Dị giới thú y-full2 hết
…
....…
Câu chuyện on-going đề tài học đường quen thuộc, nhẹ nhàng về lứa tuổi học trò vui tươi đầy đam mê, nhiệt huyết và những tình bạn đẹp đẽ nhất mà cả cuộc đời này ta cũng chẳng thể quên được. _TC-121017_…
Cp: Phó Giang Khâm × Thẩm Bối▪︎ Trai văn phòng xinh đẹp có chút tâm cơ - top (25 tuổi)▪︎ Nhóc đào mỏ than gầy gò xấu xí bị nuôi mập ú - bot (19 tuổi)Lưu ý: Cả top và bot đều từng bị xâm hại.…
nyc vẫn thua danh mập mờ 🤷♀️⚠️ beep beep: ooc, chửi thề (xin nhắc lại các nhânvật có chửi thề) vậy nên nếu bạn đọc có nhạy cảm về vấn đề này thì xin hãy click back ạ!…
Bị chính mẹ ruột nhẫn tâm bỏ rơi từ nhỏ ,Hạ Vy lớn lên trong cô nhi viện -nơi em học cách nhường phần ăn ,nuốt nước mắt vào trong và mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra . Bước vào cấp ba ,em trở thành trò cười của các bạn ."Đồ mồ côi","đồ rẻ rách ","có nhà mà không ai cần "-những lời ấy như những con dao sắc bén đâm thủng trái tim đang rỉ máu của em.Nhưng điều khiến em đau nhất... không phải những lời đó.Mà là ánh mắt người em thầm thương - ánh mắt anh ấy lướt qua em...như thể em chưa từng tồn tại .Em yêu anh 3 năm .Tặng anh những món quà handmade do e làm ,viết tên anh vào nhật ký ,tặng anh những con thú bông em đan bằng len mềm mại và ấm áp như cái cách em yêu anh vậy .Anh chẳng bao giờ thích .....nhưng cũng chưa từng vứt bỏ .Ngày em tìm lại được gia đình cũng là ngày em phải rời đi .Và ngày em trở về ...là khi anh nằm trong vòng ta em, máu loang cả áo trắng ,nói một câu mà em choè suốt 3 năm : "Tớ thích cậu ...nhưng tớ đến trễ rồi ."Còn em người kiên nhẫn chờ đợi trong vô vọng -chỉ biết mỉm cười qua nước mắt và tự nói với lòng mình:"Tại sao chứ...tại sao...anh không nói sớm ..tại sao lúc đó...anh ấy đã chết ...chết trong gang tấc ... chết trong tuổi xuân xanh của em ""Kiếp này em đợi ,anh không đến ...kiếp sau ,xin đừng bắt em yêu lại từ đầu...em đau lắm...nỗi đau này ai thấu ..."Tác giả:Mộc Thảo Thể loại :Thanh xuân vườn tường -tình yêu tuổi học trò -ngược nhẹ…