Baby Boy
Jeno và Jaemin nghĩ rằng họ không còn yêu Renjun nữa nên đã chia tay cậu. Nhưng sự thật là họ không thể sống thiếu cậu.…
Jeno và Jaemin nghĩ rằng họ không còn yêu Renjun nữa nên đã chia tay cậu. Nhưng sự thật là họ không thể sống thiếu cậu.…
Văn án Pháo hôi là cái gì?Tuyết Lan nói cho ngươi biết, pháo hôi chính là người chuyên vả mặt ngược tra.Dựa vào cái gì mà pháo hôi phải làm một viên gạch lót đường cho tình cảm của nam nữ chủ, nhận mọi giẫm đạp của người khác?Dựa vào gì pháo hôi luôn phải thấp kém, hẹn mọn để làm nổi bật nam nữ chính?Dựa vào cái gì pháo hôi phải chú định làm đá kê chân?Pháo hôi không khóc, đứng lên ngược chết họ.------------------------------------------Này mình tập edit để tự đọc luôn, bạn nào thấy ổn thì đọc, còn khó nuốt quá thì hổng ép nè, ra cửa rẽ trái.Không hẹn ngày lấp hố, không hẹn lịch đăng cụ thể. Và đương nhiên mình edit dựa trên conver nên chỉ sát được 70%, còn 30% còn lại là dựa vào ý của mình hiểu. Converter: Ánh Nguyệt…
Sau phần 1 của Chiến đấu vì công lý và tình yêu, nhân vật chính là Super Sentai và Kamen Rider từ Nhật?! Hay là những cặp Hoa ngữ như Thượng ẩn, Song trình, Khải Nguyên?! Hay là những cặp K-Pop?! Hay là mấy cặp đam mỹ Thái Lan như Ae-Pete (Love by Chance), Pree-Rambo (What the Duck)?!Xưa be bét rồi Thuý Diễm ạ. Tất cả những người nói trên (kể cả hằng hà sa số cặp khác nữa) đều là nhân vật chính.Phản diện là những ai? Cũng không hẳn là quái vật, vì con người có thể thậm chí còn nguy hiểm hơn…
"Chỉ vì một nụ cười, một bóng lưng mà thương nhớ suốt mấy năm trời."Giữa bao bộn bề, sự hối hả của học sinh cuối cấp khi chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh - một kì thi rất quan trọng để quyết định tương lai, ngã rẽ của mỗi người. Và tôi cũng là một trong số đó. Nhưng khác với mọi người, trông tôi rất thong thả, dường như không có lấy một mục tiêu hay động lực phấn đấu.Đó chỉ là suy nghĩ của tôi trước đây thôi, còn bây giờ tôi đã trở thành một phiên bản khác, cố gắng và miệt mài hơn rất nhiều. Tôi đã từng vì một người con trai mà điên cuồng học ngày đêm thức đến sáng, cày mọi đề toán chỉ để đỗ chung một mái trường với cậu ấy...Liệu sự nỗ lực ấy có thể giúp một cô gái bình thường như tôi chạm đến ánh mặt trời của đời mình không? Đọc truyện để biết thêm nhenNhân vật chính: Tôi (tên của "tôi" sẽ được bật mí sau nha ) Đôi lời của mình gửi gắm đến những bạn độc giả: Truyện này mình viết ngẫu hứng nhưng hoàn toàn dựa vào cuộc sống thật của mình nên mong sao chạm được cảm xúc độc giả ạ, bìa truyện cũng là do mình tự vẽ ạ. Mong mọi người sẽ yêu thích và ủng hộ đứa con tinh thần này của mình ạ…
Thể loại: chữa lành, tuổi học trò, truyện dài"Thị trấn Biển Tự của chúng tôi quanh năm chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng còi tàu xuôi Nam xình xịch mỗi buổi chiều tà. Ở đó, tụi tôi có một Vương Quốc Không Sầu ọp ẹp bằng lá dừa tự chế trên đồi thùy dương, nơi thằng Tùng dõng dạc tuyên án sẽ tịch thu hết mọi nỗi buồn trên thế giới này đem chôn sâu xuống cát.Hồi đó, tôi cứ lơ lửng ngồi nhìn những toa tàu lăn bánh, rồi nhận ra mình thích ngắm góc nghiêng phảng phất buồn của Hạ An dưới nắng chiều hơn là ngắm nhìn những chuyến tàu.Cho đến tận nhiều năm sau này, khi đứng ở ga tàu Biển Tự cũ nhìn những đứa trẻ thế hệ sau đang chơi đùa, tôi vẫn nhớ như in lời An nói năm mười bảy tuổi khi cô ấy dúi vào tay tôi chiếc vỏ ốc thì thầm tiếng biển.Hóa ra, mùa hè năm mười bảy tuổi ấy chưa bao giờ kết thúc. Nó vẫn nằm vẹn nguyên, lấp lánh và tỏa mùi hương bồ kết trong ngăn kéo đẹp nhất của ký ức."…
Kỳ Hân là một cô nàng nổi tiếng với tính cách "hơi lười", luôn thích sống chậm và chẳng mấy bận tâm đến mọi thứ xung quanh. Theo sau cô lúc nào cũng có Khải Hoà - "chiếc đuôi" nhỏ lúc nào cũng cần được chăm sóc sát sao.Tình bạn của hai cô cậu học trò kéo dài từ những năm tháng ngây ngô cho đến tận cấp hai. Thế nhưng khi bước vào cấp ba, cả hai lại chọn cho mình những ngôi trường khác nhau. Khoảng cách tưởng chừng chẳng đáng là bao ấy lại vô tình kéo theo những cảm xúc chưa từng được gọi tên.Có lẽ vào một khoảnh khắc nào đó của tuổi học trò, một trái tim đã khẽ rung động. Những lời muốn nói cứ thế bị chôn giấu sau những lần trêu chọc, những ánh mắt lặng thầm và cả những ngày tháng chẳng thể quay lại."Chiếc đuôi" năm ấy, rốt cuộc sẽ mãi là ánh trăng trong lòng "bé heo con", hay sẽ có một ngày những rung động tuổi trẻ được dũng cảm nói thành lời? ----_"Chẳng có khoảnh khắc nào thật đặc biệt để bắt đầu nảy sinh tình cảm với một người. Chỉ là khi đã quá quen thuộc với sự hiện diện ấy, đến cuối cùng người đó lại trở thành ngoại lệ khắc ghi trong mảnh ký ức tuổi học trò."_…
Có những lời yêu dù đã viết ra hàng trăm lần... cuối cùng vẫn không đủ can đảm để gửi đi.Trương Quỳnh Thanh Nguyệt đã thích Dương Nhật Minh suốt những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.Từ những buổi chiều tan học nhuộm nắng, những lần cùng nhau ngồi trên chuyến xe bus cuối ngày, cho đến mùi hương còn vương trên vai áo trắng sau cơn mưa đầu hạ.Cô đem tất cả rung động tuổi mười bảy viết thành từng lá thư.Những lá thư không người nhận.Những lá thư chưa từng gửi đi.Còn Dương Nhật Minh giống như ánh mặt trời đầu mùa hạ - rực rỡ, ấm áp và quá xa để có thể giữ lại mãi mãi.Thanh xuân của họ không có những lời tỏ tình ồn ào, cũng chẳng có lời hứa hẹn khắc cốt ghi tâm. Chỉ có những lần vô tình lướt qua nhau, những im lặng không ai hiểu, và một người mãi đứng phía sau nhìn theo bóng lưng người còn lại.Đến nhiều năm sau, khi những lá thư cũ được mở ra, Dương Nhật Minh mới biết rằng đã từng có một người yêu mình bằng tất cả dịu dàng của tuổi trẻ.Nhưng lúc ấy, mùa hè năm đó đã đi xa mất rồi.…
Anh là giấc mơ của tôi...Anh xuất hiện trong tâm trí tôi vừa rõ ràng vừa mờ ảo , vừa gần gũi mà lại vừa xa xôi. Bên cạnh đấy thôi nhưng không bao giờ có thể chạm đến được.-Phần 1 : Buổi sớm định mệnh(đã xuất bản )-Phần 2 : Duyên phận ( đã xuất bản)-Phần 3 : Không thể đi cùng anh đến già ( bản thảo )…
Câu chuyện xoay quanh một cô gái với những biến cố của cuộc đời luôn bám theo cô... Dù có đau thương hay phong ba cô vẫn luôn tự tin cho rằng mình luôn là người may mắn!Tác giả: Kính Cận…
Cậu chuyện này có chút buồn nhưng đam thì cực kỳ hay…
Hạ Kiều Nghiên từng nghĩ, cả đời này cô sẽ là một người phụ nữ cô độc. Cô đã quen với việc tự mình vượt qua mọi thứ, quen với việc mạnh mẽ che giấu những yếu đuối bên trong. Bởi với cô, tình yêu là thứ xa xỉ, và cô không dám mơ mình có được may mắn ấy.Lục Cảnh Trầm đến như một cơn mưa phùn ở xứ Giang Nam - không ồn ào, không vội vã, nhưng thấm vào từng ngóc ngách trái tim cô. Anh yêu cô bằng cả sự vụng về, khô khan nhưng chân thành nhất của một người đàn ông trưởng thành, bằng những hành động thiết thực thay vì lời nói hoa mỹ. Anh cho cô thấy rằng, mạnh mẽ nhất đời anh chính là lúc anh yếu mềm vì cô.Đây là câu chuyện của họ. Câu chuyện về một tình yêu bình dị, chân thành, và vẹn nguyên cho đến phút cuối cùng của cuộc đời.P.s: Câu chuyện này được viết với sự hỗ trợ của AI trong việc phát triển ý tưởng, xây dựng nhân vật và hoàn thiện văn phong. Tuy nhiên, tất cả cảm xúc, ước mơ và thông điệp gửi gắm đều xuất phát từ trái tim người viết.…
[Chồng cậu không muốn chạm vào thân thể gầy gò ốm yếu này, vậy thì hời cho người khác]Công: Tôi và vợ của bạch nguyệt quang làm rồi.Thụ: Tôi và cấp trên của chồng làm rồi.Tra công pháo hôi: Người vợ tôi chướng mắt chạy theo sếp tôi rồi.Enigma X OmegaMẫn Trì X Phương Phùng ChíSảng văn, cẩu huyết, EABO.Đổi công, ngược tra, ngoại tình trong hôn nhân, trước có giáo dục có đạo đức sau điên cuồng biến thái S công._______Tui up để đọc off…
Đêm hôm ấy, những ngôi sao lấp lánh trên nền đen bầu trời sáng rực hơn hẳn. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát, như chứng kiến cho khoảnh khắc thiêng liêng của tuổi trẻ. Trên bờ biển lộng gió, bảy bóng lưng thiếu niên kề sát bên nhau. Họ nâng niu trên tay bảy con thuyền bằng giấy nhỏ nhắn - nơi gửi gắm những dòng cảm xúc chân thật nhất, những ước mơ và khát vọng cháy bỏng về một tương lai phía trước.Từng con thuyền nhỏ được thả xuống, dập dềnh theo sóng nước, mang theo hoài bão của tuổi trẻ xuôi theo dòng biển tiến về phía xa xăm nơi tận cùng của chân trời, lao vào một đại dương bao la không rõ đích đến.Nhưng chẳng một ai biết, giữa đại dương bao la, trên mạn thuyền giấy của Tuấn Nguyên ở một góc nhỏ anh còn ghi một bí mật dịu dàng của tuổi mười bảy: "Vũ Hà Tuấn Nguyên yêu Lê Vân Nhiên"…
Tác giả: Mộ Vân SởEdit: Hải BìnhBị một đôi tiện nhân đẩy vào đàn tang thi, vốn tưởng rằng cứ thế mà bỏ mạng, lại không nghĩ rằng có thể trở lại mạt thế trước kia.Cái gì? Cô là nhân vật trong truyện?Cái gì? Cô là nữ phụ ác độc?Cái gì? Cuộc đởi cô đã định sẵn là pháo hôi?Giản Nặc cười lạnh, nhân vật trong truyện cũng có máu có thịt, sao có thể chịu được áp bức!Nữ phụ ác độc mà vậy sao! Lần này lần khác bị nữ chính hãm hại! Giờ sẽ không vậy nữa! Cuộc đời cô sẽ do cô tự quyết định!Mỗ nam mặt dày đuổi theo, chờ đã, cuộc đời anh cũng là do em quyết định!______Lịch đăng: Không cố định, tùy editor…
Edit cho vui Edit từ vi diện "Đại chiến dị hình";Tác giả:Ngận Thị Kiểu Tình…
Trang yêu cún và yêu Cún 🐶couple phụ: Ninh Dương Lan Ngọc & Khổng Tú Quỳnhnhân vật phụ: Huyền Baby, Lan Ngọc, Khổng Tú Quỳnh, Quỳnh Ngadla toptrp bot…
Tình yêu gà bông sao? Nghe có vẻ dễ thương nhỉ. Một tình yêu của lứa tuổi học trò. Nó thật ngọt ngào, trong sáng và thuần khiết. Bạn đã thử trải nghiệm tình yêu đó chưa?…
Trên bầu trời cao và sâu thẳm kia, có một vương quốc lơ lửng giữa không trung tồn tại cách biệt với con người. Ở đó có những con thuyền bay trên gió mỗi ngày, có những hòn đảo to nhỏ lơ lửng xung quanh vương quốc huyền bí ấy. Điều kì lạ nhất ở đây chính là những con người sống ở đây. Họ có thế bay, có thể tạo ra nước hoặc lửa chỉ bằng một cái vung tay. Nơi đây luôn tồn tại ở một góc khuất của bầu trời nhưng cũng chính vì thế mà đã bị lãng quên, trở thành truyền thuyết, những câu truyện cổ tích đối với nhân gian. Liệu bạn có tham gia vào câu truyện để tìm hiểu và khám phá những điều huyền bí ở đây không?------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn đọc đến tận đây. Cmt và bình chọn để ủng hộ mình ra chap mới nhé!…