[sᴀɴᴛᴀᴇᴀʀᴛʜ] ᴛôɪ ʏêᴜ ᴇᴍ !
𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓷𝓰ắ𝓶 𝓫ầ𝓾 𝓽𝓻ờ𝓲 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓶ộ𝓷𝓰 𝓶ơ𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓵à𝓶 𝓽𝓱ơ 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓼𝓲 𝓽ì𝓷𝓱…
𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓷𝓰ắ𝓶 𝓫ầ𝓾 𝓽𝓻ờ𝓲 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓶ộ𝓷𝓰 𝓶ơ𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓵à𝓶 𝓽𝓱ơ 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓼𝓲 𝓽ì𝓷𝓱…
Ta vào nghề vớt thi ở sông là vì phát tài cưới vợ, ai ngờ còn chưa đợi ta phát tài, trước tiên từ trong sông Hoàng Hà ta vớt ra một đại mỹ nhân nũng nịu...…
Lế tế đã thành công rồi. Hắn cũng chết rồi....Xét theo một phương diện nào đó thì cậu và bọn họ đều giống nhau, đều hưởng lợi từ cái chết của Khun Aguero Agnes....Giá như em mạnh mẽ hơn một chút.Giá như em không phải một tên lính quèn.Giá như anh không phải tế phẩm.Liệu kết cục của chúng ta sẽ khác chứ?~~~~~Tác giả: EwanNhân vật chính: Twenty-fifth Bam (giường trên), Khun Aguero Agnes (giường dưới)Tag: Niên hạ công, cổ đại, 1x1, huyền huyễn, cái chết được định sẵn, HE@Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIU@Mọi sự kiện xảy ra trong fic đều là giả tưởng, không có thật…
Tác Giả: Tiêu Ngân. Lưu ý: Không mang ra khỏi Wattpat…
Đọc và cảm nhận về cuộc đời của Sook Ma Dic, anh chàng người việt lai hàn.…
Tác giả: Niên Tiểu Ngư.Thể loại: Nguyên tác, Trọng sinh, Cưới trước yêu sau, 1v1, Điền văn (Hiện đại/Thập niên), Sủng ngọt.Giới thiệu nội dung:Lâm Tuyết Kiều sau khi chết mới biết mình vốn sống trong một cuốn sách. Cô chính là người vợ trước đoản mệnh của nam chính, một "công cụ" làm nền cho cốt truyện. Hừ!Sau khi trọng sinh trở lại, đối mặt với người chồng không yêu, con cái không thân thiết, Lâm Tuyết Kiều mặc kệ tất cả. Cô xắn tay áo lên xử lý những kẻ thù và những kẻ tiểu nhân cản đường. Với cô, tự mình sống sướng là ưu tiên hàng đầu, sau đó là kế hoạch gom tiền để ly hôn và bỏ chạy.Thế nhưng... ủa ủa, người đàn ông này bị làm sao vậy?Sao lại chẳng giống kiếp trước chút nào thế? Sao anh ta lại cứ sợ cô bỏ trốn nhỉ?Một người đàn ông vốn nghiêm khắc, lạnh lùng ở đơn vị, được binh lính gọi là "Diêm Vương", sao về nhà lại vừa địu con vừa tranh làm hết việc nhà thế này?Khi cô tiêu xài hoang phí như phá nhà, sao anh ta lại vừa đi làm ban ngày, vừa tranh thủ tối đến học đầu tư để điên cuồng kiếm tiền cho cô? Phải chăng anh sợ cô không đủ tiền để tiêu?Khi "thanh mai trúc mã" của cô xuất hiện, sao anh ta lại ghen đến mức đỏ cả mắt mỗi ngày?Trong khi những người hàng xóm trở thành tấm gương "vợ hiền dâu thảo" điển hình của cả khu tập thể, thì anh lại cưng chiều cô thành người vợ khiến cả khu tập thể phải ngưỡng mộ và ghen tị nhất.…
Buổi sáng thường trôi qua nhanh, nhưng đôi khi lại đọng lại những khoảnh khắc khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Jihoon vẫn nằm im trong vòng tay Hyukkyu, giả vờ ngủ để níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ngoài ban công, chú mèo Maru lặng lẽ quan sát, như kẻ thứ ba hiểu chuyện hơn ai hết. Đây là một mẩu chuyện nhỏ, dịu dàng như hơi thở đầu ngày, nơi một cái hôn vụng trộm có thể trở thành lời hứa dài lâu.…
Tác giả: Tiêu Ngân. Lưu ý: Không mang ra khỏi Wattpad.…
Cô và anh bắt đầu đầy mờ ám nhưng chỉ giới hạn ở "Tình nhân dự tiệc". Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt yêu thương. Nhưng sau lưng họ, cô và anh là hai người xa lạ, xa lạ đến mức chỉ biết tên họ và số điện thoại của nhau.Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình."Em còn yêu anh ta?" Ánh mắt anh dừng trên mặt cô.Cô gật đầu.Anh điềm nhiên như không, "Được, tôi thành toàn cho em."Từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh.Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước.Giang Mạc Viễn nói, "Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn."Trình Thiếu Tiên nói, "Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa."Cố Mặc nói, "Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải nương tựa đối phương mới đủ ấm áp."Cuộc sống đã định sẵn để cô gặp gỡ hai người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và ấm áp. Có điều cô không tài nào ngờ nổi, năm tháng dịu dàng và ấm áp kia lại là... một trò chơi thương trường và tình yêu được sắp đặt sẵn.Nguồn: http://sstruyen.com/doc-truyen/khue-uoc-dan-ukelele-hao-mon-kinh-mong-ii/4204.htmlCouple chính: Trang Noãn Thần - Giang Mạc Viễn…
Do quá là mê Đại đế với Ét Tê nên đây là sự lí do ra đời của cái bộ này._ _ _Bối cảnh thời xưa.Cậu hai Lê Trường Sơn con nhà họ Lê, nhà có vựa gạo nổi tiếng nhất tỉnh. Nhà giàu khỏi nói. Cậu hai Sơn ở trên thành phố làm mấy ngàn một tháng, vậy mà cậu nằng nặc đòi nghỉ về quê ở nhà với tía má. Mà cũng ngộ, cậu hai Thạch con ông lớn Nguyễn cũng làm ở trển, kiếm tiền không thua kém gì cậu hai Sơn nhà ông bá hộ Lê. Mà mắc cái mớ gì cũng nghỉ về quê cùng một hôm với cậu Sơn. Hai người này nổi tiếng không ưa nhau ra mặt, vậy mà người này vừa về được nửa tiếng, nửa tiếng sau đã thấy xe người kia đậu trong sân rồi. Kể cũng ngộ.Mà ngặt một nỗi không ai biết lí do gì người này với người kia không nhìn mặt nhau tận mười mấy năm, người ta nhớ hồi xưa còn thấy hai cậu chơi với nhau cái hồi 2,3 tuổi. Vậy mà năm hai cậu 15 tuổi đùng một cái không nhìn mặt nhau nữa.Ai cũng thắc mắc mà không dám, tại cậu hai Sơn nổi tiếng cọc cằn, ai chạm điểm ngứa là cậu chửi cho. Còn cậu hai Thạch im im nhưng mà nguy hiểm, người ta cũng không dám.Vậy mà tới một ngày, người trong làng lại thấy hai người đó như bóng với hình không tách rời._ _ _Vì là một người rất thích tiếng miền Tây với lại đây cũng là bối cảnh lấy cảm hứng miền quê miền Tây. Nên xuyên suốt sẽ có những từ, câu nó rất là miền Tây luôn nha. Tui sẽ ráng lồng ghép nó vào cho nó chân thật nhất nha 😘Mong mọi người sẽ ủng hộ ạaaaaa…
Tổng hợp Fanfic cp Tô Xương Hà x Tô Mộ Vũ Tổng hợp nhiều tác giả Nguồn Xhs x Lofter x AO3Dịch: A Cửu + AICảnh báo: OOCTô Mộ Vũ=Tiểu Mộc Ngư (vì phát âm Mộ Vũ vs Mộc Ngư giống nhau)…
Hán Việt: Miêu cương thiếu chủ ( toàn tức )Tác giả: Điệp Chi LinhTình trạng bản gốc: 281 chương + 18PNTình trạng Edit: Lếch, lếch và lếchLịch ra chương: KHÔNG CÓ LỊCH (Tần suất thị tẩm dựa vào độ siêng)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Võng du , Thăng cấp lưu , Chủ thụ , Trò chơi , Thực tế ảo…
Tình yêu, đôi khi bến đỗ của nó không như ta mong muốn, lại càng không phải ta cứ muốn là được. Cuộc sống còn có một câu như này:" lực bất tòng tâm" !.…
Dạo này bị sìn Osamu ấy,mà nó OOC lắm nên bà nào đọc được thì đọc nhé( ̄ω ̄;)…
Nếu chỉ yêu thôi là đủ chúng ta đã không phải cách xa. Ngày anh quay về em cũng không còn là em của ngày xưa. Đã là cách xa không phải không thể gặp lại mà là chúng ta đã không còn như xưa.…
Năm đó, Park Chaeyoung là người chủ động rời đi, để lại sau lưng một Lalisa với trái tim vỡ vụn và hàng ngàn câu hỏi không có lời giải đáp. Sự biến mất tuyệt tình của nàng đã biến tình yêu nồng nhiệt thời tuổi trẻ thành một vết sẹo sâu hoắm, nhức nhối mỗi khi gọi tên.Nhiều năm trôi qua, Lalisa của hiện tại đã học được cách giấu đi sự yếu đuối sau vẻ ngoài lạnh lùng, thành đạt. Cô ngỡ mình đã quên, hoặc ít nhất là đã thôi không còn đau nữa.Cho đến ngày Chaeyoung đột ngột xuất hiện trở lại...Không còn là cô gái kiêu kỳ năm nào, ánh mắt Chaeyoung giờ đây chất chứa những u uẩn và tổn thương mà Lisa không thể thấu suốt. Nàng trở về, mang theo cả một trời ký ức và những bí mật chưa từng được hé lộ về lý do cuộc chia ly năm ấy.Một người cố chấp đẩy ra, một người kiên trì níu giữ. Giữa những giằng xé của tổn thương cũ và rung động mới, họ nhận ra bản thân phải đối diện với sự thật:Muốn hạnh phúc, họ buộc phải học cách buông bỏ cái tôi, học cách tha thứ, và quan trọng nhất - học cách yêu lại từ đầu.…
Ở đây kể về nhóm PPGZ sống một cuộc sống tốt đẹp của mình,thì đột nhiên nhóm RRBZ và những kẻ xấu trở thành người tốt, ngoại trừ Him và các cậu bắt đầu được Mojojojo cho đi học như PPGZ.Cuộc gặp gỡ định mệnh bắt đầu từ đây.À,sẽ có một số ngoại truyện về truyện này.PPGZ và RRBZ bị bại lộ thân phận là những chiến binh chiến đấu vì hòa bình chỉ vì tên Him nhưng mọi người đã hiểu và càng yêu quý các cậu ấy hơn.Và sẽ có thêm những chiến binh bí ẩn nữa.Các bạn nhớ đón xem nhé!…
- Có khi nào em thấy mình lơ lửng trong mớ kí ức ấy không, như một con sẻ già lao đao trong gió chiều khi lạc đàn. Hoặc có khi nào giấc mơ ấy kéo dài và trở nên chênh vênh khi em cố níu lấy sức lực cuối cùng để tỉnh giấc và giáng một bạt tai vào hiện thực.Rõ là một cái kết cục hoàn hảo, nhưng phải thừa nhận việc rời xa một người trở nên thật khó khăn khi trong em vẫn còn chút tàn dư đắng nghét của cuộc tình tuổi đôi mươi.…
mọi thứ biến mất sau làn nước.…
hào quang năm ấy có còn rực rỡ ?…