[KookJin/VMin]/First Kiss
- Kookie, em có muốn biết không?- Bi.. biết cái gì cơ?- Cảm giác lúc hôn nhau ấy.Note: truyện chủ yếu về KookJin và VMin, có 1 chút SopeStarted in June 30th, 2019.Completed in June 29th, 2020.…
- Kookie, em có muốn biết không?- Bi.. biết cái gì cơ?- Cảm giác lúc hôn nhau ấy.Note: truyện chủ yếu về KookJin và VMin, có 1 chút SopeStarted in June 30th, 2019.Completed in June 29th, 2020.…
"Park Chaeyoung, tôi đang chờ ở dưới nhà cậu rồi nè."…
"Park Chanyeol, trước đây chúng ta còn chưa nói chia tay đúng không?""Phải.""Vậy thì chia tay đi!"…
nhổ một chiếc răng khôn chôn xuống đất, đau đớn sẽ nảy chồi.hay là: chuyện về trưởng thành, về trở thành.…
Anh quản lý nghĩ ngợi một chút, rồi bật cười, "Cậu thấy mình hai mươi bảy tuổi, là rất trưởng thành rồi phải không?"Sung Hanbin ngơ ngác, trong mắt là lớp sương mịt mù."Không đâu, hai mươi bảy tuổi là còn rất trẻ đấy." Anh đập tay vào đầu gối. "Bố tôi sáu mươi tuổi, thỉnh thoảng vẫn phải xin lỗi mẹ tôi."…
khi force nhận ra hắn thật sự thương một người thì...người ta đã đi rồi.…
Author: jellyfish163Pairings: NejiSakuDisclaimer: Toàn bộ nhân vật thuộc về Kishi-sensei và nội dung fic là của mình.Warnings: Không có lý do gì ngăn cản bạn đọc fic này, trừ khi bạn anti NejiSaku.Status: Đã hoàn thành.Note: được chỉnh sửa từ bản đăng cũ có tên "Chỉ có thể là anh", fic được viết cách đây hai năm nên nội dung còn có nhiều đoạn xử lí chưa tới, đăng lên với mục đích lưu trữ.…
giữa những ngày tháng đầy áp lực và những cơn bão chẳng bao giờ báo trước, james vẫn luôn có một nơi để trở về - nơi có martin, có cortis, và có những bình yên đủ dịu dàng để anh được là chính mình. healing nha…
"Tôi lừa bọn họ đó. Hoàng, tôi chưa từng quên em."…
Choi Wooje cuối cùng cũng đã bước sang tuổi 20 rồi, em đã có thể khám phá thế giới người lớn mà em luôn mong chờ, vậy mà chỉ vì một dòng giới thiệu trên live của ai kia đã khiến em dùng mất thẻ dùng thử quý giá rồiMọi sự kiện diễn ra trong truyện đều là tưởng tượng và không có thậtDịch: hireath02Nguồn: lofter 刀尖舐雪Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giải, vui lòng không đem đi nơi khác khi không có sự cho phép.…
"Bác sĩ, tôi không bị điên, anh cho tôi về nhà đi."…
Nhưng lại không phải Ruler - Missing…
Oneshort về 2 ng nào đó ngủ với nhauuuuu:)Tui thấy suộc nên là nảy idea vt thui nên chỉ có 1 chap thui nă 🤡…
Cuối cùng thì tao với mày là gì của nhau?.Truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của người viết sau khi coi phim, không áp đặt lên người thật.…
Hoseok đẹp mơ màng. Đôi mắt nâu sáng lấp lánh hơn cả vì sao lớn nhất mà Yoongi từng được ngắm vào những đêm dài rong ruổi trên dãy các mái nhà trong khu phố. Chiếc mũi cao cùng gò má đẹp hơn tất cả những con người Yoongi từng gặp. Và nụ cười của cậu chói mắt hơn tất thảy mọi thứ trên đời, bao gồm cả mặt trời sau tán lá phong lười biếng rung rinh trong gió thu. Yoongi ngắm Hoseok tới ngẩn ngơ.Written by StrawberryFlavor1102Completed in April 21st, 2020Yoongi puts his paws onto Hoseok's hand, wishes he could hug him tight. But he can't. He can not.…
Ngày 0, Tháng 0, Năm 0 -- 17:53 [Lee Donghyuck]Vào cái ngày mà tận thế diễn ra, Donghyuck đang ngồi uống trà lài.Chuyện kể về một chiếc xe van, cùng bảy cậu trai sống tại đây sau khi đã mẩt đi tất cả, và không ai biết phải về đâu; chuỗi ngày dài cùng đống chăn cũ, thuốc nhuộm tóc cùng những bộ bài; những năm tháng cùng xương sườn bầm dập với đốt xương gãy, và không bao giờ trò chuyện như những người lớn mà bọn nó đáng ra phải trở thành, ở một thế giới khác.| Post-Apocalypse!AU |---------------------------Tác giả: Procrastinating_DragonflyLink gốc: https://archiveofourown.org/works/19735264Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
"luân, nếu không phải bây giờ, thì là bao giờ?"dấu chấm không phải kết thúc cho cuộc tình của chúng ta, đó là khởi đầu mới cho câu chuyện còn đang dang dở._chủ đề: xuânauthor: nguoigioidongtinhoneshot…
"nếu như có kiếp sau và chúng mình được gặp lại nhau, thì hai đứa mình trở thành người thương của nhau nhé?"_chủ đề: đôngauthor: nyorongies, feat_kimryulwarning: ooc, không áp dụng lên người thật việc thật…
Minh Luân không thắp hương, chỉ cúi đầu chào cha rồi lấy cớ rời đi. Cho dù có cứng miệng đến đâu, cậu cũng không thể trơ mắt nhìn gia đình mình lao xuống vực thẳm. Và để giải quyết chuyện này, ở cái đất Tả Van này, chỉ có một người duy nhất làm được._Chủ đề: Đông.Author: churroschu.Thể loại: Tâm linh, linh dị, oneshot.…