「YoriMichi | KnY」Dấu chân trên tuyết
« Không có Tsugikuni Michikatsu, cả cuộc đời của Tsugikuni Yoriichi, chẳng qua cũng chỉ là một mảnh hư vô trống rỗng.»…
« Không có Tsugikuni Michikatsu, cả cuộc đời của Tsugikuni Yoriichi, chẳng qua cũng chỉ là một mảnh hư vô trống rỗng.»…
Món quà Tết cả tui dành cho mọi người :3.Streamer Em Cún có vẻ đang rất hot dạo gần đây với cách nói chuyện rất thú vị dù không bật cam, cư dân mạng cũng thích cách cậu ấy tương tác với bạn mod nữa. Mọi người vào xem thử và ủng hộ Cún một view xem sao?Tag: reallife, textfic, streamer.…
«Người kia giống như một vị anh hùng mạnh mẽ, vẫn khoác haori như lửa cháy.『 Ưỡn ngực mà sống nhé, cậu thiếu niên Kamado. 』»…
" Thật sự, tôi không tin vào bản thân mình " " Tôi tin cô cho dù thế nào vẫn tin cô "…
Vô Ảnh Kiếm ,Dạ Nguyệt .Nàng đúng chất là một con cá mặn hàng thật giá thật không thể bàn cãi , ở cùng một thời với Mai Hoa Kiếm Tôn . Không biết từ lúc nào mà mang danh Vô Ảnh Kiếm vì trong suốt cuộc đời của Dạ Nguyệt nàng chỉ có uống rượu , ngắm cảnh và họa tác chế tạo các biểu cẩm của Mai Hoa Kiếm Tôn ra giấy .Dạ Nguyệt cũng chẳng hiểu tại sao mình có thể làm quen được với vị Mai Hoa Kiếm Tôn vang danh lẫy lừng này .---------Nàng tử trận và trọng sinh lại vào 100 năm sau với thân xác của một đứa nhóc con ăn mày 6 tuổi .đón xem cách con cá mặn này sinh tồn ở hoa sơn thế nào nhé :)))))…
Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú zị.…
Nguyễn Ngọc Diệp Lan , một người con lai giữa tổ quốc nhỏ hào hùng Việt Nam và đất nước mặt trời mọc Nhật bản . Từ lúc mới sinh ra đã mang căn bệnh hiếm gặp là Bạch tạng nên từ làn da cùng mái tóc đã mang màu trắng bệch. Nàng đẹp lắm , đẹp một cách không chân thật , tựa như chỉ là một linh hồn mong manh dễ dàng tan biến bất cứ lúc nào.[ nhân vật sẽ bị occ, ai không thích đọc xin mời lướt qua ]…
Không liên quan đến thơ văn lắm, cũng không hoàn toàn là triết học, chỉ là phân tích nghĩa của những câu nói có chiều sâu thôi mà tui thích thôi...Không thích thì out nha, tui rảnh rảnh làm thế cho zui thôi『Người chết muốn sống lại, còn người sống lại muốn chết đi...』…
« Từ khi huynh trưởng bỏ đi, từ khi y từ biệt Ubuyashiki, chớp mắt một cái đã là mười năm dài. Có lẽ sẽ không còn ai nói, tướng mạo hai người họ như anh em cùng huyết thống.»…
« Sẽ đến một ngày, anh nằm im dưới lòng hồ lạnh giá và không trở lên nữa. Rất có thể đó là ngày hôm nay, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh. Nếu như là ngày hôm nay thì sao? »…
Giới thiệu:Thế giới ngọ nguồn, nơi mà thần sáng tạo Veldanava tạo ra hàng vạn hàng tỷ thế giới khác bất giác tan vỡ."Rimuru-sama!!!"Tất cả những người còn sống sau khi thế giới tan vỡ liền bị nhiều cánh cổng không gian hút đi và tản mát trong hàng tỷ thế giới đó...... "Chủ nhân, cổng không gian đã bị khoá." Rimuru và nhiều người khác đã bị hút đến một nơi gọi là Ma giới. "Xin cậu giúp ta cân bằng nơi này."Lời nói thốt lên trong khoảng không khi Delkira biến mất.Cậu phải làm gì để giúp ông ta? Cậu phải làm gì để tìm lại mọi người? Đọc đi sẽ rõ.----Đang trong quá trình beta. Do bận nên truyện không có lịch đăng chap cụ thể. Nào tác giả rảnh sẽ ra. -----Vài lời của tác giả-----Bộ truyện này tác giả đã mất hơn một tháng để xây dựng cốt truyện. Là bộ truyện tác giả khi xây dựng tâm đắc nhất cho nên hi vọng mọi người đón đọc. Văn phong tác giả và beta không được hay cho nên mong mọi người thông cảm.Cốt truyện hoàn toàn của tôi, xin phép nhấn mạnh như vậy. Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi mà là của Fuse và tác giả Nishi Osamu.Nếu có muốn lấy ý tưởng ( bất kì ai dù không biết có người muốn hay không ) vui lòng xin phép và ghi nguồn đầy đủ, tác giả rất dễ tính. Cảm ơn!Tác giả: NguyệtBeta: Quang4/8/2022Truyện chỉ được đăng tại wattpad Nguyetquang1 và mangatoon Bạch Quang Nguyệt…
Lần đầu tiên tớ làm thử thách với những con chữ…
« Có kẻ từng nói... Mặt ta trông đẹp, ta không thích, cho nên... Gương mặt này... Ta cũng không cần nữa.Đó là biểu cảm cuối cùng của hắn, khi còn mang gương mặt của một con người.»…
Tên khác : | Mười năm nhân gian|, | Nhân gian mười năm|.Tác giả : [Vườn cây trái bốn mùa]Thể loại : Đam mỹ, cổ trang, oneshot.Lưu ý : -Nhân vật thuộc về Ken Wakui.-Truyện 100% không giống bản gốc.- Cực xàm xí, cân nhắc trước khi đọc.Chúc các vị đọc truyện vui vẻ (• ▽ •).…
Trong một căn biệt thự nhỏ nằm cạnh bờ biển Jumunjin, giữa những cơn mưa, tiếng sóng vỗ, và một tình yêu bị đại dương đêm tối nuốt chửng cùng những ký ức suốt 8 năm chưa bao giờ thực sự nguôi ngoai. Leo bắt đầu hỏi Sangwon một câu:"Vào ngày sinh nhật lần này của em, em muốn được anh làm cho hạnh phúc, hay muốn phải phủ phục, cam chịu cầu xin sự khoan dung từ anh?"…
Bạch Hồng Cường - 25 tuổi, sát thủ top đầu, đẹp trai, giàu, mạnh, lạnh lùng, máu lạnh, vô cảm, đi giết người như đi làm thêm cuối tuần.Nhưng đời anh đảo lộn khi anh "nhặt" về một bé trai bao ngoan ngoãn tên Hồ Đông Quan - 24 tuổi, đẹp, mềm, ấm, tình cảm, và yêu anh đến mức chỉ cần được khen "ngoan" là tim bé đập 300 lần/phút.Quan được anh bao nuôi, chăm như chăm... chó.Cường nói thẳng luôn: "giữ mày vì mày ngoan với biết phục vụ."Vậy mà Quan vẫn yêu anh tới ngu người.Hai người sống chung, dính nhau từ việc ăn, ngủ, cãi, đến việc chăm vết thương sau khi anh đi giết ai đó về.Một ngày, Cường bị thương nặng. Quan hoảng loạn, khóc sưng cả mắt. Và trong những đêm đau đớn ấy...anh sát thủ máu lạnh lại lần đầu biết... trái tim mình đập vì ai.Truyện là dòng chảy:- ngọt có,- cay có,- giận dỗi có,- quỳ gối xin lỗi có,- Quan chạy theo anh,- anh giữ Quan như giữ hơi thở.Một "ác quỷ" học cách yêu.Một "bé cún" học cách được yêu.…
Ánh đèn vàng nhè nhẹ hắt qua khe cửa, chiếu lên những hạt bụi lơ lửng trong không gian yên lặng.Sàn gỗ cũ kêu cọt kẹt từng bước chân, mùi trà thoang thoảng hòa với hương sách cũ.Mây ngồi co ro, tay ôm chén trà nóng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách.Tiếng mưa như nhịp tim chậm rãi, phủ lên con phố nhỏ một màn sương mờ ảo.Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tâm hồn cô nhẹ nhõm, như sương tan giữa ánh bình minh.…
« Kyoujurou sững người, anh trừng mắt, chằm chằm nhìn cậu thiếu niên vừa như bọt biển dưới ánh mặt trời, vừa như cầu vồng, trong vòng tay đang ôm hờ của anh - chầm chậm tan biến cho đến khi chỉ còn là hư vô. »…