Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi đọc cuốn sách ''Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ'' của Nguyễn Nhật Ánh, tôi đã rất thích thú vì sự mộc mạc, ngây ngô được thể hiện qua từng câu chữ của ông trong cuốn sách. Và đôi lúc tôi cũng tự muốn mình cũng có thể viết một cuốn sách nói về tuổi thơ tuyệt vời của bản thân. Nó vừa quen vừa lạ với mọi người, nhưng đó mới chính là tuổi thơ mà ngày nay tôi tìm hoài không thấy. Tôi muốn níu kéo tuổi thơ ở lại trước khi quá muộn, trước khi tôi không còn có thể nhớ được chuyện gì để kể mọi người nghe…
Nguyễn Hoàng Quý Lâm và Lê Thanh Thủy là thanh mai trúc mã từ khi còn là bào thai trong bụng mẹ. Hai gia đình qua lại từ đời các cụ, các kị, nhà lại sát vách, tình cảm vô cùng bền chặt. Quý Lâm thích Thanh Thủy từ khi còn học lớp 6, tình cảm ấy ngày càng mạnh mẽ và sâu đậm. Cậu không ngần ngại bày tỏ tình cảm của mình với cô một cách khéo léo. Ấy vậy, Thanh Thủy vẫn cố chấp không chịu hiểu, chỉ coi cậu là một người bạn chí cốt. Nhưng chẳng sao cả, Quý Lâm đã giăng sẵn một tấm lưới tình từ lâu, chỉ chờ ngày Thanh Thủy mắc bẫy. "Thanh Thủy, anh yêu em, đồng ý lấy anh nhé? Em chỉ cần gật đầu một cái thôi, từ nay về sau, tiền của anh là tiền của em, nhà của anh là nhà của em, cả trái tim và tấm thân này của anh cũng sẽ thuộc về em, được không, bé cưng?" "Em đồng ý!" Thanh Thủy bật cười, ôm chầm lấy anh. "Vậy mong bà xã đại nhân hay nâng niu tấm thân này của anh nhé."…
" Bà xã, mau dậy đi " Giọng nói ôn nhu phát ra từ cửa ngoài. " Tử Tuyệt, Tử Tuyệt " Cô gái hốt hoảng lên tiếng, khiến cho người đàn ông vội vả chạy vào." Sao thế? Em có bị gì không?" " Tử Tuyệt, ông xã lưng em đau quá, là do anh " cô gái trách móc người đàn ông, khuôn mặt hơi nhăn lên.Tống Tử Tuyệt cười nhẹ, người hổm xuống vuốt tóc cô " Bà xã, ngoan, là do anh, em mau thay đồ đến trường đi, có gì tối nay anh sẽ đền bù cho em nhiều hơn nữa " Tô Thanh Lam bốc hỏa, cái con người này thật quá biến thái mà, cô không thèm nói nữa.Tô Thanh Lam nhanh chóng dùng khăn quấn quanh người rồi chạy vào nhà vệ sinh, Tống Tử Tuyệt vốn đang bình tĩnh nhưng khi thấy cô quấn khăn đi vào nhà tắm thì lại cương cứng lên. Thật khổ cho hắn quá, ai bảo vợ yêu của hắn quá quyến rũ làm gì chứ.- --------------------------------------------------------Tống Tử Tuyệt chở cô đến trường, chiếc xe hơi dừng lại sau góc khuất bóng cây, Tô Thanh Lam mở cửa xe đi xuống, trước khi xuống xe Tống Tử Tuyệt kéo tay cô lại thừa cơ hôn sâu xuống môi cô, Tô Thanh Lam đỏ mặt đánh nhẹ vào ngực hắn. Nâng nhẹ cô thể cô lên đùi hắn, Tống Tử Tuyệt từ từ đưa lưỡi vào, khuấy đảo bên trong khoang miệng cô, môi hắn mút mạnh vào môi cô phát ra tiếng " chụt, chụt ", tay không an phận xoa nắn ngực cô, luồn ra sau dây áo cởi áo ngực cô ra. Tống Tử Tuyệt vén áo lên, nhìn 2 bên vú cô thèm khát, liền chỉ muốn đè cô ra mà đâm sâu vào. Tô Thanh Lam vừa sợ vừa xấu hổ, đang đứng ngoài cổng trường, ngộ nhỡ ai nhìn thấy thì làm sao chứ? Hắn không ngại nhưng cô ngại. Cô đẩy mặt hắn khỏi ngực mình xấu hổ lẻn tiếng " Anh mau tránh ra, trễ..trễ giờ học em mất, mau buông em ra...ư..m." Bị cô cự tuyệt, hắn nhăn mặt lên buồn bực. Tô Thanh Lam nhanh chóng sửa soạn lại quần áo của mình rồi ôm lấy hắn nũng nĩu " Ông xã, nhăn mặt sẽ khiến anh mau già đó, cười lên nè, chụt " không quên hôn lên má hắn, Tống Tử Tuyệt ăn mềm không ăn cứng, nếu khiến Tống Tử Tuyệt tức giận thì tối nay cô xác định thật rồi, mai khỏi đi học. …
📘 VÔ THANH Tôi chết trong im lặng...Và cậu là người duy nhất còn nghe được tiếng tôi.---🌧️ Mô tả truyện:Nguyễn Hoàng Nhật Minh - 24 tuổi, trưởng thành, ổn định, từng nghĩ chỉ cần đủ tốt là sẽ được yêu. Nhưng hôm cậu đem cả thanh xuân ra để tỏ tình với người mình thương suốt bảy năm... lại bị từ chối.Tối hôm ấy, trời mưa. Cậu lái xe trong men rượu và cơn buồn ngủ.Một vụ tai nạn.Một linh hồn bị kẹt lại giữa nhân gian.Một người dần bị lãng quên, không ai nghe, không ai nhìn.Cho đến khi Võ Hữu Duy Khánh, học sinh lớp 12, xuất hiện.Cậu thiếu niên 17 tuổi có đôi mắt lãnh đạm ấy - lại quay đầu giữa đám đông, nhìn thẳng vào cậu và hỏi: "Anh là... người hay ma?"Từ khoảnh khắc đó, mọi thứ thay đổi.---Một người là linh hồn không thể buông.Một người là chàng trai sống trong cô đơn, bị cả thế giới bỏ quên.Hai mảnh đời tưởng chẳng liên quan, va vào nhau - giữa mùa mưa, giữa những "vô thanh" của cuộc sống. Đây không phải là một chuyện tình ồn ào.Đây là một mối duyên lặng lẽ...Nhưng đủ sâu để níu một linh hồn ở lại.---📖 Trích đoạn nhỏ: "Anh chết rồi. Sao vẫn còn cố chấp thế?""Vì... anh chưa từng được ai giữ lại.""Giờ có rồi đấy. Nhưng đừng đợi em mãi. Em còn nhỏ. Em sẽ quên anh.""Không sao. Chỉ cần em từng thấy anh là đủ rồi."🖋️ Lời nhắn từ tác giả :Mình viết "Vô Thanh" không để kể một chuyện tình đẹp, mà để kể về một mảnh linh hồn - từng nghĩ bản thân vô hình - được nhìn thấy, được yêu thương.…
Tình cảm, là thứ long lanh nhưng cũng thật mong manh, như viên pha lê vậy! Nhưng, chỉ cần biết trân trọng, nâng niu và hết sức bảo vệ nó, thì.........đến pha lê cũng sẽ không dễ vỡ ^^......…
Động chat nhạt nhẽo của các anh nhà Bangtan*Tình tiết bên trong là tui lấy từ thực tế (những câu chuyện thường ngày) của mấy anh và có thêm một chút jams vào để ẻm được mặn mà hơn nhé^^Đọc thử đi, dzui lắm á :Đ…
-Anh yêu cậu.-Cậu không yêu anh.-Anh theo đuổi cậu.-Cậu lơ anh.-Anh tỏ tình với cậu.-Cậu đồng ý.-------------------------Cậu yêu anh.-Anh không quan tâm.-Cậu níu kéo.-Anh rời xa.-Cậu đau khổ.-Anh ghét cậu.-------------------------Anh yêu cậu.-.....-Anh muốn cậu bên cạnh.-......-Anh đau.-.......-....... Xin lỗi anh, muộn rồi.Anh đã đến với cậu.…
Đêm đó, Luy mang thức ăn và một cóc cà phê đến văn phòng của Yoongi. "hey baby, anh đã vất vả nhiều rồi em có mang thức ăn đến cho anh đây." " em đã đến rồi sao hôm nay anh đã rất nhớ em đó" Luy đã đến gần Yoongi với một cái ôm từ phía sau, khiến cho người Yoongi được chữa lành hết mệt mỏi của ngày hôm nay. Luy nhẹ nhàng nói với Yoongi bằng một giọng ấm áp "Saranghaeyo". Yoongi mỉm cười một cách ngại ngùng "anh cũng vậy cảm ơn em anh cũng yêu anh." Luy với gương mặt giận dỗi quay đi. " Vậy Anh không yêu em hả?" " Có chứ thậm chí rất nhiều đó." " Thôi em phải về đây không ở đây với anh nữa, em sẽ về nhà đợi anh nhớ về sớm với em đó." "Em không ở đây chọc phá anh như mọi khi sao? Anh sẽ rất buồn đó"- giọng nũng nịu "Mặc kệ anh luôn dám chọc em hả" " Thôi được rồi hôm nay anh có rất nhiều việc cần phải làm. Chắc là anh sẽ về trễ đó."" không sao em đợi được mà". Luy về nhà và nghe những bài hát Yoongi đã sáng tác để đợi anh ấy về, nhưng Luy đã ngủ cho đến 3 giờ Yoongi về nhà, và anh ấy thừa biết rằng Luy đã ngủ nên Yoongi đã đi rất nhẹ nhàng, anh ta lên giường và thì thầm. " Anh xin lỗi vì anh đã để em phải chờ quá lâu." Rồi Yoongi hôn nhẹ lên trán Luy, Luy chợt tỉnh giấc "anh đã về rồi sao? Em tưởng anh ngủ ở nơi làm việc rồi." - thừa cơ hội chọc Yoongi "Anh cũng nghĩ sẽ ngủ ở đó nhưng lại nhớ đến ở nhà có người mình yêu đang đợi nên không thể nào ngủ ở đó được ". -- -- -- - --…
Em là bóng bóng nhẹ nhàng, sáng đến thuần khiết thu hút tôi tuyệt đối. Tôi yêu em bằng thứtình yêu nâng niu – tình đầu của tôi! Em là mưa năng động, nhiệt huyết đầy sức sống. Tôi yêu em bằngthứ tình yêu nồng nhiệt nhất, bỏng cháy nhất – tình yêu khắc cốt ghi tâm!…
Năm tuổi, vì mất lý trí mà đã gây ra một mối hận ngàn năm, trong lúc Thiên Lãnh dành đồ chơi với Tiểu Hàn chẳng may làm sứt trán đối phương.Tiểu Hàn khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ mà bị sẹo thì chẳng ai chú ý đến tớ nữa không? Tớ sẽ méc bố mẹ cậu cho mà xem..."Thiên Lãnh thấy thế, hoảng hốt dỗ ngọt:"Tiểu Hàn ngoan nào! Đừng méc bố mẹ tớ nhé, cậu muốn tớ làm gì cho cậu cũng được hết!"Tiểu Hàn nghe thấy thế, mắt sáng long lanh:"Hứa nhé! Vậy cậu phải luôn nghe theo lời tớ nói. Ký vào đây đi!"Trên tờ giấy nguệch ngoạc mấy nét chữ trẻ con : Lãnh Lãnh sẽ là của Tiểu Hàn mãi mãi."Thiên Lãnh:"Ờ, ký thì ký!" 20 năm sau, thảm họa xảy ra...Tiểu Hàn hất khuôn mặt xinh đẹp, phất phơ tờ giấy của 20 năm trước, gạt tóc nũng nịu:"Vết sẹo này là do cậu gây ra, còn cái này nữa, cậu phải chịu trách nhiệm!"Thiên Lãnh:"Tớ nhớ hồi đó không để lại sẹo mà, tờ giấy đó không phải trò con nít sao?"Tiểu Hàn:"Ờ thì vết sẹo này do tớ tự gây ra, nhưng giấy trắng mực đen rõ rành rành thế này, sao cậu phải chối. Vậy nên tớ sẽ lấy cậu, cậu là của tớ!"Thiên Lãnh:"..."----------------------------------------------------------------------------------------------------------------Trước giờ toàn thấy Trúc Mã bắt nạt Thanh Mai nên giờ muốn thử ngược lại. Truyện lần đầu viết, thấy được thì cmt hoặc vote ủng hộ tinh thần con Au nha!…
" Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều là cái duyên cái số."Năm lớp 11, Lâm Vũ gặp được một chàng trai vừa lạ vừa quen, bóng hình ấy tựa như luôn ở sâu trong tiềm thức vô tình bị cất gọn vào một góc nhỏ để phủ bụi như vậy. Mỗi ánh mắt, mỗi lời nói, mỗi hành động của hai người sau này đều là từng chút từng chút một gỡ bỏ từng lớp vải trắng che phủ đi quá khứ, đi sâu vào trong hồi ức, lồng ghép lại để tìm thấy một chút hơi quen thuộc đã đánh mất từ lâu.Kẻ tham luyến hồi ức, vì một thoáng ngắn ngủi mà cố níu lấy rồi tiến lên.Người lại quên mất nhưng vẫn lưu lại một góc trân trọng nhất dành cho một thuở ngây thơ.Thanh xuân như pháo hoa giữa đêm hè, rực rỡ, nồng nhiệt, đẹp đẽ nhưng chóng qua, thứ khiến người ta lưu luyến nhất ở sau này là sự ngây thơ, nhiệt huyết tuổi trẻ ngày ấy chẳng trở lại được.Tóm tắt: Duyên trời ở đấy, chạy đâu cũng không thoát.Tag: đam mỹ, học đường, HE.NVC: Dịu dàng, sống nội tâm Duy An công & Dễ tính, có chút lười biếng Lâm Vũ thụ.5/9/2023 - Bắt đầu hành trình mới: 1/11/2024…
Truyện là về nỗi nhớ của quản gia Sebastian với cậu chủ nhỏ sau khi khế ước kết thúc , hắn vẫn lảng vảng trg biệt thự tồi tàn. Cố níu lấy những hơi ấm còn sót lại trong căn biệt thự đầy lãnh lẽo và mục nát cùng sự xuất hiện của 1 bức tranh lạ . …
Cảm ơn anh đã ở bên em nhưng giờ đây em không thể bên anh được nữa.. Đừng dại dột mà hãy sống thêm nửa phần còn lại của cuộc đời em.. Buông tay em ra đừng níu kéo vì bây giờ chúng ta chẳng còn sự lựa chọn nào khác..…
Bạn định nghĩa thế nào là tìm được người đàn ông yêu mình thật lòng? - có người cho rằng : người đàn ông yêu bạn thật lòng chính là người luôn quan tâm, che chở bạn trong mọi hoàn cảnh, nâng niu bạn cưng chiều bạn, khoang dung bạn.- có người lại cho rằng: người đàn ông thật sự yêu bạn là người trong lòng chỉ có mình bạn không có ai khác.- có người nói rằng : người đàn ông thật sự yêu bạn chính là người dù trời có sập xuống cũng sẽ không muốn để bạn chịu một chút thương tổn nào. Vì bạn mà vui sướng khôn nguôi cũng vì bạn mà đau lòng cực độ.Còn đối với Hạ Thanh Thanh cô cho rằng định nghĩa điều này không khoa trương như vậy. Đối với cô tìm được người đàn ông yêu mình chính là tìm được người như Trác An Nhiên. Vừa đủ ân cần, vừa đủ chu đáo và giờ phút nào cũng nghĩ đến cô . Người yêu bạn thật lòng là khi dù bạn nấu cho anh ta một bữa cơm chả ra làm sao bị anh ta chê lên chê xuống nhưng anh ta vẫn ăn hết không chừa lại tí nào, là khi bạn chỉ bị thương nhẹ anh ta cũng sốt sắn hết lên, là khi bạn đang trên giường bụng đói cồn cào dù rất lười nhưng anh ta vẫn xuống nấu mì cho bạn. Tình yêu của anh ta không phải dạng tình yêu khiến trời long đất lở, càng không phải kiểu ảm đạm nhàm chán mà là kiểu không khoa trương, không cầu kì, nhẹ nhàng, ấm áp như nhiệt độ cơ thể người vậy, bình thường bạn sẽ không cảm thấy gì nhưng khi mất đi rồi bạn sẽ không sống nổi.###Đây là truyện đầu tay của tui vì vậy sẽ có nhiều thứ chưa được chuẩn bị chu đáo cho lắm. Tui viết chi mang tính chất giải trí+ thỏ…
Tác giả: Anh ThưVăn ánSở Linh nhìn chầm chầm vào cô gái trong ti vi, cô gái ôm chặt cánh tay người đàn ông, vì muốn níu giữ mà tự hạ thấp bản thân, hứa hẹn đủ điều. Cô nhếch môi, hừ nhẹ: "Dại trai"Người đàn ông ngồi trên sô pha ngước lên nhìn cô, hai con người, một thái độ: "Chẳng phải giống em sao, chê bai cái gì?"....."Ông chủ họ Ngôn, em muốn ăn sushi, ăn sushi" Sở Linh cắn nhẹ tay áo của gã đàn ông, ra vẻ nũng nịu, nhưng bảy phần trong đó là uy hiếp.Gã đàn ông ấn trán cô đẩy mạnh ra phía trước, lười biến buông lời:" Không có""Vì sao?""Em ăn nhiều quá, phá sản rồi.""...."......"Ông chủ họ Ngôn, em 18 tuổi rồi.""Vậy à?""F**k!!! Ý của em hôm nay là SINH NHẬT EM. QUÀ!""Hôm qua mới phá sản rồi, làm gì có tiền mua quà cho em.""Mẹ kiếp!" Sở Linh đang định động khẩu thì người đàn ông quăng một cái hộp vào mặt cô, rồi bỏ đi.........."Ông chủ Ngôn, sau khi tốt nghiệp, em muốn sang Pháp.""Không được!""Vì sao?""Tôi nói không được.""Quá đáng!""Nói đi, em muốn ăn món gì, nhà hàng nào?""Hề hề, em muốn ăn món Pháp, hôm nay mình ăn cơm ở nhà hàng Pháp nha."......."Ngôn Phong, mẹ anh ghét em.""Mặc kệ em.""....""Ông chủ Ngôn...""Bà ta không đồng ý cưới em, vậy em dành dụm tiền cưới tôi là được rồi.""....."…
Trong cuộc sống này, ngươi có biết nhân loại cần gì nhất không?Ngu xuẩn thật! Tình yêu! Ngươi cứ yêu đi, cho đến một ngày ngươi cạn tình, ta sẽ cho ngươi biết Ta Yêu thế nào?! ♥~ Thân ái~ Nhã Kiều Ân~…