Loạn
•Một chút ấm áp và nhẹ nhàng làm khởi đầu.•Những mẩu tùy hứng.•Những mớ cảm xúc cần chia sẻ.•Sự hoang tưởng•Đăng tải duy nhất trên ứng dụng Wattpad.…
" Thật sự, tôi không tin vào bản thân mình " " Tôi tin cô cho dù thế nào vẫn tin cô "…
Giới thiệu:Thế giới ngọ nguồn, nơi mà thần sáng tạo Veldanava tạo ra hàng vạn hàng tỷ thế giới khác bất giác tan vỡ."Rimuru-sama!!!"Tất cả những người còn sống sau khi thế giới tan vỡ liền bị nhiều cánh cổng không gian hút đi và tản mát trong hàng tỷ thế giới đó...... "Chủ nhân, cổng không gian đã bị khoá." Rimuru và nhiều người khác đã bị hút đến một nơi gọi là Ma giới. "Xin cậu giúp ta cân bằng nơi này."Lời nói thốt lên trong khoảng không khi Delkira biến mất.Cậu phải làm gì để giúp ông ta? Cậu phải làm gì để tìm lại mọi người? Đọc đi sẽ rõ.----Đang trong quá trình beta. Do bận nên truyện không có lịch đăng chap cụ thể. Nào tác giả rảnh sẽ ra. -----Vài lời của tác giả-----Bộ truyện này tác giả đã mất hơn một tháng để xây dựng cốt truyện. Là bộ truyện tác giả khi xây dựng tâm đắc nhất cho nên hi vọng mọi người đón đọc. Văn phong tác giả và beta không được hay cho nên mong mọi người thông cảm.Cốt truyện hoàn toàn của tôi, xin phép nhấn mạnh như vậy. Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi mà là của Fuse và tác giả Nishi Osamu.Nếu có muốn lấy ý tưởng ( bất kì ai dù không biết có người muốn hay không ) vui lòng xin phép và ghi nguồn đầy đủ, tác giả rất dễ tính. Cảm ơn!Tác giả: NguyệtBeta: Quang4/8/2022Truyện chỉ được đăng tại wattpad Nguyetquang1 và mangatoon Bạch Quang Nguyệt…
Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú zị.…
Tác giả: Hồi Nam Tước.Thể loại: HE, ngôi kể thứ nhất, máu chó.Nguồn:Trường Bội.Edit: OhHarry, Táo.Artwork bìa: 煎盐叠雪…
Lần đầu tiên tớ làm thử thách với những con chữ…
« Có kẻ từng nói... Mặt ta trông đẹp, ta không thích, cho nên... Gương mặt này... Ta cũng không cần nữa.Đó là biểu cảm cuối cùng của hắn, khi còn mang gương mặt của một con người.»…
Được cover lại dưới sự cho phép của tác giả Fic gốc: [BHTT] Sủng Vật Hào Môn Tác giả: Phiên Nhi Liêu (Phiu Phiu) link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/142099429-bhtt-s%E1%BB%A7ng-v%E1%BA%ADt-h%C3%A0o-m%C3%B4n-phi%C3%AAn-nhi-li%C3%AAu…
Nguyễn Ngọc Diệp Lan , một người con lai giữa tổ quốc nhỏ hào hùng Việt Nam và đất nước mặt trời mọc Nhật bản . Từ lúc mới sinh ra đã mang căn bệnh hiếm gặp là Bạch tạng nên từ làn da cùng mái tóc đã mang màu trắng bệch. Nàng đẹp lắm , đẹp một cách không chân thật , tựa như chỉ là một linh hồn mong manh dễ dàng tan biến bất cứ lúc nào.[ nhân vật sẽ bị occ, ai không thích đọc xin mời lướt qua ]…
« Sẽ đến một ngày, anh nằm im dưới lòng hồ lạnh giá và không trở lên nữa. Rất có thể đó là ngày hôm nay, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh. Nếu như là ngày hôm nay thì sao? »…
Không liên quan đến thơ văn lắm, cũng không hoàn toàn là triết học, chỉ là phân tích nghĩa của những câu nói có chiều sâu thôi mà tui thích thôi...Không thích thì out nha, tui rảnh rảnh làm thế cho zui thôi『Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi Đừng rơi lệ, kẻ xấu sẽ cười...』…
« Từ khi huynh trưởng bỏ đi, từ khi y từ biệt Ubuyashiki, chớp mắt một cái đã là mười năm dài. Có lẽ sẽ không còn ai nói, tướng mạo hai người họ như anh em cùng huyết thống.»…
Ánh đèn vàng nhè nhẹ hắt qua khe cửa, chiếu lên những hạt bụi lơ lửng trong không gian yên lặng.Sàn gỗ cũ kêu cọt kẹt từng bước chân, mùi trà thoang thoảng hòa với hương sách cũ.Mây ngồi co ro, tay ôm chén trà nóng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách.Tiếng mưa như nhịp tim chậm rãi, phủ lên con phố nhỏ một màn sương mờ ảo.Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tâm hồn cô nhẹ nhõm, như sương tan giữa ánh bình minh.…
« Kyoujurou sững người, anh trừng mắt, chằm chằm nhìn cậu thiếu niên vừa như bọt biển dưới ánh mặt trời, vừa như cầu vồng, trong vòng tay đang ôm hờ của anh - chầm chậm tan biến cho đến khi chỉ còn là hư vô. »…
Tên khác : | Mười năm nhân gian|, | Nhân gian mười năm|.Tác giả : [Vườn cây trái bốn mùa]Thể loại : Đam mỹ, cổ trang, oneshot.Lưu ý : -Nhân vật thuộc về Ken Wakui.-Truyện 100% không giống bản gốc.- Cực xàm xí, cân nhắc trước khi đọc.Chúc các vị đọc truyện vui vẻ (• ▽ •).…
- Khương Tử Nha dùng lưỡi thẳng câu cá, Minh Triệu dùng ánh mắt câu nhân . Cho đến cuối cùng nếu đem lên bàn cân so sánh , không biết được rằng con cá ngày đó so với Kỳ Duyên ngày nay , ai mới thật sự là ngốc nghếch hơn ai? - Cá cắn câu biết đâu mà gỡ , chim vào lồng biết thuở nào ra? ( BHTT ) Chị Dâu, Nguyện Vì Nàng Mắc Câu Tác giả: Phiên Nhi Liêu ( Phiu Phiu )Edit: KayPi…
Vốn là một ma pháp sư, nhưng lại bị tất cả mọi người xung quanh chán ghét, kinh tởm, ngay cả nhà nước cũng hoàn toàn không muốn chấp nhận. Bị khinh thường đến nỗi ngay cả mạng sống cũng không thiết, cũng phải, ai muốn sống trên thế giới mà không một ai chấp nhận cô cơ chứ, từ người xấu lẫn người tốt. Nhưng có lẽ ông trời cũng đã thương hại cô, cho cô trùng sinh vào một thế giới khác, có hạnh phúc, được tôn trọng được yêu quý. Chỉ là... thế giới đích thị là thế giới sinh tồn, thua thì chết, thắng thì sống, quỷ dữ ở khắp nơi, và cô cũng chính là một trong số những con quỷ đó.Haizzz... Tuy có sức mạnh của một con quỷ nhưng có gì vui trong khi bị những thợ săn quỷ săn lùng kia chứ?! Bắt buộc cô phải sinh tồn bằng được trên thế giới này!...WARN: Nhân vật có thể bị OOC (nhưng sẽ không quá đà đâu)Ủng hộ mình bằng cách vote và cmt truyện nhé!…
Không giống như Minhyun, Seongwu có trí nhớ rất tốt. Đừng hiểu lầm, hắn không phải kiểu thiên tài đọc lướt qua một lần cũng có thể đọc lại vanh vách. Trí nhớ của hắn chỉ đủ tốt để nhớ được gần hết những sự kiện quan trọng trong đời. Minhyun thì khác, nhắc đến cái gì cũng chỉ biết cười hì hì cho qua chuyện.Nhưng Jisung vẫn thường nói, người không thể quên như Seongwu sẽ khổ.Và Seongwu cũng thường nói, không thể quên là vì không muốn quên, không muốn quên là vì sợ người hay quên sẽ quên.…
Lưu ý: Mọi tình tiết trong truyện đều là tưởng tượng. Mọi người đọc truyện vui vẻ hoan hỷ, ai không thích có thể lượn, đừng buông lời cay đắng, tác giả overthinking." Cậu biết không? Cuộc đời của tôi đâu có khác gì bầu trời đêm này chứ! Tẻ nhạt, buồn chán, vô định. Nhưng tới khi gặp được chị ấy...Từng nụ cười...Từng ánh mắt...Từng lời nói của chị ấy giống như ánh sáng ở cuối đường tàu, chiếu rọi tôi..."___" Dơ bẩn! Cút khỏi nhà tôi! Đừng để tôi nhìn thấy cô lần nào nữa!"" Ừm, để em chăm sóc chị hết hôm nay thôi, sẽ không xuất hiện thêm một lần nào nữa!"___" Cậu không muốn hạnh phúc sao?"Cô lặng lẽ cúi đầu, cười nhạt: " Một con đĩ như tôi lấy tư cách gì để sống hạnh phúc chứ?"…