[Keonhyeon] CHÍP THÚI VÀ BI BÉO
"Bi ơi, Mỹ có xa hơn nhà ngoại Chíp không? Đi bộ có tới được không? Bi đừng đi mà..."…
"Bi ơi, Mỹ có xa hơn nhà ngoại Chíp không? Đi bộ có tới được không? Bi đừng đi mà..."…
Cô không muốn làm thiên thần của anh, cô muốn trở thành người phụ nữ anh yêu. Thế nhưng, vì sao, dù cố gắng đến mấy, anh vẫn chỉ bao bọc cô như em gái nhỏ. Lựa chọn từ bỏ ước mơ của mình, lựa chọn ước mơ của anh để biến thành mục tiêu phấn đấu, cuối cùng đổi lại chỉ toàn mệt mỏi. Em mệt quá rồi. Em muốn buông tha cho tình yêu vô vọng này. Đã từ lâu sự đố kỵ ăn mòn trái tim em, em đã không còn là em bé thiên thần mà anh nâng niu ngày trước. Tha lỗi cho em. Em sẽ từ bỏ. Anh nhé!…
"Dòng đời nghiệt ngã thật biết cách trêu đùa chúng ta. May thay, sau tất cả cuối cùng vẫn tìm được em!"…
Không thích có thể out mà :>>>…
Có những người đến với đời ta như một cơn gió. Nhẹ nhàng. Lướt qua. Nhưng để lại cả một mùa thương nhớ.Mai Hạ Vũ Lâm - cô gái lớn lên giữa thị trấn biển nhỏ, nơi mỗi con sóng đều biết tên cô vì tiếng cười rộn rã hàng ngày. Cô sống như ánh mặt trời, như gió trời - phóng khoáng, nhiệt thành, thẳng thắn đến ngốc nghếch. Ai cũng nói cô rực rỡ quá, đến mức người khác phải chói mắt. Nhưng chẳng ai biết, cô cũng từng cô đơn, cũng từng lặng lẽ khóc khi không ai thấy.Rồi một đêm định mệnh, hội chợ ồn ào và ánh đèn lập lòe, cô gặp Vũ Lê Hải Phong. Một chàng trai chỉ hơn cô một tuổi, nhưng ánh mắt lại già cỗi hơn cả thế giới. Anh không khóc, không nói, không xin giúp đỡ - dù đang bị chính người thân đánh đập giữa chốn đông người. Cô không biết anh là ai. Nhưng vẫn lao vào. Cãi tay đôi với chủ quán. Bảo vệ một người xa lạ như thể đã quen từ kiếp trước.Kể từ hôm đó, thế giới của Hải Phong không còn chỉ là màu xám.Anh là gió - vô định, hoang dại, từng nghĩ không ai có thể chạm vào mình. Nhưng Vũ Lâm là ánh sáng. Và ánh sáng... làm ấm cả cơn gió lạnh.Họ yêu nhau theo một cách vừa điên rồ vừa dịu dàng. Không hoàn hảo, nhưng chân thật. Không nhiều lời hoa mỹ, nhưng lại khắc sâu từng hành động. Cô dạy anh cách tin, cách cười, cách sống lại. Anh dạy cô cách lặng im, cách thấu hiểu nỗi đau không có hình hài.Nhưng ánh sáng - rực rỡ nhất, lại là thứ dễ tắt nhất.Và khi mất đi rồi, người ta mới biết... có những người chỉ xuất hiện để cứu rỗi một linh hồn.Rồi rời đi. Nhẹ như chính cách họ đến.…
Anh ôm chặt cô trong lòng, trái tim lạnh giá đã chết của anh lại một lần nữa cảm nhận được sự ấm áp. Cô mỉm cười hạnh phúc, những năm tháng bên anh... anh dịu dàng chăm sóc cô, cô mơ hồ nhận ra tình cảm đó, không sợ hãi, không trốn chạy, mà điềm nhiên tiếp nhận...Đối với cô... mọi thứ trên cuộc sống này là vô nghĩa, chỉ mình anh là có nghĩa...๑۩۞۩๑-»*~Title: [Fanfiction Phí tình]~*«-๑۩۞۩๑๖ۣۜAuthor: Jennymouse๖ۣۜDisclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả๖ۣۜGenre: Action, Fantasy, Super Power, Love Polygon, Romance,...๖ۣۜRating: [T]๖ۣۜLength: Longfic๖ۣۜStatus: Drop๖ۣۜ Note: Truyện đăng dưới sự đồng ý của JennymouseStart: 06/08/2014Drop: 20/06/2015…
Cảnh báo: Quan hệ giữa các nhân vật có yếu tố đặc biệt, không theo lẽ thường. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.Vầng hào quang của bầu trời đủ màu sắc đã lâu không xuất hiện, nay lại mơ hồ mang theo tất cả ký ức về thuở chôn vùi ngàn năm trước đến nơi này.Annaby mở rộng cánh cửa sổ của mình ra, hàng ngàn bông tuyết li ti lạnh buốt đáp lên người cô. Freya dạy rằng là một vị vua thì không được phép quay đầu lại, nhưng khi có ai bật thốt ra cái tên ấy cô đã lập tức xoay người.Vị vua của mặt trời nhưng lại không được mặt trời chiếu sáng đến toàn diện. Khi Annaby xoay lại, người đàn ông ấy đã ôm lấy cô, những lời dịu dàng luôn vang lên một cách thì thầm.Gabriel chói mắt và rực rỡ như mặt trời mọc từ ánh nắng ban mai, khoé mắt anh phủ nhẹ một lớp phấn mỏng đỏ tươi."Chào em yêu, lâu ngày không gặp lại em có nhớ anh không?"Đã có một cái tên có thể khiến Annaby dễ dàng nở nụ cười mà cũng dễ dàng bật khóc.…
Có những người ban đầu chỉ là ghé ngang... nhưng rồi lại ở lại trong tim mình lúc nào chẳng hayGiữa miền Nam bộ xưa đầy nắng và gió, Nguyễn Kiều Oanh một nhà văn dịu dàng, khép kín sống những ngày lặng lẽ bên trang giấy và căn nhà nhỏ cạnh sông. Cuộc sống yên bình ấy bắt đầu đổi khác khi Trần Anh Quỳnh là một sinh viên Y ,con út nhà đốc tờ Thành,em tuy hơi mít ướt nhưng đủ can đảm và mạnh mẽ để đối mặt với tất cảMột người quen dùng câu chữ để giấu cảm xúc.Một người học cách chữa lành nhưng lại chẳng giỏi giấu lòng mình.Từ những lần ghé ngang dưới hiên nhà, những buổi chiều vàng bên bến sông, cho đến những ánh nhìn chưa kịp gọi thành tên..."Nắng vàng" là câu chuyện về thứ tình cảm dịu dàng như nắng cuối ngày không quá rực rỡ, nhưng đủ khiến người ta nhớ mãi không quên.Thể loại: Duyên gái,nam bộ xưa…
Tác giả: Lẫm Tinh Nguyệt【Truyện rất dài, hãy thưởng thức từ từ】Mở đầu nhặt được tinh linh dẫn đường màu trắng Paimon và đồng đội kim sắc truyền thuyết Aether, mở ra cuộc đời thứ hai tràn ngập niềm vui!Mondstadt--Hoa ngọt? Hái hái hái!Tượng Phong Thần? Sờ sờ sờ!Phong Ma Long? Thú cưỡi thú cưỡi, cô bé đến đây!Gã bạn trai lừa đảo của cô gái mù? Trói lại kéo đi luôn!Vui vẻ chơi đùa, mọi người ở Mondstadt ai cũng thật dịu dàng~Liyue--Dạ Xoa Dạ Xoa, cùng chơi nào~Dạ Xoa giả mạo? Bắt lấy bắt lấy!Rồng tặng quà lớn, rồng rồng thật tốt quá~Tiên nhân dịu dàng, chị em ôm cái nào!Inazuma--Xuyên không xui xẻo, chờ đợi lạc lối.Linh hồn tổn thương, Vu nữ chỉ dạy.Yêu quái Inazuma, tình yêu thuần khiết.Xóa bỏ đau thương, lấp đầy tiếc nuối.Sumeru--Tinh linh rừng mưa, gột rửa tâm hồn.Người bạn thỏ trong mơ, chờ đợi giải cứu.Đại Hiền Giả tối cao, tri kỷ của Thần.Fontaine--Di sản của vương triều cũ, xin được nhận hết.Người được Rồng yêu mến, bạn của Melusine.Điệu độc vũ đôi, phán toàn bộ Fontaine tội tử hình!Kỵ sĩ diệt quốc ép Furina ở lại.Chuyến hành trình cô độc dài đằng đẵng hoàn toàn kết thúc.Natlan--Kỳ nghỉ vui vẻ, cha mẹ của Rồng..........Độ hảo cảm của mọi người... sao đều đầy hết rồi thế này?Ai ai cũng là đôi cánh của mình, quả nhiên hôm nay vẫn thật là vạn người mê nha!…
Review những thứ liên quan đến BangTan!…
"Mùa Đông năm ấy từng rất lạnh. May lần gặp này, nắng Xuân đã chẳng lỡ hẹn."Trời đêm đông lạnh giá, mới thấy được sự dịu dàng của mùa Xuân. Mong người đông ấm áp, xuân lại chẳng lạnh.…
Giống với tiêu đề, hôm nay chỉ có những mẫu ngọt ngào và người họ yêu mà thôi.Cậu này, dù có cố gắng đến đâu ta cũng sẽ có lúc cảm thấy kiệt sức. Nên câu truyện này tựa như một bản giao hưởng mùa hạ xoa dịu tâm hồn sau một ngày dài mệt mỏi để chờ đón ngày mai tốt đẹp hơn.Thanh xuân sẽ luôn tươi đẹp khi chúng ta đi cùng nhau. SAY THE NAME ! SEVENTEEN !…
Lan Ngọc là một cô sinh viên nghèo mang trong mình nhiều hoài bão, chập chững những bước đầu đến nơi phù phiếm xa hoa theo đuổi ước mơ trong tim mình. Một cô bé nhút nhát mang nhiều tâm tư và nỗi u buồn khó nói, em không giỏi nói chuyện cũng khép kín không kết bạn với bất kì ai. Ấy vậy, một vầng trăng sáng ngọt ngào lại để tâm tới - Thùy TrangVầng trăng sáng mang nhiều nét tinh khôi của tuổi trẻ, của thanh xuân trong trẻo ngọt ngào mà em chẳng bao giờ có thể quên. Thanh xuân phải rời đi khi trưởng thành tới. Sự luyến tiếc của tuổi trẻ liệu em có thể lấy lại được không?" Chị sao không giống người khác, không coi em là kẻ lập dị câm điếc...""Bởi vì trong tim chị, em không như thế"" Chúng ta hoàn toàn khác nhau. Người là bầu trời xanh vĩ đại, em chỉ là mảnh đất cằn cỗi hoang sơ mà thôi...""Vậy chị nguyện sẽ là người tưới nước cho mảnh đất cằn cối ấy...chị vẫn ở đây để chờ em bước tới""Tạm biệt mặt trời tráng lệ hẹn mai sau ta có thể mở lòng""Tạm biệt và đợi em về"…
Ba người đàn ông siêu đẹp trai, giỏi giang với ba xuất thân và tính cách khác nhau.Trước tình cảm của ba người, Đậu Đậu một cô gái ngây thơ trong sáng sẽ lựa chọn ai đây và cô sẽ giữ tình yêu của mình thế nào?.....Câu truyện với nhiều tình tiết hài hước thú vị nhưng cũng không kém phần kịch tính hấp dẫn......…
Tôi đã từng đặt bút viết Vũ Khúc Tình Ca với chuyện tình có chút ảo tưởng của tôi và người ấy. Nhưng giờ tôi lại nghĩ mình nên dừng lại. Mọi người nói tôi là đồ não cá vàng, hay quên. Tôi sợ rằng một ngày tôi sẽ quên mất việc tôi đã từng yêu một người thế nào, cũng quên mất luôn những chuyện chỉ mình tôi biết. Viết câu truyện này, tôi không nghĩ là nó sẽ rất dài. Nhưng có lẽ nó sẽ phần nào lưu giữ được ký ức về một thời đã qua. Những năm tháng tuyệt vời nhất trong cuộc đời, người đó đã xuất hiện, như một làn gió man mát thoảng qua, một mùi hương dịu nhẹ cho sớm mai... Thức giấc, hóa ra đã là chuyện rất lâu rồi. Thứ tình ấy, như một đóa Anh Thảo muộn. Kiên quyết dấu thật kỹ bản thân trước nắng mai, chỉ có thể thực sự sống một cách trọn vẹn khi đêm xuống, trăng lên. Hoa cứ vậy, tỏa ra quanh mình thứ ánh sáng dìu dịu, duy trì, thổn thức trong suốt một thời gian dài...…
Tình yêu của anh - bảo vật quý giá nhất đời anh.Sự dịu dàng ấy, từ thuở ban đầu, vẫn luôn chỉ dành cho em, chưa từng thay đổi.Khoảnh khắc có em, là nơi anh muốn được thuộc về, mãi mãi.Vợ của anh.Và nơi có anh - cũng là nơi em nguyện dừng chân cả cuộc đời.Tình yêu của đời em.Lời thề nguyện chân thành, chỉ dành riêng cho anh.Chồng của em."Tình yêu của họ không rực rỡ, lại chẳng vội vãnhưng lại dịu dàng hơn tất thẩy."…
Gần nhất trong triều đã xảy ra vài món kinh thiên đại sự.Đương triều tả tướng Ngụy minh gia nhị tiểu thư, hòa thân cha đối thủ một mất một còn Trịnh thái phó gia cô nương có tư tình!Kiến uy Đại tướng quân trưởng tử cùng một cái thư sinh nghèo tư bôn!Trẫm mang theo văn võ bá quan bình dân bá tánh, an an ổn ổn làm chính mình ăn dưa quần chúng, có tư có vị mà xem xét vở kịch lớn của năm.Không nghĩ tả tướng dưới sự tức giận, đem nhà hắn quy củ an phận, dịu dàng hiền thục đại tiểu thư cho trẫm đưa vào cung tới làm Hoàng Hậu.Đừng nháo.Không tồn tại.Tất cả mọi người đều biết, trẫm là cái cô nương.Hai cái cô nương như thế nào vui sướng mà yêu đương?Đại tiểu thư tiến cung sau ----Ngụy dao ( híp mắt ): Thần thiếp cảm thấy như vậy rất tốt, không biết Hoàng Thượng thấy thế nào?Vinh an ( nghiêm túc mặt ): Hoàng Hậu lời nói thật là!Truyện này còn có tên là 《 nữ hoàng sủng thê hằng ngày 》Đế hậu 1v1, vô hậu cungTag: Yêu sâu sắcHệ thốngNgọt vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Vinh an ┃ vai phụ: Ngụy dao ┃ cái khác:…
Nhà Hoa Viên bao lâu nay đều sống dưới Hà Nội để sinh hoạt, làm ăn may thay có rất nhiều hàng xóm tốt bụng xung quanh giúp đỡ. Cậu-Hoa Viên Vũ Đạo là quỷ tinh nghịch trong xóm, hồi bé thì dễ thương xinh xắn lớn rồi lại mang chút nhã nhặn dịu dàngCon mấy cô hàng xóm toàn những đứa tai to mặt lớn có tiếng trong trường, có vài anh còn chẳng học cùng cậu mà danh tiếng vẫn vang vọng tới hẳn đó. Nghe bảo toàn racing boy gì đó ghê gớm lắm ngày nào cũng nghe cái câu "Đúng là cái mặt gánh cái nết" từ mồm mấy bà chị trong trường, cậu nghe sắp hỏng lỗ tai rồiKhông chuyển ver dưới mọi hình thức!!!…
Lần đầu tui viết truyện nên có gì sai nhớ nhắn tui nhen Cậu Vegas là người nghiêm khắc Pete là cậu bé dịu dàng Cốt truyện hok giống phim đều đc tui chỉnh lại theo kiểu thời xưa của Việt Nam…
- Để viết được câu chuyện tình yêu của đôi ta có lẽ không dễ dàng ! Chỉ mong anh nhớ rằng trên đời này có một người luôn rất yêu anh ! Để được như ngày hôm nay chắc chắn là do sự nhẫn nhịn của cả hai .. Anh không nói gì , Chỉ nhìn tôi rồi mỉm cười . Đúng là anh vẫn như thế , vẫn sự dịu dàng trong đôi mắt ấy anh dành cho tôi . Lúc này tôi có thể hét lên rằng người tôi yêu nhất và mãi mãi yêu vẫn sẽ là anh " EM YÊU ANH , PARK JIMIN "…