tân sơn nhất | đàn em tôi thích thầm mười năm bỗng nhiên muốn bao nuôi tôi
Đây không phải fic bao nuôi!…
Đây không phải fic bao nuôi!…
🔞Chuyện là dạo gần đây, em thỏ Nguyễn Hữu Sơn nuôi có chút kỳ lạ.…
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
chỉ đơn giản là em tin liếm anh sơn (و •̀ ᴗ•́ )و…
Minh Tân thở dài trèo vào lòng hắn, rúc vào hõm vai hắn mà lẩm bẩm, "Hay là ngài đang thương hại tôi đây?"Sau đêm nay, Hữu Sơn nghĩ bản thân đã rút ra được một bài học trời đánh. Đừng bao giờ nhặt cún bừa bãi ngoài đường, nếu không không những nó sẽ trèo lên giường hắn, mà còn khiến hắn khổ sở như thế này nữa.…
Có bạn thân nào lại hôn nhau vào đêm muộn như thế này không?…
"Mai anh Sơn lại cho bé tin kẹo dẻo nữa nhá?" Ở trường mầm non Vườn Sao Năng nọ, có bé Hữu Sơn học lớp lá hay cố tình đi nhầm sang khối lớp mầm của em bé Minh Tân. Mà để làm gì ta?…
Ngày xưa ở cái xứ Lục tỉnh Nam Kỳ có cái đoàn gánh hát nổi lắm, tên là Ngàn Sao. Đào chính của đoàn đó dù là nam nhưng mà đi đến đâu thì người ta say đắm đến đó..Hữu Sơn có máu nghệ sĩ, lại còn biết sáng tác nên một đứa như Minh Tân mê lắm..Lúc này, trong lòng Minh Tân chỉ có lòng căm thù giặc sâu sắc và lòng thương mến Hữu Sơn, ừ, Minh Tân thương Hữu Sơn.…
"Chỉ cảm ơn anh thôi à, người hâm mộ số một của Nguyễn Hữu Sơn?"…
🔞Hữu Sơn nhớ đây không phải lần đầu tiên em từ chối mình, nhất là những lúc hắn muốn em nỉ non nói yêu hắn, em sẽ luôn rất kháng cự, bởi Fork thường không có cảm xúc lãng mạn với Cake của mình. Đối với họ, Cake chỉ là con mồi quỳ phục dưới chân, mặc tay họ kiểm soát, hành hạ, bòn rút từng chút một. Dù Minh Tân không giữ thái độ ấy với hắn, thì em cũng không ngoại lệ - em không yêu hắn.…
Minh Tân cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào mắt anh, trong một thoáng cậu thấy ấm lòng, vì anh xem mình là "người nhà", anh sẵn sàng dang rộng đôi tay ôm cậu vào lòng nếu cậu thấy yếu mềm.…
Khi nến bị thổi tắt, tiếng chuông đồng hồ trong nhà điểm đúng mười hai giờ đêm, mọi phép màu của bà tiên biến mất, anh như rơi vào cơn ác mộng vô tận, vĩnh viễn không đợi được mùa xuân.…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…
Chợt nhận ra là Tết đang cận kề rồi, năm nay bạn cún lớn diễn ngày cuối năm không kịp về quê đón Giao thừa...Notes: tất cả là sản phẩm của trí tưởng tượng, ngoại trừ 4 nhân vật được nhắc tên, những yếu tố còn lại chưa chắc đã thật sự tồn tại…
Cậu cũng không biết mình nên bắt đầu nói với anh từ đâu, rằng vũ trụ này rất rộng lớn, anh đi đây đi đó, gặp gỡ bao nhiêu con người, những câu chuyện cũ được cất đi rồi hãy cứ để nó đóng bụi, đừng mãi bận lòng như thế. Anh cũng chẳng thể mang theo hết những ký ức đó được đâu, bỏ em lại đi, anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.Nên là, sau này đừng giữ chỗ cho em nữa, sống thật tốt cuộc đời của mình đi.…
tsn|tanson|cách trai thẳng thoa son hộ cho nhau☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
một câu chuyện của bối rối, tìm kiếm và trốn chạy. cameo quan quân, em bé phúc nguyên và nhiều nhân vật không tên.hầu như là sản phẩm của tưởng tượng, đừng áp lên người thật.…
Mộ Tình là con út của bạn thân Phong Tín…
Chuyện tình của họ đấy, ở ngay đây này, vào mà xem đê!LƯU Ý: ĐÂY HOÀN TOÀN LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN ĐỜI THỰC!!!Hy vọng mọi người chill trong thế giới tưởng tượng này, đừng để tiêu cực bên ngoài ảnh hưởng đến nhé 😊…
Chiếc fic nhỏ nhẹ nhàng cho hai đứa 🐵 🦢…