[ DomicMasterD _ RhyCap ] Real Love?
Thể loại: textfic, văn xuôi (ngọt, occ)Mọi tình huống trong fic đều là giả Vui lòng không đem đi ra khỏi wattpad.…
Thể loại: textfic, văn xuôi (ngọt, occ)Mọi tình huống trong fic đều là giả Vui lòng không đem đi ra khỏi wattpad.…
⋆mấy cái plot nhảm nhí của một đứa không thể hoàn thành full fic :0⋆original fic cover: https://pin.it/31zmGTHQv⋆nội dung mỗi phần khác nhau.⋆nhân vật không thuộc quyền sở hữu của mình và chỉ phục vụ cho mục đích giải trí.⋆vui lòng không mang đi nơi khác, người viết sẽ thấy hổ thẹn vì fic không hay mà còn "được" lan truyền khắp nơi.…
Gia đình Trappi và gia đình Jongverchat rất thân thiết. Gulf vừa ra đời đã sống trong gia đình Jongverchat được bà Mean mẹ Mew chăm sóc từ bé. Mew 6 tuổi tự nhiên có một em trai ngang hông. Gulf quấn lấy cậu như sam. Họ thân thiết như anh em. Cho đến khi Mew 14 tuổi ,cậu 8 tuổi thì Gulf được bà Ya đón về lại với gia đình. Lần chia tay này đến tận 16 năm sau mới gặp lại. Nhưng khi gặp lại họ không hề nhận ra đối phương. Ký ức thời thơ ấu của hai người vẫn còn cất giữ trong tâm trí của họ. Họ gặp lại nhau trong sự hiểu lầm và tranh cãi.Liệu họ có nhận ra nhau. Họ vốn là thanh mai và trúc mã. Tình yêu có đến với họ.…
Tên: Ai cũng cho rằng ta là GayTác giả: Nguyệt Thiên TrọngEdit: Yuu HThể loại: Xuyên thư, cổ đại, cung đình, 1x1, HECP: Tính tình lãnh đạm vạn nhân mê thẳng nam thụ X chỉ đối thụ phát?? không tiết tháo côngVăn án:Tô Biện, 25 tuổi, là một thẳng nam, tính tinhf lãnh đạm.Đối với nữ nhân thì vô cảm, với nam nhân cũng chẳng có hứng thú. Thiên a, hắn xuyên vào một bộ truyện đam mỹ mà chính em gái của hắn viết.Biến thành một tên thư sinh mười phần đoạn tụ. [ văn hoá tiểu học, viết văn kém, Cẩn thân BUG các loại]=> lời tác giả nhé…
Câu truyện về những đứa trẻ nhìn thanh xuân của mình trôi qua từ phía bên kia của khung cửa sổ. "Này, cậu biết tôi tiếc nuối gì nhất không?" Draco ngước lên khỏi cuốn sách. Cậu tựa đầu vào vai người con trai bên cạnh theo thói quen, "Này, có nghe không đấy." "Nghe mà." Cậu con trai trời mắt khỏi màn hình máy game, thoáng liếc sang bạn mình. Đến lúc này cậu ta mới nhận ra trời đã đổi màu từ lúc nào. Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn đỏ au đặt cái hôn dịu êm lên bức tường, nhuộm cả màn cửa trắng xóa thành một màu cam ấp áp. Nó ôm lấy mái tóc đen bù xù của cậu, lại in bóng dáng của khung cửa sổ lên tròng mắt kính tròn xoe. Harry dụi mắt, rồi lại quay sang Draco. "Chúng ta chẳng có cơ hội để hành xử như trẻ con." Draco thở dài, đầu vẫn vùi vào áo ngủ của Harry. "Chẳng biết nữa. Mà gia đình tôi thì cũng chẳng phải 'thân thiện' gì cho cam." Tiếng cười khúc khích nghẹn lại trên vai Harry nghe tựa tiếng rừ rừ, như điện giật lan đến tận đầu ngón chân cậu, "Chạy trốn khỏi nhà vào chập tối, lái chiếc xe cũ kĩ nào đó đến chốn hoang vu để làm những điều ngu ngốc. Cãi nhau với mẹ rồi nhốt mình trong phòng với radio bật to bất cứ những bài nhạc lố bịch gì mà lũ tuổi trẻ dậy thì hay nghe. Cậu biết đấy, mấy việc như thế."…