jinho | Empty
mọi thứ biến mất sau làn nước.…
mọi thứ biến mất sau làn nước.…
thứ tình yêu giả dối của jeon jungkookđược kim yerim nâng niu bằng cả sinhmệnh...…
Raiting: TThể loại: ngôn tình, sủng, fanfictionTác giả: amycelia Genre : hiện đại, nhẹ nhàng, hài, có chút biến tháiRating : TLength : longficStatus : on - goingNguồn: forum.mn12chomsao. ❤️❤️❤️❤️❤️❤️ Văn ánTôi ngồi đây. Im lặng giữa những ồn ào cuộc sống. Con tim chơi vơi giữa những ngã rẽ cuộc đời, không tìm thấy lối đi cho riêng mình.Giống như một đứa trẻ lẻ loi, bơ vơ không ai che chở, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn theo từng bước chân em. Bất lực, không thể níu giỡ em ở lại thế giới của tôi. Chợt nhận ra được yêu là thứ hạnh phúc xa xỉ biết bao. Chỉ là, một kẻ ngốc như tôi chưa bao giờ hiểu được điều đó.Em đi rồi. Chỉ có tôi ngồi đây. Lục tìm trong trái tim hoang vu sứt sẹo kí ức về những ngày xưa đó. Những ngày xưa có em.Trong lớp bụi mờ của quá khứ, tôi lại ngắm nhìn tình yêu của chính mình. Cứ ngỡ biển trời rộng và lòng người cũng rộng, có thể chứa cả thế giới bao la. Lúc này mới biết, trái tim này của tôi thực ra vô cùng cố chấp và ích kỉ. Chỉ có thể yêu em thôi. "CHỈ RIÊNG MÌNH EM"…
Những oneshot (chắc thế) về couple Eddsworld TordTom. Kể về những ngày hè rực nắng hay đông chí lấp trắng xoá, níu lấy tay nhau giữa dòng đời vội vã. Mà hình như chỉ có ở bên nhau họ mới tìm được cái cảm giác thư thả đến thế, biết rằng trên thế gian vẫn còn một người để mình yêu thương.OOC là chuyện đương nhiên, thủy tinh đường muối rắc đầy đủ, câu chuyện sẽ không bám sát nguyên tác. Xin chư vị hãy đọc nó với tâm trạng thoải mái.…
Warning: non-coupleNhân vật chính: HaitaniesWriter: Limerence"Haitani Ran không phải kẻ thích chìm sâu vào những góc cũ rồi tự ngắm nghía chúng một mình. Nhưng nếu là những ký ức cùng với em, thì gã nguyện lòng. Thật may vì quãng thời gian yên dịu với em vẫn còn đó, để gã dùng nó mà níu giữ chút dịu dàng tình người cuối cùng còn sót lại nơi đầu trái tim. Dẫu cho quá khứ đau khổ hay tốt đẹp, thì nó vẫn luôn đáng trân trọng. Ran và Rindou trân trọng mọi kỷ niệm có nhau."…
Lưu ý: fanfic thuộc loại cao H. Gần như chương nào cũng có H nặng. Cân nhắc kỹ trước khi đọc.Na Tra bị ma hoàn kiểm soát, hắn nổi cơn ghen vô cớ bắt cóc Ngao Bính nhốt làm của riêng.Na Tra đã nghĩ rằng chỉ cần dùng bạo lực và ép buộc là có thể khiến Ngao Bính ngoan ngoãn ở bên hắn mãi mãi cho đến khi một biến cố lớn xảy ra. Hắn nhận ra nếu không thay đổi thì hắn sẽ mất đi Ngao Bính vĩnh viễn.Khoảng 14 chương đầu toàn séggg. Sau thì là ngược ngọt đan xen nha các bà.Ban đầu ngược Ngao Bính.Về sau ngược lại Na Tra.Fanfic là do mình tự viết, được đăng duy nhất trên WP "Kakatora12". Vui lòng không chuyển ver hay đăng lại ở bất kỳ đâu.…
Bóng đá? Cô quả thật có từng chơi.. Chơi rất giỏi, nhưng rồi vì cái tai nạn năm ấy đã khiến cho một kẻ với ước mơ cháy bỏng kia bị vùi dập dưới chiếc xe tải...-Truyện có thể OOC và cốt truyện lệch quỹ đạo.Khởi bút: 15/2/2023…
"Dâu nhà Nguyễn" - Hôn nhân sắp đặt giữa hai cậu út nhà Hội đồng Nam Kỳ 1930. Một người chống đối, một người miễn cưỡng... ai ngờ trái tim lại rung động giữa hào môn đầy sóng gió.…
(๛>ω<๛)♡ một mớ hình Fanart chibi của Động Bangtan. Là nơi đẩy những thuyền bè tàu lớn nhỏ ra khơi (๛>ω<๛)♡Cre nhiều nơi nhiều nguồn. (Tớ chủ yếu chèo Jikook Kookmin nhớ ? )Start : 25/5/2018…
Almond và Progress yêu nhau từ những năm tháng trung học, cùng nhau trải qua bao kỷ niệm đẹp. Nhưng vào ngày lễ tốt nghiệp, một tai nạn bất ngờ xảy ra khiến Almond mất trí nhớ, quên đi tất cả về Progress. Cậu vẫn luôn bên cạnh chăm sóc anh, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nhớ lại. Nhưng đổi lại, chỉ là sự chán ghét, lạnh lùng và những lời cay nghiệt từ chính người mà cậu yêu thương nhấtAlmond sẽ làm gì để níu kéo người cậu đã từng làm tổn thương? Progress có thể tha thứ cho quá khứ đau lòng hay không?…
ĐÂY LÀ BỘ TRUYỆN THỨ HAI CỦA MÌNH. CÓ THỂ SẼ KHÔNG HAY NHƯNG MONG CÁC BẠN THÔNG CẢM. NẾU KHÔNG THÍCH THỂ LOẠI NÀY XIN HÃY LƯỚT QUA. CÒN NẾU Ở LẠI, XIN CẢM ƠN VÌ ĐÃ ỦNG HỘ MÌNH... THANK U...…
Tên truyện: Tiên nữ má hồng.Tác giả: Kim Diệp Thư Diệp.Thể loại: nam x nữ, tình cảm, lãng mạn, từ trường học đến trưởng thành, gương vỡ lại lành.Giới thiệu truyện:Lê Minh Châu x Nguyễn Trần Tuấn Phong.Minh Châu bị mắc chứng mù mặt, cô không thể nhớ được gương mặt của bất cứ ai, kể cả bản thân mình.Nhưng chỉ riêng khuôn mặt tên mà cô ghét cay ghét đắng ấy, cô không bao giờ có thể quên được cậu, thằng chó khốn nạn._____*Lưu ý: Những nhân vật, sự kiện, địa danh,... xuất hiện ở trong truyện đều là hư cấu và là sự tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến bất cứ cá nhân, tập thể hay một quốc gia nào.Vui lòng không re-up, chuyển ver, đạo nhái,... dưới mọi hình thức._____FB: Kim Diệp Thư Diệp.…
"Tin rằng mối quan hệ luôn tồn tại một điểm dừng, hoặc có chăng thì nó nên kéo dài mãi mãi. Mãi mãi - có lẽ là hai từ đẹp đẽ nhất thế gian này. Vậy nếu nó xảy đến với người, liệu người sẽ hạnh phúc chứ? Một tình yêu vĩnh cửu trường tồn. Một trái tim rung động xao xuyến. Một ánh mắt thâm tình nâng niu. Từng thước phim hồi ức ấy, tất thảy như hóa thành bọt biển, nhẹ nhàng sà vào mặt nước,dập dềnh trôi,tan, và biến mấtvĩnh viễn."____Đôi lời gửi đến readers: Fic thuộc thể loại trọng sinh, được viết dựa trên trí tưởng tượng của tác giả và một số sự kiện có thật. Mong mọi người hãy đón nhận nó với mục đích duy nhất là giải trí.- Lưu ý: Một số sự kiện xảy ra trong fic không trùng khớp với ngoài đời.…
Lạc Vi Chiêu trọng sinh.Sau khi Bùi Tố lo liệu mọi chuyện, bao gồm cả chuyện của anh, một cách "ổn thỏa" đến mức có thể gọi là hoàn hảo, anh đã sống như một cái xác không hồn, cô độc suốt hơn mười năm, cuối cùng cũng được toại nguyện, ngã xuống dưới một viên đạn định mệnh.Khi mở mắt tỉnh dậy, có người nói với anh, lão Dương đã tránh được lưỡi hái tử thần.Anh không biết có phải lời cầu nguyện ròng rã bao năm đã làm cảm động vị thần linh nào đó, hay sự si mê của anh đã mang đến một giấc mộng huyễn hoặc khác, anh chỉ biết, thế giới này vẫn còn đó một Bùi Tố mà anh kịp thời níu giữ.Dù cho Bùi Tố này có lẽ không thuộc về anh, nhưng đối với Lạc Vi Chiêu, đó vẫn là một giấc mộng đẹp.Anh lần theo những chỉ dẫn của kiếp trước, thận trọng bước đi, sợ rằng một cái chạm vô tình vào cánh bướm định mệnh sẽ làm tan biến tương lai đã được an bài, khiến anh bỏ lỡ cơ hội cứu vãn người mình yêu.Cho đến khi một nguy cơ nhỏ nhặt đối với anh ập đến, một tiếng "sư huynh" đã chiếm trọn tâm trí anh.Anh nghe thấy giọng mình khàn đặc, hệt như khoảnh khắc trước khi nhắm mắt ở kiếp trước: "Lâu rồi không gặp."Here_Romance…
Almond lớn lên giữa mùi thuốc súng và những âm mưu đẫm máu của gia tộc. Từ rất sớm, cậu đã quen với việc đứng giữa ranh giới sống còn, nơi sai lầm đồng nghĩa với trả giá bằng tất cả. Mới 18 tuổi, Almond buộc phải chôn vùi sự hồn nhiên, gồng mình trưởng thành, chiến đấu không ngừng để chứng minh giá trị và bảo vệ những thứ tưởng như phù phiếm nhưng lại là lý do duy nhất để cậu tồn tại.Trái ngược hoàn toàn, Progress được nuôi dưỡng trong một gia tộc lâu đời, giàu truyền thống và đầy khuôn phép. Cậu sống trong lớp vỏ an toàn mà gia đình dựng nên, nơi thực tế khắc nghiệt chưa từng có cơ hội chạm tới. Progress lớn lên cùng những quy tắc cổ hủ, được trạm khắc bằng sự yên bình và niềm tin rằng thế giới ngoài kia luôn nằm trong tầm kiểm soát.Vậy mà họ lại yêu nhau.Một bên là bạo lực, tranh chấp và máu đổ không cần do dự.Một bên là nguyên tắc, danh dự và những luật lệ không thể phá vỡ.Tình yêu ấy liệu có được chấp nhận?Có thể yên bình giữa hai thế giới vốn đối lập đến tàn nhẫn?…
Số chương: 50Văn án:Kiếp trước, Đường Uyển Tâm bị mẹ kế lừa lên tầng gác mái, bà ta nhẫn tâm phóng hỏa, cứ như vậy cô bị lửa lớn thiêu sống mà chết. Lục Phong Châu vì cứu cô, nữa đời còn lại sống trong thân thể tàn tật, thành điên thành ma, ngày mà mẹ kế của cô chết, hắn đứng trên toà nhà cao trăm tầng, thả người nhảy xuống.Mà cô lại hoá thành một u hồn, tận mắt nhìn thấy hắn từng bước dấn thân vào vực sâu, nhưng chỉ có thể bất lực mà không thể ngăn cản.Trọng sinh trở lại, mẹ kế còn chưa bước chân vào cửa của Đường gia, thiếu niên cố chấp kia vẫn còn bình an, hết thảy mọi chuyện còn có thể cứu vãn, cô thề, đời này sẽ không dẫm lên vết xe đỗ lần thứ hai.Trong hẻm nhỏ, thiếu niên cố chấp đè Đường Uyển Tâm lên tường, cười cợt nhả: "Ngoan, gọi một tiếng 'ca ca' thì tôi sẽ thả cậu ra."Đường Uyển Tâm sờ đầu hắn, mềm mại nói: "Ca ca, ngoan..."Lục Phong Châu: "..."Cmn, hắn vừa bị trêu chọc sao?Lục Phong Châu là nhân vật nổi tiếng của trường cấp 3, thiếu gia hào môn, tính cách ngang ngược càn rỡ, chỉ cần là thứ hắn không thuận mắt, thì tất nhiên sẽ được giải quyết bằng nắm đấm.Mãi cho đến khi...Bên người cậu ấm học Lục xuất hiện thêm 1 thiếu nữ nũng nịu, luôn dùng giọng nói mềm mại gọi hắn: "...Lục Phong Châu..."Lục Phong Châu vẫy vẫy tay: " Đừng gọi nữa, Mạng đều cho em còn chưa đủ sao?"Đám bạn xấu của hắn: " Lục Phong Châu, cậu có chút liêm sỉ đi được không?"Lục Phong Châu: "Liêm sỉ là cái rắm."Không có em, đời này đều là địa ngục trần gian.[ Thiếu niên…
chỉ đơn giản là đổi người níu mối tình này.,, occ…