Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: Albilibertea aka Albi Kir-El ConstantineTranslator: Elena KrimhildPermission: Trích nguyên văn: "Trời ơi cô mà dịch tui mừng chảy nc mắt ahhh Ọ w Ọ"Pairing: RusEngGenre: Hurt/Comfort/RomanceRatings: TDisclaimer (translator): Tôi chẳng sở hữu gì cảWarning: slight non-con, mention of RusAme (theo tác giả)Summary: Đáng lẽ anh phải nghĩ khác đi. Đáng ra anh phải cẩn trọng hơn. Anh đã để cho thứ ảo tưởng phù du làm cho mờ mắt, để mình quá cao ngạo để nhận ra lúc mình đang đi sai hướng. Và giờ đây, gia đình anh đang tan vỡ...(bình thường dịch giả sẽ gọi các nhân vật bằng đại từ nhân xưng "anh" , tuy nhiên, tuỳ vào ngữ cảnh và cảm xúc mỗi nhân vật đối với người kia mà cách xưng hô sẽ thay đổi)…
Converter: minhminh188 - tangthuvienĐây là về Holmes gia ấu nữ chuyện xưa, ở hai cái không dựa vào phổ ca ca lời nói và việc làm đều mẫu mực hạ cố gắng bảo trì một cái thục nữ thể diện, làm cho chính mình gả đi ra ngoài, không đến mức trở thành gái lỡ thì.Nhưng là sự tình thường thường không bằng nhân nguyện:Hypatia: "Vì sao mỗi lần ta xem thượng nam nhân cuối cùng đều đã coi trọng ta ca? Ta là hẳn là đi chỉnh dung vẫn là biến tính nha?"Mycroft: "..."Sherlock: "Cố gắng ngươi có thể hủy dung làm chỉnh dung."Đã ngoài, kỳ thật nhà của ta nữ nhi bộ dạng cũng là mặt mày thanh lệ, quyến rũ động lòng người nói. Nàng gả không ra nguyên nhân chỉ đổ thừa thế giới này bán hủ quá lợi hại!Mỗ chỉ lại đây điệu tiết tháo khai hố, khụ khụ, ta thề ta khai hố đều đã điền ~~~Nội dung nhãn: Anh Mỹ kịch kinh tủng huyền nghi thiên chi kiêu tửTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Hypatia • Holmes (HypatiaHolmes) ┃ phối hợp diễn: Huynh trưởng như cha mạch ca, không lời nói ác độc đùa giỡn suất sẽ chết Sherlock, trưởng tẩu như mẹ tràng hoa, ngẫu nhiên nhân thê ngẫu nhiên khí phách quân y ┃ cái khác:Nam chính là Moriaty…
Varia có một thành viên mới, được đề cử bởi Vongola Nono. Cô ta bảo đã sống từ thế kỉ 15-16, thật kỳ lạ khi có thể sống lâu đến như thế. Họ chỉ nghĩ cô ấy đùa thôi.Mang màu tóc trắng tím, đội một cái mũ fedora màu đen. Vô cùng bình thường cho tới khi khuôn mặt của cô ấy được che bởi một chiếc mặt nạ mỏ chim màu đen - cái mặt nạ mà các bác sĩ dịch hạch hồi Cái Chết đen xảy ra hay mặc (Trùng hợp là cô ấy lại sống trong khoảng thời gian có 'Cái Chết đen').Mặc một chiếc áo bình thường cùng khoác quanh người. Một điểm đen càng khiến xung quanh thêm đen. Làm gì có thể đen hơn được nữa. Mang chiếc cặp táp cũ sờn mà bên trong lại chứa vô số thứ. Cô ấy bảo:"Thầy của tôi đã cho tôi đấy. Tôi vui lắm"Một con bé tóc trắng tím bị đồn là thứ nguyền rủa mamg bệnh tật và một y sĩ dịch hạch bám lấy, cống hiến cho mục đích của mình - Cách chữa bệnh dịch cho cả nhân loại."Phương thức của thầy tôi luôn đúng nhưng nó vẫn chưa hoàn thành vậy nên tôi sẽ giúp thầy ấy hoàn thành nó!" Phương thức chữa căn bệnh dịch mà người thầy của cô đã gần như dành cả đời để nghiên cứu cách chữaTừ khóa tìm kiếm: Kuolertis Weishmatie| Diễn viên đại chúng: Gia giáo giới... | Cặp: Không rõDesign by me | @Ein…
"tao chưa từng nghĩ đến việc giết người. cho đến khi tao nhận ra, kẻ tao đâm hàng đêm trong giấc mơ lại đang dùng chung một cơ thể với tao.""mẹ tao dạy, người biết ơn là người sống biết trước biết sau. nhưng mẹ không dạy, nếu nợ đời một..."- nhật ký không ngày tháng, bị xé rách, tìm thấy dưới gầm bàn thứ 35 lớp 11 anh.có những giấc mơ mà khi tỉnh dậy, người ta sẽ quên sạch.lam an tịch cũng vậy. nó chỉ nhớ mang máng về một hành lang dài hun hút, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt kêu rẹtttt... và mùi máu tanh nồng ghim chặt lấy cuống họng. mỗi sáng thức dậy, cơ thể nó mệt rã rời, hai khớp cổ tay nhức nhối như vừa dùng hết sức bình sinh để siết chặt một vật gì đó suốt cả đêm.nhưng rồi thực tại vẫn tiếp tục lặp lại một cách trơn tru và dối trá.nó vẫn đi học. vẫn là cô lớp trưởng ngoan hiền, học giỏi của lớp 11 anh. vẫn dành trọn thứ tình cảm giấu kín cho phạm diễm quỳnh-cô bạn thân xinh đẹp, ngây thơ và đáng yêu.mọi thứ đáng lẽ sẽ mãi hoàn hảo như một bức tranh tĩnh vật, cho đến khi một học sinh mới chuyển đến.kẻ thô kệch, béo tròn, da dầu bóng nhẫy và mang một cái tên mà mỗi lần người khác cất tiếng gọi, tai tịch lại rền lên những âm tần méo mó: kỵ. kỳ? ký!từ ngày kỳ xuất hiện, con số sĩ số trên góc bảng lớp 11 anh bắt đầu khiêu vũ. lớp học vắng dần. từng người một. rất chậm. rất lặng lẽ. nhưng không một ai nhận ra sự biến mất của họ, ngoại trừ tịch.và đêm nào cũng vậy, trong cơn mê sảng đầm đìa mồ hôi lạnh, tịch lại thấy mình đứng ở cuối hành lang...…