Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tổng hợp các oneshot mình thích của SakuAtsumột số bản dịch (non-beta-one-times) chưa có sự cho phép, hoặc không liên lạc được, hoặc tác giả xóa acc trên AO3 nên xin vui lòng không mang đi nơi khác. các oneshot chỉ được đăng với mục đích lưu trữ, từ ngữ không được trau chuốt và mình k sử dụng cho bất kì hình thức lợi nhuận nàonhiều truyện bị thất lạc link, xin được phép up cuối cùng ạ.…
Lee Chan luôn nghĩ cuộc đời mình bị vận xui nguyền rủa. Cho tới khi va phải mấy tên đàn anh kì lạ khóa trên, cậu mới biết thế nào là lời nguyền thực thụ.Truyện được lấy cảm hứng từ manga "Fruits Basket".Chúc mọi người đọc vui vẻ!…
Mark Lee biết người này. Mái tóc đỏ dài chạm tai, tóc mái rũ lòa xòa trước trán. Mắt xanh da trời, đôi con ngươi hiếm khi chạm vào đáy mắt. Cặp kính có một bên tròng bị nứt dài đến tâm kính, gương mặt lúc nào cũng có vết thương nhưng lại chẳng bao giờ được sơ cứu đàng hoàng. Cậu ta luôn mặc áo thun in hình bên trong áo sơ mi trắng không bao giờ cài cúc, hai tay đút túi quần, balo chỉ đeo một bên vai và đôi chân dài bước đi rất hờ hững. Mark Lee liếc nhìn phù hiệu bị rỉ sét một đầu đeo bên ngực trái người kia, trong đầu vô thức lẩm nhẩm cái tên:"Lee Donghyuck."…
Giây phút gặp nhau, ánh mắt ta đã nói điều gì? Gửi lời cảm ơn tới Thái Vũ vì giai điệu của anh. Em là một người hâm mộ thầm lặng của anh, em yêu giọng hát ngọt thẳm và những nốt nhạc đầy run rẩy kì lạ ấy.Đây chỉ là một trong rất nhiều cảm xúc em có khi nghe nhạc của anh.Gửi tặng anh Vũ,Gửi tặng anh, tình đầu (15) của em,Gửi tặng cho những phút giây mình gặp nhau.-Diệp Diệp.Truyện chỉ đăng trên account Wattpad @LittleLeaf1909. Vui lòng hỏi ý kiến trước khi sử dụng tác phẩm.…
Donghyuck chỉnh xong cà vạt thì vô thức mặc cả áo vest cho hắn, tựa thể đó là hệ thống được lập trình sẵn các bước trong tâm trí cậu. Donghyuck cứ làm mọi chuyện cho Mark mà không nhận ra Mark ngạc nhiên thế nào. Cậu kể có một lần ông Park bị chấn thương phải bó bột tay, Donghyuck đứng bên cạnh nhìn Mina thắt cà vạt cho ông rồi cứ thế mà ghi nhớ. 𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, mỗi lần lên đồi thăm mộ mẹ vào ngày đau buồn đó, Donghyuck lại tự thắt cà vạt cho mình. Donghyuck ngẩng mặt lên đối diện với ánh mắt xót xa của Mark, hắn đặt đôi bàn tay mình lên đôi bàn tay vẫn còn nắm lấy hai bên viền áo vest của mình. Mark mềm giọng nói."𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, hãy thắt cà vạt cho anh nữa."…
em ơi, em nghe gì?.- "Chuyện một tên ngốc này yêu một tên ngốc khác,Tình song phương mà cứ ngỡ đơn phương."---Written by Tường Dương.Cover by Tường Dương.…
Chuyện cô gái nhỏ tâm sự với mẹ cha từ khi sinh ra cho đến lúc lấy chồng.Những an yên là gì hả mẹMẹ rằng là những đám mâyAn yên sao kì như vậyLàm sao con lấy xuống đây?Mẹ lại bảo có đôi khi con ạAn yên là giọt mưa lành.Mẹ còn bổ sung thêm nhéCon à con chính là mâyCon à con là mưa nhỏCon là an yên của mẹ đây.…
Yeonjun và Soobin là idol nhưng Yeonjun có một bí mật thầm kín. Anh lập một tài khoản twitter dành cho Yeonbin và sẵn sàng gây chiến với bất cứ ai dám nói Yeonbin không real. Link gốc: https://twitter.com/choifics/status/1276171767652835328?s=19Tác giả: @choifics - https://twitter.com/choifics?s=09Người dịch: mjnleafs-socialmedia!auBản dịch ĐÃ CÓ sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác!…
https://seiryuu111.wordpress.com/2016/09/13/muc-luc-tiet-tu-hien/Đại khái là một cái truyện cùng hệ liệt "Cao thủ đổi đen thay trắng" Ở thế giới thứ 14…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…