Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Phế nhân đời nào cũng có. Đi đâu cũng thấy. Nhưng phế nhân tốt bụng lại hiếm. Một cuộc đời tiền kiếp sống còn khổ hơn chết, đánh đập, đâm chém, xỉ nhục ngày qua ngày nhưng hắn không bao giờ có ý định ăn cắp bao giờ. Người tốt là có thật??.? Có phải tốt luôn khổ ở cái xã hội này?Chưa một ngày có một cơ thể không bầm tím xây xát, kẻ hèn mọi lại có ước mơ thanh tao muốn sáng tạo ra những vật mà mọi người đều nâng niu, chăm ngắm, nhưng không no được bụng: Tượng, tranhTượng tranh thì có gì là thú vị? Tượng tranh có ăn không không? Ấy thế mà đây lại là thứ để người ta chưa hiểu hết được về giá trị bên trong. Muốn biết hãy đọc" Phế Nhân Cũng Đổi Được Mệnh"…
Kiếp đầu tiên, cậu là nô lệ được hắn mua về từ chợ đen, hắn là thế tử. Kiếp thứ hai, cậu là nhị thiếu gia thất sủng của thừa tướng, hắn là hoàng thượng. Kiếp thứ ba, cậu là thư kí của hắn, hắn là người nắm giữ một phần hai kinh tế đất nước. Ba kiếp trải qua, tình duyên bất thành, Mạnh Bà thương tiếc cho số phận của hắn, liền cho hắn qua cửa ai đầu thai mà không cần uống canh. Tại kiếp thứ ba, vì quá yêu cậu, cho nên hắn níu kéo, nắm giữ, giam cầm cậu, chỉ vì muốn giữ cậu bên cạnh. Cậu chạy trốn, hắn theo đuổi. "Nếu tôi không phải là kiếp sau của cậu ta, anh sẽ yêu tôi sao?" Bộ đầu tiên trong hệ liệt « Nhân Duyên » Cốt truyện nói về kiếp thứ ba của công thụ Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, lãng mạn, ngọt ngược đan xen, cường công, cường thụ…
Tao thích mày - Mày không biết.Tao tỏ tình - Mày thiết lập chế độ Đứng Hình.Tao thua mày !------------- Tên truyện : Tao thua mày !- Tác giả : Yuu- Nội dung : ***Tôi - một cô gái quá đỗi bình thường, lực học tạm ổn, ghét toán, gia cảnh trung lưu.***Cậu ta - thằng osin vô điều kiện của tôi, lực học max giỏi, max điểm toán, nhà giàu ơi là giàu.------>>>> ... Diễn biến xảy ra chỉ sau một cái click chuột. Mất 1s thôi. Gửi đến tất cả những bạn đang níu giữ tình yêu đơn phương, thuần khiết, đơn giản nhưng mong manh của tuổi học trò. Mong các bạn sẽ sớm biến tình cảm đơn phương ấy thành song phương nhé ! ^^Vì đây là lần đầu tớ viết fic nên gạch đá bao nhiêu tớ nhặt hết ! Vào đọc xong các bạn vui lòng comment cho tớ biết cảm xúc và ý kiến đóng góp của mình để tớ hoàn thiện hơn tác phẩm của mình nhé ! <3…
Những mẩu kí ức rời rạc không theo một thứ tự logic nào cả. Nó cuốn đến từng đợt một như những cơn mưa ngoài kia, bất chợt đến rồi hờ hững đi.Tâm trạng thì cũng như mưa vậy, lúc vui hay buồn đều dễ dàng thay đổi, càng muốn níu kéo bao nhiêu sẽ càng hời hợt bấy nhiêu.Nếu bạn đang mải mê đi tìm một điều lý tưởng cho cuộc sống của bạn, một kịch bản hoàn hảo và logic đến từng chi tiết, hãy dừng lại ở đây và đừng đọc nữa vì đây không phải là một câu chuyện mà chỉ là cảm xúc của riêng tôi... "Tình yêu còn lại trong anh giờ đã cuốn theo cơn mưa vừa lạc mất. Hãy giữ lại trong em những tia nắng cuối cùng để rồi yên bình đón nhận những tia nắng khác. Con đường anh đi hôm nay đã lạc mất em, cơn mưa chiều nay vừa dứt, cũng là lúc anh vội vã đi tìm..."…
Hai gia tộc danh giá nhất thành phố Lịch - Tạ thị và Lạc thị - đã định sẵn một hôn ước từ khi hai đứa trẻ còn nằm nôi.Lạc Chi Hạ - tiểu thư được nâng niu như bảo bối - luôn nghĩ Tạ Hoài Ngôn chỉ là "anh Ngôn" dịu dàng bên mình.Tạ Hoài Ngôn - người thừa kế lạnh lùng của Tạ thị - lại cất giấu trong lòng một thứ tình cảm không dám gọi tên. Năm cô hai mươi, lễ đính hôn được ấn định để củng cố vị thế hai nhà.Đúng lúc ấy, tin đồn tai tiếng ập xuống, đẩy cả hai vào tâm bão. Anh đứng ra tuyên bố trước giới truyền thông: "Cô ấy là vị hôn thê duy nhất của tôi", nhưng cô lại tự hỏi: tình yêu đó là thật hay chỉ là trách nhiệm? Giữa ánh pháo hoa rực rỡ của mùa hạ, hai trái tim thanh mai trúc mã phải đối mặt với định mệnh, lựa chọn giữa hôn ước và tự do, giữa trách nhiệm và tình yêu chân thật...…
Chapter 1:Hạ Vân-TôiTôi là Hạ Vân,một con sói cô độc sống trong 1 khu rừng nguyên sơ ít ai lui tới và biết đến nó,bởi vậy ở đây tôi sống vô cùng yên bình cùng các loài thực vật như cây cỏ.Sự cô đơn và sợ hãi đang từng ngày gặm nhấm tâm hồn tôi đến cạn kiệt.Ở một nơi có ánh nắng chan hòa vào mỗi buổi sáng,dường như mang trong thâm tâm tôi một sự không màu,sự cô đơn đã làm tâm hồn tôi mục nát và dần trở nên điên loạn.Tôi đang quằn quại với những cơn co thắt do trực tràng bị bọn toán săn bắn trúng,ỉ ôi thật đấy!Loài người thật hung hãn và khốn khiếp,bọn khốn nạn đó đã cướp đi những người mà tôi yêu,những người mà tôi quý,dành cả sự lắng lo vỗ về.Tại chúng mà tôi mới phải cô độc tại chính nơi mà bản thân lớn lên,có biết bao kỉ niệm đẹp với những người thân yêuĐể rồi,mọi thứ thật đáng buồn,tất cả lại chìm sâu vào hố đen vô tận với những vòng xoáy vô hình trôi dạt vào thâm tâm non nớt của tôi.Đau buồn,bất lực đến kiệt quệ mà không thể,không thể thay đổi,không thể níu kéo người ở lại,không thể bảo vệ nơi mảnh đất cằn cỗi này nữa....Chuyển cảnh,tôi mở mắt mơ màng.Ôi!sao nơi này lạ quá,quái lạ,sao nhiều con người quá này.Tôi được đầu thai chuyển sinh ư,nghĩ rồi nhìn bản thân trong chiếc gương đặt bên trong cửa tiệm cạnh con đường mà tôi bị ngã.Hạ Vân tôi đây đang trong hình hài còn người,tôi đang có vạn câu hỏi vì sao mà chưa có thể giải đáp được.Nhưng khoan đã,chẳng phải từ giờ tôi chẳng còn phải cô đơn nữa sao,dù sao trong hình dáng con người để khám phá cũng không tệ…
Một người phụ nữ yêu hết lòng, hi sinh tất cả cho người mình yêu. Nhưng cô không hề biết người chồng mà cô một mực tin tưởng yêu thương vì ham danh lợi, sau khi có sự nghiệp anh ta lại có người mới. Lúc cô biết mình mang thai thì cũng là lúc cô biết chồng mình phản bội mình, đau lòng nhưng cô không muốn bỏ qua cho người đàn ông tệ bạc, cô níu kéo anh bằng mọi cách vì con , còn hù dọa anh sẽ nói cho cô nhân tình kia biết, để cô gái kia buông tha anh ..........Và rồi..... Sợ tình nhân phát hiện sẽ anh hưởng đến sự nghiệp , người chồng tệ bạc này còn mất nhân tính ra tay sát hại người vợ đã hi sinh cùng mình trải qua ngày tháng cơ hàn cùng sinh mệnh bé bỏng trong bụng ......…
---LẦN CUỐI GẶP LẠI CẬU> Một cậu học sinh lớp 12 tự tử vì bị phản bội... rồi bất ngờ tỉnh dậy ở tuổi 12 - mang theo toàn bộ ký ức của cái chết mình.Huy từng yêu đơn phương Vy - người con gái chọn bạn thân của cậu thay vì cậu. Một hiểu lầm độc ác khiến cả lớp quay lưng, bạn thân phản bội, và người cậu yêu cầu xin cậu đừng phá hoại "chuyện tình đẹp" của họ. Cậu tự tử.Nhưng sau cái chết, Huy được trao cơ hội thứ hai: hồi sinh ở năm lớp 6, với tất cả ký ức cũ còn nguyên vẹn.Tưởng rằng chỉ có mình thay đổi định mệnh. Nhưng rồi Huy nhận ra: có người khác cũng quay về, cũng nhớ tất cả - và có thể còn nguy hiểm hơn chính cái chết.---> "Nếu được sống lại một lần nữa... cậu sẽ chọn buông tay hay cố níu giữ những điều từng khiến mình đau đến muốn chết?"…
Lưu Ý :Hy vọng câu truyện này sẽ giúp các bạn thư giãn sau những giờ làm việc mệt mỏi. Nếu yêu quý bản dịch của mình, đừng quên ghé qua shop nhỏ của mình "Pinerance "trên tiktok ủng hộ mình để mình có thêm động lực 'đu' thêm nhiều bộ hay hơn nhé Đoàn Cẩn Chi cảm thấy vận may của mình quá tệ , năm ngoài vừa mổ ruột thừa năm nay lại đau răng .Đau răng tuy không nghiêm trọng nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy đau chết mất .Khi đau đến mức không chịu được cậu mới chịu nghe lời mẹ lết xác đến bệnh viện nhân dân số ba thành phố để chữa . Khi đến cậu cảm thấy đau khổ không tả nổi đến bệnh viện xong lại cảm thấy không nỡ rời xa . Lý do là bởi vì bác sĩ Dương Thác khám cho cậu quá đẹp trai , đẹp đến mức dù đeo khẩu trang cậu vẫn thấy cuốn hút .…
Có những con người có lẽ cho đến cuối cuộc đời bạn cũng không thể gặp được nhưng họ lại theo bạn suốt thời thanh xuân, suốt một đời, là tất cả với bạn.Bản thân tôi không phải người yêu hay thích ai đó ngay từ lúc bắt gặp. Tôi thích người, ủng hộ người không phải chỉ vì người đẹp, người nổi tiếng,... mà vì đơn giản người chính là người thôi.Nhiều lần ấy năm, tôi tự hỏi vì sao tôi vẫn chỉ thích người, nhiều năm như thế mỗi ngày lại càng thêm yêu người hơn.Thanh xuân đi nhanh lắm, cố níu cũng không thể quay lại.Thôi thì cứ sống hết mình, trở nên điên loạn rồi làm điều mình thích.Xem người ấy là là thanh xuân tươi đẹp, là cả thế giới.…
Số phận - tựa như vòng tròn vô hình - đã trói họ lại với nhau như thế. Nàng - vẫn tưởng như trái tim đã bình lặng sau khi mối tình đầu tan vỡ, lại không ngờ số phận nghiệt ngã khiến nàng gặp anh, yêu anh - người nàng không nên yêu.Anh - vẫn đau đáu vì quá khứ ngủ quên của mình, vì nỗi buồn không sao gọi thành lời, trốn chạy tình yêu của nàng, để đến khi đi tới tận cùng ánh sáng mới nhận ra - anh còn nợ nàng một câu: "không phải không yêu".Cậu - đau khổ khi tình thân dần biến thành tình yêu, khi hờn giận trở thành cuồng nộ, đánh đổi tất cả chỉ để níu lấy một ánh mắt, để rồi khi có được lại cay đắng nhận ra: 'nàng' ... đã không còn là nàng nữa.Tôi đã quên mất thời gian và tên tuổiQuên mất quá khứ và hiện tạiQuên mất hạnh phúc và đau khổCũng quên mất yêu thương…
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé…
Trương Quan Lục: thiếu gia nhà giàu có quyền có tiền có mọi thứ, tính tình khá trầm lặng nhưng lại cực kì dịu dàng ấm áp với người mình yêu, anh muôn có gì đều sẽ dùng mọi cách để có bằng được chẳng hạn như tình yêu của người anh thầm thích lâu nay Hoàng Tiểu Mẩn: cậu học sinh gương mẫu, tính tình hoà đồng nhẹ nhàng đáng yêu, con nhà bình dân, vô tình được thiếu gia để mắt rồi dần trở thành tiểu bảo bối được thiếu gia nâng niu trong tayCâu chuyện kể về mối tình nhẹ như gió nhưng sâu đậm có thể là cả đời không thể thay đổi nữa , câu chuyện giữa Trương Quang Lục và Hoàng Tiểu Mẫn , từ học sinh họ yêu nhau đến khi là sinh viên và cả sau khi trưởng thành vẫn bên cạnh nhau , được ủng hộ của 2 gia đình , lúc đầu là một tình yêu nhẹ nhàng sau đó gặp những biến cố xảy ra trong cuộc sống nhưng trải qua tất cả họ vẫn ở lại bên nhau yêu nhau .....…
Thể loại: nữ truy, gương vỡ lại lành, ngược, HETác giả:Si Mộng Nhân Editor: ByulTrên đời luôn luôn có một loại tình yêu như vậy .Khi tôi yêu anh thì anh không thương tôi .Khi tôi yêu người khác , anh lại luyến tiếc tôiTất cả xoay quanh câu chuyện tình yêu của ba người Âu Vũ Thanh - Hạ Tiểu Tinh - Diệp Phong Nếu Âu Vũ Thanh là giấc mộng về một người đàn ông thành đạt , lịch lãm trong mộng của bao cô gái thì Diệp Phong như một làn gió mang đến hương vị ngọt ngào ngây ngất lại hết sức nhẹ nhàng của tình yêu .Hai người đàn ông này cùng yêu Hạ Tiểu Tinh ... và họ cùng khiến cô trưởng thành .Nếu Hạ Tiểu Tinh yêu chồng mình - Âu Vũ Thanh 10 năm thì Diệp Phong cũng yêu cô suốt 8 năm ...Hạ Tiểu Tinh cố chấp trong tình yêu với Âu Vũ Thanh bao nhiêu thì Diệp Phong lại cuồng dại với cô bấy nhiêu ...Âu Vũ Thanh - Anh chậm chạp nhận ra tình cảm của mình , khi ấy vợ anh cũng đã bắt đầu dao động ... Nhưng anh còn may mắn , vì anh có được hôn nhân hợp pháp , anh có được sức khỏe , anh có được sinh mạng ... để bên cô lâu dài 2 người đàn ông này cùng với bao biến cô cuộc đời đã đưa Tiểu Tinh - một cô gái sáng sủa hoạt bát nhưng hết sức nũng nịu, dần dần trưởng thành , trở thành người phụ nữ cứng cỏi độc lập . P/s : Tui thấy truyện này chưa edit xong nên nổi máu muốn làm cho xong để đọc luôn:)))…
Thành phố B năm 2011, cái nắng gay gắt của mùa hè không rực rỡ bằng cuộc chạm trán định mệnh giữa hai tâm hồn vốn thuộc về hai thế giới khác biệt. Nguyễn Khánh Ly, cô gái chuyên Văn với tâm hồn hướng nội, mang vẻ đẹp thanh tú của một nhành hoa hải đường: da trắng, mắt tròn và đôi bàn tay thon thả sinh ra để nâng niu những trang bản thảo. Với chiều cao 1m56 nhỏ nhắn, cô nhìn cuộc đời qua lăng kính của những vần thơ đầy cảm xúc và sự nhạy cảm tinh tế. Thế nhưng, thế giới đầy mộng mơ ấy bỗng chốc bị va chấn bởi sự xuất hiện của Trần Gia Bảo - một "biến số" lạnh lùng mang theo vẻ ngạo nghễ của một thiên tài chuyên Toán.Sở hữu chiều cao 1m90 đầy áp đảo cùng đôi mắt hai mí sắc lạnh, Gia Bảo giống như một bài toán khó chưa có lời giải, luôn giữ khoảng cách với thế giới bằng vẻ ngoài lãnh đạm. Một người dùng trái tim để cảm nhận hơi thở của câu chữ, một người dùng lý trí để phân tích sự vận hành của những con số. Khoảng cách 34cm không chỉ là sự chênh lệch về tầm mắt, mà còn là khoảng cách giữa lãng mạn và thực tế. Liệu sự chân thành của cô nàng nhỏ bé có thể làm tan chảy tảng băng của chàng trai cao kều, hay những định kiến ban đầu sẽ mãi là đường thẳng song song không bao giờ giao nhau? Trong không gian chật hẹp của khu chung cư và những hành lang lớp học, một bản tình ca giữa "Văn" và "Toán" chính thức được bắt đầu.…
Trong cuộc đời này, có những người đến và đi như một cơn gió thoảng. Họ không ở lại lâu, nhưng lại để lại một vết thương lòng mãi mãi không thể lành. Tình yêu của Ngoc cũng vậy.Đó là một câu chuyện tình yêu giữa hai con người ở hai thế giới khác nhau. Một người đến từ những khó khăn, gian khổ của cuộc đời, mang theo bao nỗi buồn và gánh nặng. Người còn lại, là một chàng trai mạnh mẽ, nồng nhiệt, được yêu thương và chở che.Họ đến với nhau như hai thái cực đối lập. Tình yêu của họ không êm đềm như một dòng sông, mà dữ dội như một cơn sóng. Nó cuốn Ngọc vào một thế giới đầy những cảm xúc mãnh liệt, thứ mà cô chưa từng cảm nhận được khi ở bên Hữu. Nhưng cũng chính sự nồng nhiệt ấy, đã khiến họ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những hiểu lầm và những nỗi đau không thể ngờ tới.Họ yêu nhau chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng những ký ức, những cảm xúc mà họ trao cho nhau lại sâu đậm đến mức không thể nào quên. Để rồi sau này, khi mỗi người bước đi trên con đường của riêng mình, họ vẫn mãi nhớ về người đã từng là tất cả của nhau.…
"Lấy vật đổi vật, ước hẹn đổi ước hẹn.Ba mặt một lời, trời cao chứng giám.Dùng sinh mệnh làm vật thế chấp.Ước định như khắc trên bàn thạch.Không hối hận, không thay đổi.Vĩnh viễn tuân thủ, tuyệt đối khắc ghi." "Kết ước!"Trần Túc Duyên là một nữ sinh trung học có lẽ là hơi "bình thường" như bao nữ sinh khác. Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi bi kịch đã diễn ra trong chuyến đi dã ngoại của cô và các bạn cùng lớp.Một lớp học hơn 30 học sinh đã bị phanh thây, riêng chỉ mình Trần Túc Duyên còn sống sót tựa như một kỳ tích.Và, cũng chỉ có Trần Túc Duyên biết, người đáng lẽ phải chết, mục tiêu của bọn sát nhân kia ngay từ đầu chỉ có cô. Đây là "quả" của hiện tại, do "nhân" từ quá khứ gây ra.Mọi thứ đã diễn ra tựa như một cuốn tiểu thuyết đã biết trước kết quả.Nhưng, cô không cam tâm. Tại sao cuộc sống này lại vô lí như vậy? Người tốt thì chết hết, kẻ xấu thì nhởn nhơ!?Chung quy vẫn là không cam lòng!Trần Túc Duyên muốn tất cả những kẻ liên quan tới cái chết của bạn bè cô đều phải trả giá.Tiền đổi tiền! Mạng trả mạng!Những ngày sau, Trần Túc Duyên xuất hiện dưới ánh sáng mặt trời trên danh nghĩa của Alissa Nicole Wilson. Đồng thời cô cùng lẩn thân vào màn đêm với cái tên Alice Howard.Trong sự âm u bất tận của địa ngục nơi trần thế, cô gái nhỏ từng tựa như ánh trời kia tao nhã cúi chào gã đàn ông. Trên khuôn mặt cô là nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại lạnh căm như ác quỷ địa ngục.[Mày sẽ là kẻ đầu tiếp theo !]#Huyền huyễn #OE #Ngụy trinh thám #Ngôn tình…
- Tình yêu là thứ vô tư, huyền ảo, vô tình đến, vô tình đi. Khi nó xảy ra bất cứ trở ngại nào cũng không thành lý do, khi nó biến mất níu kéo thế nào cũng hoài công.( CHỈ LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH - TÂM VĂN )- Ký ức sâu đậm như thế, dẫu cho đã xa tầm tay, nhưng vẫn mãi hoài niệm. Ký ức lại khổ đau như vậy, dù cho vết thương đã lành miệng, nhưng vẫn âm ỉ nhói đau.( CHỈ LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH - TÂM VĂN ) - Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi...( CÔ GÁI NĂM ẤY CHÚNG TA CÙNG THEO ĐUỔI - CỬU BẢ ĐAO )- Tình đầu tan vỡ thường để lại cho mỗi người những vết thương không dễ dàng liền sẹo.( EM LÀ HỌC TRÒ ANH THÌ SAO - ĐIỀN PHẢN )- Bởi vì có mối tình thứ hai, thứ ba, nên mối tình đầu mới có thể đẹp mãi trong lòng con người ta.( EM LÀ HỌC TRÒ ANH THÌ SAO - ĐIỀN PHẢN )- Hạnh phúc giống như những bông hoa, mỗi người thích một màu sắc khác nhau nhưng khi bông hoa ấy nở trong tim, nó mới trở thành bông hoa đẹp nhất.( ĐỪNG NÓI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN YÊU - LỤC XU )- Hồi ức chính là thứ vũ khí làm tổn thương chính mình, không hề có bất cứ lực sát thương nào đối với người khác.( ĐỪNG NÓI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN YÊU - LỤC XU )- Tình yêu sẽ dạy cho người ta một mình trưởng thành, cuộc …
Người ta nói thanh xuân là ngưỡng cửa, cũng là một bước chuyển mình trong cuộc đời, giống như một cơn mưa rào dù cho bạn từng cảm lạnh vì tắm mưa nhưng bạn vẫn muốn đắm chìm trong nó một lần nữa. Thanh xuân có lẽ có những chuỗi thời gian có những mắc xích, cũng có những tình cảm nảy nở như cánh hoa bằng lăng trong gió. chỉ là cả một đời người ta vẫn không thể hiểu được...những phút giây đó vì sao lại thích một người, vì sao quay đầu nhìn lại, chẳng mấy chốc đã nhanh như thế, nhanh không kịp níu giữ bất cứ điều gì.Tớ bước một bước về phía cậu, cứ như trở lại quãng ký ức mơ hồ không rõ nét. Cứ như một cuốn phim quay chậm, cậu có lẽ chỉ là thước phim cũ kỹ, là tấm ảnh trắng đen phai màu nhưng cứ chầm chậm, dùng nét cũ kỹ ấy khắc trong tâm trí tớ. Để rồi khi tớ quay đầu lại, giữa cái nắng dịu nhẹ, giữa cơn gió hất nhẹ mấy cánh hoa rơi trong gió. Tớ thấy cậu là hình ảnh một thiếu niên đang mỉm cười đẹp đẽ ngọt như nắng hòa tan vào tớ, còn tớ chính là viên kẹo ngọt giữa đời của cậu, ăn qua một lần sẽ mãi nhớ về mùi vị của nó, chỉ là...sẽ khó để cảm nhận nó thêm một lần nữa, vì duy nhất và chỉ duy nhất trong đời, tớ mới là viên kẹo ngọt mau hòa tan trong cậu, là viên kẹo dẻo trong suốt không vẩn đục...…
Trình Giai Ý yêu Lâm Tự Hoài suốt năm năm.Năm năm ở bên cạnh anh, cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, thì một ngày nào đó anh sẽ thật sự nhìn về phía mình.Cho đến khi Lạc Vân quay trở lại.Khi ấy cô mới hiểu, hóa ra trong lòng một người, vị trí vốn đã được dành sẵn cho ai đó từ đầu.Còn cô chỉ là người thay thế.----Lần đầu tiên, cô không khóc lóc níu kéo.Không hỏi anh còn yêu mình không.Không chờ tin nhắn.Cũng không quay đầu lại nữa. Cô nghỉ việc. Dọn khỏi căn hộ mà Lâm Tự Hoài tặng. Chủ động nói chia tay.Mà đến tận lúc ấy, Lâm Tự Hoài vẫn cho rằng cô chỉ đang giận dỗi như mọi lần.Anh chưa từng nghĩ cô sẽ thật sự rời đi.Cho đến ngày cô biến mất khỏi cuộc sống anh.----Cũng vào đêm đó, Trần Duật Xuyên xuất hiện.Người đàn ông luôn đứng ở phía xa nhìn cô, dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nhận ra.Anh đưa cô một viên kẹo.Giống hệt năm ấy."A Xuyên..."Thì ra người cô quên mất nhiều năm như vậy...lại là người chưa từng quên cô.----Sau này, Lâm Tự Hoài mới hiểu:Trên đời này đau nhất không phải mất đi một người.Mà là đến lúc nhận ra - người ấy từng yêu mình bằng cả thanh xuân, còn mình lại xem tất cả là điều hiển nhiên.…