Đã là cách xa
Nếu chỉ yêu thôi là đủ chúng ta đã không phải cách xa. Ngày anh quay về em cũng không còn là em của ngày xưa. Đã là cách xa không phải không thể gặp lại mà là chúng ta đã không còn như xưa.…
Nếu chỉ yêu thôi là đủ chúng ta đã không phải cách xa. Ngày anh quay về em cũng không còn là em của ngày xưa. Đã là cách xa không phải không thể gặp lại mà là chúng ta đã không còn như xưa.…
Oh round & roundYou make me flyNow I ain't down & outYou makin' me cry…
Ngọt trước đắng sau…
Là một người bình thường, đột nhiên vì cớ sự gì vũ trụ đổi thay xoành xoạch, tôi đột nhiên phát hiện bản thân đã ở một thế giới khác. Thế giới này vẫn có một hành tinh xanh xoay quanh một quả cầu lửa mang tên Trái Đất, Trái Đất vẫn có một vệ tinh màu xám mang tên Mặt trăng.Bất ngờ đây, "Trái Đất" này có Thế chiến Thứ Ba! Nhưng Thế chiến này lạ lắm...Tóm tắt ngắn gọn thì nó sẽ như sau: "Hollow" đột nhiên xuất hiện, quái vật giết vài tỷ người, con người bỏ trốn; con người phát triển vũ khí, con người nổi dậy giành lại đất đai, con người thắng (Hoan hô!); con người nghiên cứu "Hollow", con người khai thác "Hollow", người mang siêu năng được gọi là thợ săn; Thợ săn siêu giàu, thợ săn siêu nổi tiếng, thợ săn toàn trai xinh giá đẹp, thợ săn biết sử dụng phép thuật, thợ săn hack game. Sao tả nó cứ quen quen thế nào ấy nhỉ. Cứ như mấy bộ shounen manhwa hầm ngục. À, vậy sao, là thiệt mọi người ơi. Ô! Hóa ra ngoài xuyên không sang "Trái Đất", tôi còn được du lịch miễn phí sao. Tuyệt quá!Nhưng mà...Tiền tính sao bây giờ? Nơi đây cái gì cũng đắt chết mợ.Hên cái là tôi có bảo bối thần kỳ.…
Baji có một bé ny là Chifuyu cực đáng yêu,nhưng xui rủi sao thằng bạn của gã cũng thích bé con của gã.Nên 2 người họ tranh chấp nhau để cướp bé yêu.Truyện này toi sẽ đưa nv của tôi vào với cái tên Okami Unero(tên nam).…
1. Tất cả đều là sưu tầm từ một số truyện, tiểu thuyết, trên weibo hay một số page trên facebook. Mình chỉ tổng hợp lại để mọi người có thể đọc một cách dễ dàng hơn.2. Có một số mình đã lưu lâu rồi và mình cũng quên mất nguồn của topic đấy. Bạn nào biết thì cmt giúp mình nha. Cảm ơn mọi người rất nhiềuuuuu Love u~…
Thể loại: Bl , nam x nam, ngọt, có ngược, thanh xuân vườn trường, có H nhưng phải theo bình trọn á. Mọi ng ai có hứng thu zô đc ko thích thì kickback dùng. Au ko típ. Nội dung: 4 năm trời để quên đi. Một người là điều ko thểYêu rồi là ko rất ra đượcLòng ns là ko yêu nhưng trong tâm gào thét Một lòng đã là thế thì thôi cứ bất chấp mà yêu điChuyện mk tự viết ko liên quan đến thực tế ai ko thích xin kickback Ko mang chuyện hay chuyển ver trên mọi hình thức 😘Truyện mgang yếu tố siêu phi tưởng tượng và có nhiều chi tiết phi thực tế mọi người ko chấp nhận khuyến cáo ko lên vô có gì chủ Add ko chịu trách nhiệm 😯 Gọi mk là linh cx đc mk tên linh mà ♥…
Truyện ngắn Tác giả: Tiểu Tứ Minh Tâm Cửu duyên ♡ duyên phận - gặp nhau - quen biết - tương ngộ - nên duyên - chia ly - đứt đoạn tơ duyên - vấn vương hồng trần - ly biệt. Kiếp người - như đợi chờ - như lưu luyến - như trông mong - như mộng tưởng - như sầu nhớ - như tương tư - như ảo ảnh - như vương vấn - như tương phùng.Cửu kiếp duyên ♡ Say tình - say mộng - say niềm vui mới - lạc lối giữa đêm đen - lạc đường trong khoảnh khắc - lạc bước se duyên - nguyện cầu tìm duyên nợ - nguyện ước chẳng muốn chia xa - nguyện muôn kiếp chẳng quay đầu. Khúc nhạc vương sầu nhớ - lại chẳng thể quay trở về để làm lại kiếp sai lầm..♡♡♡Đan đứng quay lưng về phía Nhân, khoảng cách chỉ là hơn mười bước chân. Đan như có linh cảm bởi điều gì đó, cô quay đầu lại một chút, ánh mắt chạm nhau. Trong ánh mắt đó dường như chỉ còn sự trống không. Không còn dịu dàng, không còn tình yêu, cũng không có thù hận hay là thất vọng oán trách..Nhân không lên tiếng gọi, cũng như không nói điều gì để níu lại hình bóng Đan. Tất cả như một cuộn phim ngắn quay quanh trong đầu Nhân trong suốt những ngày qua. Đan nở nụ cười, Đan gọi tên Nhân như đã luôn thân thuộc như thế.. Bóng người nhỏ xinh trong chiếc váy màu xanh dương của biển cả, mái tóc nâu ngang lưng được thắt đơn giản. Đan vẫn đặc biệt cùng xinh đẹp đứng giữa nhiều người xung quanh..Khoảnh khắc đó, Nhân đưa tay ra như muốn níu lại điều gì đó.. Cũng trong khoảnh khắc đó, Đan quay đầu dứt khoát bước đi thoát khỏi tầm mắt của Nhân..…
Anh ấy luôn là người chủ động với tôi trước ,là người luôn quan tâm tôi, là người luôn chịu đựng được tôi dù cho sự ngông cuồng và bướng bỉnh của tôi có lớn đến như thế nào đi chăng nữa. Nhưng chính vì những điều anh ấy làm cho tôi ,khiến tôi cảm thấy đó là điều hiển nhiên nên tôi đã không trân trọng anh ấy , cảm thấy anh ấy không thể sống thiếu tôi và sẽ không bao giờ để tôi đi.Và thế rồi tôi mất anh trong một lần ngông cuồng ngu dại tột cùng ,cùng với cái ý nghĩ rằng anh sẽ níu tôi lại như bao lần trước . Nhưng lần này khác rồi, không biết vì sức chịu đựng của anh đã đến giới hàng hay tình cảm của anh đã không còn đủ lớn để níu tôi ở lại. Lúc đó cái "tôi" của tôi quá lớn và thế là tôi buông tay tự trấn an bản thân là minh sẽ quên được anh và sẽ ổn khi không có anh .Nhưng thật sự chuỗi ngày mất anh là chuỗi ngày của sự thiếu thốn , đau lòng, và ân hận .Thiếu thốn đi một sự quan tâm thân thuộc, đau lòng vì không thể quên anh đi và ân hận vì đã đẩy anh ra xa.Khi kết thúc câu cuối cùng chúng tối nói với nhau là "sau này sẽ là bạn tốt " " đúng vậy sẽ là bạn tốt " .Bh tôi hối hận r ,tôi không muốn làm bạn tốt với anh , một người tôi còn thương.Tại sao tôi lại nhận ra muộn màng như vậy, nhận ra rằng anh chiếm vị trí quan trọng như vậy thế nào trong trái tim của tôi, nhận ra sự ngu dốt của mình vì đã để anh đi ,nhận ra mình đã vô tâm như thế nào với anh ấy.Nếu như được làm lại một lần nữa tôi sẽ trân trọng anh như anh đã từng trân trọng tôi. Nêu như được trở thành người ta đặc biệt của a…
"Sau tất cả, chị là người đầu tiên đưa tay ra, không phải để níu em mà để em biết rằng em vẫn xứng đáng được yêu."…
Em Gái Không Muốn Lấy Người Đó, Nên Mẹ Để Chị Gái Gả Thay!Nước còn có chén lưng chén đầy, thì con cái, có người được nhiều, sẽ có người được ít. Rõ ràng, tình thương của cha mẹ là thứ không thể nào cân đo đong đếm đồng đều.Từ trước đến nay, Ngọc Mai vẫn luôn nhường nhịn để gia đình được hòa thuận êm ấm. Nhưng lần nhường nhịn cuối cùng này, có lẽ sẽ quyết định vận mệnh hạnh phúc sau này của cuộc đời cô. Đúng hoặc sai, chỉ có thể thử mới biết!...Không biết vì sao, người lớn khi nhắc tới cô, luôn nói là cô ngoan ngoãn, lại thẹn thùng.Nhưng dựa vào vài lần ít ỏi mà anh gặp cô, trước mặt người ngoài, cô đúng là như họ nói. Mà mỗi lúc chỉ còn lại hai người ở cùng nhau, anh lại chứng kiến được một mặt khác của cô ~ kiều mỹ, động lòng người, trêu chọc tinh thần lẫn trái tim anh, anh căn bản là không thể nào có sức đề kháng với vẻ mặt và hành động đó của cô.Tuy rằng, mỗi lần ở riêng, đều bị cô làm cho chân tay luống cuống, không thốt nên lời, lắp ba lắp bắp, nhưng anh lại một chút cũng không cảm thấy phiền chán, ngược lại càng nhịn không được luôn là mong là nghĩ đi tìm cô, gặp cô. Rồi lại được nắm đôi tay nhỏ bé đó, dùng cả hai tay của anh, nâng niu, nắn một chút, bóp một chút, sau đó khẽ đặt môi lên làm cho cô phải...Chủ yếu là ấm áp chữa lànhViết còn non tay mong độc giả nhẹ nhàng vì tâm hồn tác giả mong manh íu đúi.Truyện tự thân vui lòng không đem đi đâu khác.…
Tên truyện: Sonata - Ánh Trăng TànTác giả: Fara TanggThể loại: Tình trai, SE (ngoại truyện HE)Giữa Sài Gòn náo nhiệt, có một bản sonata ánh trăng héo tàn, kể về chuyện tình của Dương - chàng nghệ sĩ piano tài hoa và Kiệt - cậu trai miền Tây mang trong mình nỗi buồn của sông nước Cửu Long. Tình yêu của họ, như ánh trăng rằm, sáng trong, dịu dàng, nhưng rồi cũng dần phai nhạt, tan vỡ theo những cơn sóng ngầm của số phận. Dương đã cố gắng níu giữ, đã dùng âm nhạc để xoa dịu vết thương trong lòng của Kiệt, nhưng định mệnh nghiệt ngã đã cướp đi ánh trăng của đời anh. Để lại một Sài Gòn vẫn ồn ào, náo nhiệt nhưng thiếu vắng đi một nụ cười, một ánh mắt, và một bản tình ca không bao giờ trọn vẹn.…
Văn án: Vợ chồng quý tộc Lucius và Narcissa đều lần lượt gặp được kì ngộ mà trọng sinh về cấp bốn niên cấp, vì gia tộc, vì nhau, vì Draco, vì vinh quang và tín ngưỡng của Slytherin, nỗ lực phấn đấu, nắm tay đối mặt với mưa gió, thay đổi lịch sử!!! Bọn họ chẳng phải vì lợi ích mà liên hôn như lời người ngoài, giữa họ tồn tại tình yêu, có thể cùng nhau đối mặt với mưa gió, có thể đem lưng giao cho đối phương. Bọn họ là vợ chồng, là thân nhân, là vì người kia mà bảo hộ. ( Draco sẽ vào thời điểm 11 tuổi khôi phục trí nhớ kiếp trước, nhưng lúc ấy Draco cái gì cũng không cần làm nữa, mà chỉ cần hưởng thụ~~~ ) Bộ này đề cập phần lớn tình tiết hắc ám. Thiên vị xà viện nhưng sẽ tận lực giúp nhóm sư tử đánh giá hợp lý. Nguồn: Biubiunah, Sakuraloverora.…
toàn viết linh tinh, Đối Thoại thôi nhé!không rõ viết gì, cố gắng ra 309 chương=))))Debut: 22/5/2022_duha-tth_…
𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓷𝓰ắ𝓶 𝓫ầ𝓾 𝓽𝓻ờ𝓲 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓶ộ𝓷𝓰 𝓶ơ𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓵à𝓶 𝓽𝓱ơ 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓼𝓲 𝓽ì𝓷𝓱…
War: textficTớ và cậu sẽ thật hạnh phúc, thành công nhé "chúng ta"...…
Hoàng Long tìm thấy mình ngẩn ngơ ngồi nhìn sơn tra rơi đầu ngõ. Tuổi trẻ ai cũng có quyền ngây dại, mà ngây dại tuổi đầu đời cậu dành hết cho những cánh hoa ấy mất rồi, những cánh hoa rơi trên vai anh. Ngây dại trôi theo cơn gió mát hiếm hoi của mùa hạ đi đâu mất, mặc cậu đã cố níu tay nắm giữ. Chút ít còn lại, Hoàng Long của tuổi trưởng thành đáng ra nên thả bay, nhưng cậu lại dùng nó để vấn vương ai đã cạn tình. Có người nói đơn phương là chuyện của một người, điều này khiến cậu gật gù công nhận. Chuyện Hoàng Long yêu Tuấn Huy là chuyện của con tim cậu, đau đớn cũng là mình cậu tự rước lấy, chẳng ai có quyền trách anh cả. Hoa sơn tra ngừng rơi, nhưng cậu chẳng thể ngừng ngây dại.…
Đọc và cảm nhận về cuộc đời của Sook Ma Dic, anh chàng người việt lai hàn.…
Bóng đá? Cô quả thật có từng chơi.. Chơi rất giỏi, nhưng rồi vì cái tai nạn năm ấy đã khiến cho một kẻ với ước mơ cháy bỏng kia bị vùi dập dưới chiếc xe tải...-Truyện có thể OOC và cốt truyện lệch quỹ đạo.Khởi bút: 15/2/2023…
Tác giả: Niên Tiểu Ngư.Thể loại: Nguyên tác, Trọng sinh, Cưới trước yêu sau, 1v1, Điền văn (Hiện đại/Thập niên), Sủng ngọt.Giới thiệu nội dung:Lâm Tuyết Kiều sau khi chết mới biết mình vốn sống trong một cuốn sách. Cô chính là người vợ trước đoản mệnh của nam chính, một "công cụ" làm nền cho cốt truyện. Hừ!Sau khi trọng sinh trở lại, đối mặt với người chồng không yêu, con cái không thân thiết, Lâm Tuyết Kiều mặc kệ tất cả. Cô xắn tay áo lên xử lý những kẻ thù và những kẻ tiểu nhân cản đường. Với cô, tự mình sống sướng là ưu tiên hàng đầu, sau đó là kế hoạch gom tiền để ly hôn và bỏ chạy.Thế nhưng... ủa ủa, người đàn ông này bị làm sao vậy?Sao lại chẳng giống kiếp trước chút nào thế? Sao anh ta lại cứ sợ cô bỏ trốn nhỉ?Một người đàn ông vốn nghiêm khắc, lạnh lùng ở đơn vị, được binh lính gọi là "Diêm Vương", sao về nhà lại vừa địu con vừa tranh làm hết việc nhà thế này?Khi cô tiêu xài hoang phí như phá nhà, sao anh ta lại vừa đi làm ban ngày, vừa tranh thủ tối đến học đầu tư để điên cuồng kiếm tiền cho cô? Phải chăng anh sợ cô không đủ tiền để tiêu?Khi "thanh mai trúc mã" của cô xuất hiện, sao anh ta lại ghen đến mức đỏ cả mắt mỗi ngày?Trong khi những người hàng xóm trở thành tấm gương "vợ hiền dâu thảo" điển hình của cả khu tập thể, thì anh lại cưng chiều cô thành người vợ khiến cả khu tập thể phải ngưỡng mộ và ghen tị nhất.…