VegasPete Short Story
Một chút cảm hứng từ ep 13 KinnPorche The Series thui nha ^^. Níu rảnh thì có thể tui sẽ viết fic, hi vọng mọi người thích nó.…
Một chút cảm hứng từ ep 13 KinnPorche The Series thui nha ^^. Níu rảnh thì có thể tui sẽ viết fic, hi vọng mọi người thích nó.…
Người con gái ấy như vầng ánh dương sáng lấp lánh trong cuộc đời tối mịt của anh.Còn anh, anh chính là người vầng ánh dương ấy nâng niu trên đầu quả tim cô quạnh của mình.…
Hướng dương luôn hướng đến nắng, hướng đến nơi có ánh sáng rực rỡ nhất.Nhưng giờ đây, hướng dương ấy không còn hướng đến nắng nữa mà nó lặng lẽ cúi mặt xuống dần trốn đi cái ánh nắng vốn không thuộc về nó. Ánh nắng kia cũng thế, cũng không còn nhìn thấy bông hướng dương luôn hướng về phía mình. Hai thứ đó đại diện cho hai con người, vốn hướng về nhau nhưng không bền lâu. Tình yêu ấy rực rỡ như nắng nhưng nhanh phai theo thời gian. Tự hỏi hướng dương đó sẽ làm gì khi ánh nắng của nó biến mất? tự hỏi nó sẽ suy nghĩ như nào? và làm gì...? Khi nắng không còn, hướng dương có còn lý do để ngẩng đầu?Còn ánh nắng ấy nó sẽ đi về đâu? nó sẽ ẩn dật hay âm thầm mà theo dõi bông hướng dương mà nó từng nâng niu yêu mến?…
Người ta vẫn thường nói "Tình đẹp là tình dở dang", mấy ai yêu nhau vào độ tuổi 16-17 mà đi được với nhau lâu dài? Ấy thế mà có khi là do trời thương, biết nếu hai người cứ tiếp tục thì cả hai sẽ đau khổ, nên đã để mối tình lưng chừng ấy vào dĩ vãng mãi mãi để không bị tương lai phá nát thêm nữa. Vậy nên ngày ấy, cả Phong Thiên và Thanh Yên đã chọn dừng lại. Vì một người muốn rời đi, người kia biết rằng níu kéo chỉ làm cả hai thêm tổn thương nên ngậm ngùi chấp nhận. Cứ thế cả hai con người từng dốc hết tâm can, tuổi trẻ non dại, yêu nhau bằng sự vụn về để trưởng thành, hoàn thiện bản thân và đối tốt hơn với người sau.…
"hai tequila như mọi khi trong tuần" những bài nhạc của frank sinatra cứ vang đều đều bên tai, nhưng jaeyun lại chẳng thấm thía gì cả rượu lẫn nhạc. khi mọi thứ trên cuộc đời của jaeyun chỉ vương lại mỗi vị đắng, những tệp hồ sơ nơi văn phòng ngày một chồng chất, những lời mắng nhiếc vô định từ tên sếp quái đản, hay chậu sen đá jaeyun nâng niu suốt mấy năm chỉ vì trái bóng của mấy đứa nhóc hàng xóm mà vỡ nát, và cả vị đắng của tequila trên môi jaeyun sau những lần ân ái. khi mọi buồn phiền bủa vây jaeyun như nhện giăng tơ con mồi, sunghoon lại đến. lowercaserating t…
Hoàng Long tìm thấy mình ngẩn ngơ ngồi nhìn sơn tra rơi đầu ngõ. Tuổi trẻ ai cũng có quyền ngây dại, mà ngây dại tuổi đầu đời cậu dành hết cho những cánh hoa ấy mất rồi, những cánh hoa rơi trên vai anh. Ngây dại trôi theo cơn gió mát hiếm hoi của mùa hạ đi đâu mất, mặc cậu đã cố níu tay nắm giữ. Chút ít còn lại, Hoàng Long của tuổi trưởng thành đáng ra nên thả bay, nhưng cậu lại dùng nó để vấn vương ai đã cạn tình. Có người nói đơn phương là chuyện của một người, điều này khiến cậu gật gù công nhận. Chuyện Hoàng Long yêu Tuấn Huy là chuyện của con tim cậu, đau đớn cũng là mình cậu tự rước lấy, chẳng ai có quyền trách anh cả. Hoa sơn tra ngừng rơi, nhưng cậu chẳng thể ngừng ngây dại.…
Tình yêu của cô dành cho anh xuất phát từ cả con tim dại khờ. Tình yêu của anh ngăn cách bằng cả mối thù sâu nặng..Anh đã không thể nhận ra tình yêu của mình cho đến lúc tự tay huỷ đi mọi thứ thuộc về em :)Dù cố vươn tay cũng không thể níu giữ em được nữa! Nắng tắt, gió thôi lượn lờ, cả thái dương cũng buông xuống cùng em :)…
Có những tình yêu sinh ra để tỏa sáng, nhưng lại bị bóng tối vùi lấp.Có những lời thề hẹn chưa kịp giữ trọn, đã hóa thành giọt máu và nước mắt."Bỏ Lỡ Nhau Một Kiếp" là câu chuyện về Minh Triều và Hàn Vũ - hai chàng trai yêu nhau, nhưng tình yêu ấy không được chấp nhận. Họ giấu giếm cha mẹ, chống chọi với định kiến, cố gắng níu giữ lấy nhau giữa bão tố dư luận.Nhưng khi bí mật vỡ lở, cái giá phải trả quá lớn. Họ chọn cách yêu đến tận cùng, rồi rời đi trong tuyệt vọng.Đây không chỉ là một bản tình ca bi thương, mà còn là hồi chuông thức tỉnh: định kiến có thể giết chết một tình yêu, thậm chí cả một sinh mệnh.Và nếu có kiếp sau...Họ nguyện gặp lại, trong hình hài khác, ở một thế giới khác - nơi tình yêu không còn bị ràng buộc bởi ánh nhìn cay nghiệt.…
Đây là bản tóm tắt thông tin về một câu chuyện có tên "Chúng ta đúng hay sai?" thuộc thể loại LGBTQ, với các thông tin chi tiết về nhân vật và bối cảnh như sau:Thể loại: LGBTQ.Tên truyện: Chúng ta đúng hay sai?Tag (thẻ): Yêu thầm, Boy love, loạn luân.Nhân vật chính:Pond Naravit (Top 9):Tính cách: Trầm lặng, trưởng thành, lạnh lùng nhưng cũng nũng nịu với em trai.Thân phận: Con của người sở hữu công ty top 1 thế giới, là thiếu gia và người kế thừa công ty.Phuwin Tang (Bot 9):Tính cách: Hoạt bát, hồn nhiên, đôi khi cũng bướng bỉnh, rất yêu quý anh trai, coi anh là người gần gũi và quan trọng nhất.Thân phận: Là đứa trẻ mồ côi bị bố ruột bỏ rơi, luôn khao khát có một gia đình hạnh phúc. Được gia đình anh trai nhận nuôi vào lúc 9 tuổi…
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai?…
Truyện hay, nên đọcMột khi tỉnh lại, bề ngoài lười nhác,Kì thực có điểm đê tiện phúc hắc nàng lại biến thànhThụy vương phủ mặc người lăng nhục cửu đẳng thị thiếp,Còn bài danh mười bảy.Trăm tên thị thiếp pk, đáng thương túi trút giận bởi vì bị Vương gia sờ một chút tay nhỏ bé,Liền được thiết kế hãm hại, chịu khổ độc thủ.Dựa vào! Trong lúc nàng là bánh nhân đậu, tùy tiện vuốt ve?Nàng thề, nhất định như vậy hắn thiên hạ đại loạn!"Thị qua tẩm đều khiển đưa ra ngoài."Mỗ Vương gia ăn trên ngồi trước nhìn ở trước mặt hắn đứng thành một hàng,Cách ăn mặc trang điểm xinh đẹp nữ nhân nhóm, lãnh huyết vô tình nói.Bài danh thập thất cửu đẳng thị thiếp vẻ mặt hưng phấn tiến lên,Có thể so với hầu mông mặt đối với mỗ Vương gia, Liệt Diễm môi đỏ mọng hôn gió,Hai mắt mạo hiểm tâm, giọng nũng nịu lạc lạc khí nói:"Vương gia, thiếp thân còn không có thị qua tẩm đâu."Mỗ Vương gia vẻ mặt chán ghét, "Cút!"Thập thất thiếp trong mắt cúp lệ, hai vai run rẩy, "Vương gia. . ."Mỗ Vương gia lại càng chán ghét đến cực điểm,"Đừng làm cho bổn vương ở vương phủ tái kiến ngươi."Thập thất thiếp bị thương xoay người, rời đi là lúc,Điềm đạm đáng yêu nàng nhất thời hai mắt tỏa ánh sáng,Hiện lên bên môi tươi cười gian trá vô cùng. . .Lại gặp lại, mỗ Vương gia ôm lấy âu yếm nữ tử,Nhìn một thân hào quang khiếp người nữ tử, đây là cái kia mê gái nữ sao?…
Chẳng qua chỉ là câu chuyện của bản thân người viết khi trong một tình yêu khóc nhiều hơn ít, nhưng không thể dứt ra. Anh ta là tình đầu của tôi, nhưng anh ấy trước đó đã trải qua một mối tình khác với chị hơn 3 tuổi được 2 năm . Bị tổn thương , bị đối xử vô tâm . Và khi gặp tôi, chúng tôi chỉ nhắn tin trên mạng mà chưa gặp mặt, tôi đã đồng ý làm bạn gái anh. Bởi tôi muốn chữa lành cho anh. Nhưng anh ấy đã khác so với tôi tưởng tượng , đối xử vô tâm với tôi. Tôi đã cố gắng cho mối tình này của mình rất nhiều, tôi muốn thay đổi anh ấy, nhưng mà .....Thật khó! Đã rất nhiều lần tôi không chịu nổi , buông lời chia tay , nhưng chỉ cần anh níu tôi thì trái tim tôi lại không thể nỡ ,.. Chúng tôi đã đi cùng nhau đến hôm nay là 240 ngày, khóc nhiều hơn cười, nhưng tôi vẫn hi vọng anh có thể yêu tôi nhiều hơn , vì lần này tôi đã dành trọn vẹn tình cảm cho anh rồi...…
Anh và em là hai thái cực đối nghịch nhau Anh là cực nam , em cực bắc Anh là ác quỷ , em la thiên thần Anh là một thiếu gia giàu có , em chỉ là một cô gái bình thường ..... Vậy mà không hiểu sao em và anh lại đến được với nhau , nhưng có lẽ tất cả chỉ là sự giả dối Đến cuối cùng khi biết tất cả , em lại muốn buông đôi tay nhau ra mà sao sợi chỉ giữa hai chũng ta cứ giữ lấy em Làm sao đây , em muốn rời xa anh vậy mà ông tơ bà nguyệt cứ cố làm cho sợi chỉ kết duyên giữa em và anh ngày càng gần nhau hơn nữa Đến cuối sự đau khổ đã dày vò em , em đau lắm rồi , mệt lắm rồi , em van anh đây hay buông tay em ra đi , đừng níu kéo em nữa , xin anh ! Là câu truyện tình buồn , nhưng sau này họ có thể chở về bên nhau không , hay cùng ta tìm hiểu nào…
Tình yêu - liệu có thật sự tồn tại hay chỉ là một cảm xúc nhất thời, một cơn say nắng chóng qua từ phía duy nhất? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh, bám riết lấy tâm trí nhiều người, nhưng với Tạ Yên Mạc, cô chưa bao giờ phân biệt rõ được giữa "yêu" và "muốn sở hữu". Cô ta không chỉ đơn thuần là thích Trần Minh Viễn, mà còn là khao khát kiểm soát, muốn anh thuộc về mình bằng mọi giá -đến mức dùng cả bùa chú để níu kéo người con trai ấy bên cạnh. Cuối cùng liệu một tình cảm bị ép buộc, một thứ tình yêu không tự nhiên mà đến, có thể bền vững? Hay nó chỉ là xiềng xích trói buộc hai con người trong một mớ hỗn độn của cảm xúc, đau đớn và tổn thương? Minh Viễn, chàng trai không cha không mẹ cố gắng từng ngày để dành dụm những đồng học phí ít ỏi đó liệu sẽ ra làm sao khi bị cuốn vào thứ tình cảm không nói rõ này ?…
Giữa canh khuya tĩnh mịch, tiếng sáo cô độc từng lạc lõng giữa gió sương nay rốt cuộc cũng có người đáp lại. Không phải bằng sáo, mà bằng lời - một người nói, một người lặng nghe, rồi đổi vai cho nhau trong đêm tối không thấy mặt. Chỉ cách nhau bởi màn sương và bóng trăng nghiêng, vậy mà từng câu từng chữ lại khớp đến lạ lùng, như thể đã quen nhau từ kiếp trước. Tiếng sáo dẫn lời, lời níu tiếng sáo, hai kẻ xa lạ chưa từng chạm mặt, lại đồng điệu đến mức khiến đêm dài cũng hóa ngắn.Cp: Kiyoomi Sakusa x Atsumu MiyaCp phụ: Osamu Miya x Rintarou Suna (chỉ xuất hiện ít)Tác giả: ZzyĐọc trong vui vẻ, không lấy ý tưởng khi chưa xin phepChúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Bối cảnh: Vào thời điểm mà Park Jong Gun yêu hắn nhất.Hắn lại bỏ đi không một lời từ biệt.Hai năm sau, Kim Joon Goo quay về, nhưng người đàn ông từng yêu hắn say đắm đã không còn như trước. Người từng trân quý,nâng niu hắn như bảo bối nay đã không còn Và lần này, đến lượt Kim Joon Goo phải cúi đầu, từng bước tìm cách chạm lại trái tim mà chính hắn đã tự tay đánh mất vì một lời cá cược ngu ngốc với Kim Kitae vào năm 20 tuổi.Nhưng mà Kim Joon Goo phát hiện, người mình yêu đã có vị hôn thê mất rồi Tag: R18 ( có dùng đồ),OOC( đã cố gắng để ko ooc nhân vật nhất có thể), ngược ( chủ yếu là bọn nó tự ngược nhau chứ ko ngược hoàn cảnh), và siêu siêu dark(cân nhắc khi đọc).Fic dài nhất của tui (7k chữ)…
Truyện là về nỗi nhớ của quản gia Sebastian với cậu chủ nhỏ sau khi khế ước kết thúc , hắn vẫn lảng vảng trg biệt thự tồi tàn. Cố níu lấy những hơi ấm còn sót lại trong căn biệt thự đầy lãnh lẽo và mục nát cùng sự xuất hiện của 1 bức tranh lạ . …
'Dù Kim Tổng có nghiêm khác đến đâu thì cái cậu nhóc kia cũng được Kim Tổng nâng niu và nuông chiều thôi'…
Ngày ấy anh để em rời đi bỏ rơi cả một thế giới, bây giờ anh níu em về với vòng tay.* viết vui không nhận bất kì lời góp ý nào.…