Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Ta hỏi Phật: Làm sao để trái tim không còn cô đơn?Phật dạy rằng: Trái tim luôn cô đơn vì trái tim vốn là một nửa khiếm khuyết. Ta sẽ cô đơn suốt kiếp nếu bỏ lỡ hoặc dửng dưng với một nửa của mình.Ta hỏi Phật: Nếu gặp được người ta thương, lại e sợ chẳng thể níu giữ, thì phải làm sao?Phật dạy rằng: Tình yêu sẽ lớn dần và bão giông sẽ tan biến. Hãy yêu người trong yên vui, đừng bận lòng những lẽ duyên kiếp".…
Ai cũng biết PHAN gia là gia tộc cổ xưa từ thời đường là gia đình có quyền lực,có tiếng nói lớn trong giới chính trị (quân đội) và kinh doanh đứng đầu, thành phố A ai cũng phải nể tám phần ,nghe nói PHan gia có hai người con trai tài giỏi ....và hai cô công chúa sinh đôi họ đều rất xinh đẹp sắc đẹp khiến người khác nhìn vào một lần đều không thể rời mắt đều đáng nói hơn là trên người cả hai đều có mùi hương đặc biệt từ khi được sinh ra đã có ,tính cách hai người lại không hề giống nhau ,từ nhỏ hai cô gái được mọi người nâng niu sủng ái trong lòng bàn tay mà lớn lên ,nhưng rồi định mệnh đưa đẩy sóng gió ập đến hạnh phúc, đau khổ , dằn vặt, đâu mới là bình yên.. Gtnv: cô :phan uyển thy 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo dịu dàng, ôn nhu, khi cười lộ ra má lúm đồng tiền xinh đẹp ,cầm kì thư họa đều giỏi cưng chiều em gái Nàng : phan uyển như 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo như chị gái, lạnh lùng ít nói giỏi võ không thích người khác chạm vào mình trừ chị gái, trên mắt phải có mục ruồi lệ khác với cô không có má lúm đồng tiềnlun yêu thương chị mình…
✒ Tác giả: Dĩ Ti✒ Edit : ink✒ Bìa: Bảo Nghi✒ Nguồn : wikidich.com✒ Tình trạng truyện: hoàn 40 chương-------------🥜 Văn án:Anh, Hứa Diệc Hành, chỉ thuộc về Ôn Nam cô.Cô, Ôn Nam, được Hứa Diệc Hành nâng niu trong lòng bàn tay.Thanh xuân tươi đẹp tình cờ gặp gỡ, sống bên nhau quãng đời còn lại.Tình yêu của chúng ta, không cần người khác bày cho, có anh, có em, là đủ rồi......1v1, nhẹ nhàng, không ngược, HE, thiếu niên ôn thuận x thiếu nữ an tĩnh.…
LƯU Ý : Truyện do tác giả dùng hết chất xám, công sức, mồ hôi viết ra, yêu cầu KHÔNG copy nội dung, re-up nếu không dẫn link ghi rõ tên tác giả.Tình trạng: Đang mở hốCô gái cẩn thận cầm bao thư được làm cẩn thận trên tay, nâng niu lật từng trang giấy, đầu ngón tay đôi lúc khẽ rung lo sợ bản thân không cẩn thận làm rách hay dơ mất "báu vật nhỏ" này.Cô càng đọc, càng thấy ấm lòng, nhưng đồng thời lại cảm thấy tủi thân, buồn bực và khó chịu chậm rãi bao phủ cô gái nhỏ. Chuyển hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, tầng mây trắng bồng bềnh như bông, thật giống mái tóc cậu ấy...Nền trời ban sáng sắc xanh làm con người ta thứ thái nhẹ nhàng, đáng lẽ nên khiến cô thấy dễ chịu hơn. Vậy vì sao, lồng ngực lại cứ co thắt mãi...Cô nhớ về gì chứ...cả cô và cậu ấy, một sự nhất định?-----------------------------Truyện thiên về học đường, pha viễn tưởng có yếu tố ma cà rồng. Cốt truyện nói về cuộc sống, tâm lý nữ chính, suy nghĩ và hành động của các nhân vật có thể không phù hợp tam quan. Có ném gì xin nhẹ tay, tác giả cũng là người cần được nâng niu.…
"chủ nhân, ta vì ngài phế hết võ công, lấy thân nam nhi hầu hạ dưới thân ngài , ngày ngày tranh sủng cùng đám thị thiếp của ngài, ngay cả cấm dược của gia tộc cũng dùng, nhưng ngài không yêu ta ah!!! kể cả con ...ta cũng mất luôn rồi ,chủ nhân mặc thật sự mệt quá rồi ,mặc sống không được lâu nữa, chỉ mong ngài buông.... tha ....ta " " đừng hòng!!!! ngươi sống là người của ta chết cũng ma của ta, không được đi đâu hết, dù ngươi. có trốn đến cùng trời cuối đất, ta cũng nhất định tìm ra ngươi"có một kẻ yêu đến điên dại cuối cùng nhận về chỉ là một thân thương tích đầy người và một trái tim mệt mỏi ,cả tâm lẫn thân đều héo tàn hết rồi có một kẻ không biết trân trọng tình yêu, tổn thương người kia đến vô pháp phục hồi, khi người kia đi rồi lại cố sức níu kéo, chỉ là càng níu kéo người kia càng thêm đau đớn mà thôi @…
Một người đã rời đi không lời từ biệt, để lại phía sau là tổn thương chưa kịp gọi tên. Khi số phận đưa họ gặp lại, quá khứ tưởng như đã chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.Những hiểu lầm nối tiếp nhau, sự nghi ngờ, cô độc và hiểm nguy âm thầm bủa vây, đẩy cả hai đến ranh giới mong manh giữa mất mát và níu giữ. Trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, có người luôn xuất hiện - không để giải thích, chỉ để bảo vệ.Giữa tình yêu chưa từng tắt và những vết thương chưa lành, họ phải đối diện với lựa chọn cuối cùng: Tiếp tục bỏ lỡ nhau vì sợ hãi, hay nắm tay nhau bước qua tất cả, dù phải trả giá bằng chính trái tim mình?…
Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật Kim Taehyung và Park Jimin. 1 người vì đi du học nên bỏ người kia ở lại một mình. 1 người thì không muốn đi còn người kia thì không dám níu kéo. Từng ngày từng ngày qua dần...…
Tôi chỉ là tên thái tử bị ruồng bỏ...cớ sao lại được thầy ấy nâng niu như vậy?? Vậy nhất định thầy phải là của tôi, tôi không cần gì hết, tất cả của tôi, thầy thích thì lấy hết đi...nhé?…
Tình cảm, là thứ long lanh nhưng cũng thật mong manh, như viên pha lê vậy! Nhưng, chỉ cần biết trân trọng, nâng niu và hết sức bảo vệ nó, thì.........đến pha lê cũng sẽ không dễ vỡ ^^......…
hay là buổi ngày sụp đổ trước hoàng hôn lúc trời ráng cam đỏ rực, như cái cách nàng quỳ gối trước xinh xẻo của đời mình trong chiếc beret màu đất mùn và gỗ sưa cổ thụ.…
Em là vì sao sáng mà chị muốn bảo vệEm là mặt trời nhỏ chị muốn ôm vào lòngEm là ánh sáng trong đêm đen tĩnh mịchEm là tất cả mọi thứ chị yêu thíchBằng lòng nâng niu để đổi lấy nụ cười của em.…
Anh vẫn nhớ...Có một cô gái hay cười, luôn quan tâm anh, và chăm sóc cho anh.Có một cô gái luôn luôn nũng nịu, hay hờn dỗi và đôi khi rất ngốcCó một cô gái vì anh mà làm nhiều điều...Nhưng cô gái đó lại đi rồi, cô ấy đã đi về nơi có ánh mặt trời, và ko quay lại....…
Ta vào nghề vớt thi ở sông là vì phát tài cưới vợ, ai ngờ còn chưa đợi ta phát tài, trước tiên từ trong sông Hoàng Hà ta vớt ra một đại mỹ nhân nũng nịu...…
Những đoạn đoản văn nho nhỏ về những chuyện tình đi ngược lại lẽ tự nhiênChính vì nó đi ngược lại chuẩn mực xã hội, lại được người trong cuộc nâng niu,ấy mới là chân ái con người luôn tìm kiếm ***Ngư Ngư***…
chút xúc cảm nhẹ nhàng về những ngày cũ, khi mà ta lướt qua nhau nhưng tay chẳng kịp níu lấy. cả nhà đọc thư giãn nhé. Bản quyền thuộc về tác giả Audrey. Vui lòng xin phép trước khi re-up. Cảm ơn các bạn.…
Một vài mùa nhớ lướt qua, có người níu giữ lấy, có người đã quên đi. Giữ thì nặng lòng, còn quên thì hụt hẫng. Sự lựa chọn trong cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng, hãy trân trọng khi còn có thể bên nhau.…
Nakahara Chuuya nhặt về được ba đứa trẻ, và kì lạ làm sao, chúng nó rất ham tiền, ý Chuuya là: tụi nó coi tiền là tất cả, có tiền là có mọi thứ."Money is the reason we exit". Tụi nó nói vậy đấy.(Vã Bias quá🥰)…
tớ chỉ viết những gì tớ nghĩ ngay lúc này, chỉ viết để kỉ niệm cho cuộc đời đáng nâng niu và trân trọng của anh, nhưng nỗi buồn to lớn ấy tớ chẳng thể tả được bằng lời, cuối cùng chỉ mong anh "hạnh phúc"…
Sẽ ra sao nếu như một ngày ánh dương mà bạn hằng nâng niu đột nhiên biến mất ? Sẽ ra sao nếu kẻ luôn được gọi là anh hùng đột nhiên xuất hiện ở bên mà người ta vẫn cho là phản diện ?…