7 tháng 2 năm 2031.Ma lực - thứ từng biến mất khỏi thế giới hàng nghìn năm - bất ngờ trở lại. Cùng với nó, con người bắt đầu thức tỉnh những thiên phú và thuộc tính siêu nhiên bị lãng quên từ thuở cổ đại. Thời đại của ma thuật mở ra lần nữa, thổi bùng một kỷ nguyên hỗn loạn và cơ hội.Trong dòng biến động ấy, Võ Hoàng Lê Minh, một học sinh bình thường, vô tình nhận được bảng hệ thống "Kẻ Phản Diện Toàn Năng."Từ khoảnh khắc đó, vận mệnh của Minh rẽ sang hướng khác. Một hành trình đơn độc bắt đầu - nơi cậu phải học cách sống, chiến đấu, và tồn tại... như một kẻ phản diện.…
Từ Y Y nhớ lại, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, mình không gặp được Giang Hàn, bất kể mưa bao nhiêu, mình đều phải cầm ô trong đêm tối đi về phía trước, ngón tay lạnh đến mức trắng bệch cũng không dám thư giãn. Nhưng kể từ khi gặp Giang Hàn, trời mưa, ngay cả giày cũng không ướt. Bây giờ cô ấy chỉ muốn nói, Giang Hàn "em sẽ cưới anh, và cùng anh ở bên nhau suốt đời."…
Moza kaitoru một sinh viên với thành tích nâng người khác khỏi việc đứng cuối toàn trường cùng người bạn thân là Henzoku taizo một nam sinh luôn phá hủy ước mơ hạng nhất toàn trường nhưng bằng một thế lực nào đó cả 2 lại là bạn thân nhấtnhưng một ngày nắng đẹp nữ thần của dị giới do lười chạy deadline nên đã xác định được hai cậu trai trẻ xấu số sẽ là người giải cứu thế giới nên đã sắp đặt một tai nạn giúp cả 2 đi sang thế giới mới hứa hẹn 50/50 sẽ hay và ko hay :))…
Mùa Đông năm đó gặp cậu, ngày Hạ nắng gắt xa cậu. Nhớ thư viện trường năm đó bặm bụi, nhớ những dãy sách ô vàng im lìm bên góc, có một đôi bạn trẻ tĩnh lặng ngồi bên cạnh nhau, cùng viết, cùng nghe, cùng đọc. Người con gái khe khẽ ngân nga, nhẹ nhàng, rót vào tâm hồn kia một khoảng lặng, bình yên đến lạ lùng...Đó là giọng hát mà cậu hằng ao ước, giọng hát đưa cậu trở về thế giới của những sắc màu, khép lại cánh cửa tăm tối của những ngày mất âm thanh, là nguồn động lực để cậu lại lần nữa cầm bút.Nhưng, những giờ khắc bình yên đó, ngắn ngủi đến mức, chiếc đồng hồ thời gian sẽ chẳng dừng lại giây phút nào mà tiếp tục trôi đi...Làm ơn, một chút nữa, một chút nữa thôi..." Tạm biệt, Hạ ơi, tớ xin lỗi, không thể cùng cậu viết được nữa..."Bàn tay nắm chặt dần buông lỏng xuống, trong căn phòng bệnh trắng xóa, người con gái gục ngã, gào thét gọi tên. Nhưng, người đó sẽ không bao giờ tỉnh lại..được nữa..." Xin... thời gian...quay trở lại...những phút giây ta ở bên nhau...Cùng hát, rồi cùng viết...những đậm sâu trên trang giấy màu...Ta chợt nghe...niềm hạnh phúc...khe khẽ cất lên..từ con tim...Nhưng giờ đây...chỉ mình ta...người ...đâu ...rồi...?..."Bác sĩ, y tá vây quanh, nghẹn ngào nhìn người con gái kia, chẳng thốt lên lời. Một câu xin hãy bớt đau thương để trong lòng, đâu còn ai đủ can đảm để nói...Buồn nhất, là sự chia ly...…