Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,230 Truyện
Năm Ấy Có Một Thiếu Niên [ Thiếu Niên Truyện/ Đam Mỹ / Ngược ]

Năm Ấy Có Một Thiếu Niên [ Thiếu Niên Truyện/ Đam Mỹ / Ngược ]

17 1 2

Năm Ấy Có Một Thiếu Niên_____Năm ấy có một Tôn Tam Nguyệt, vô cùng vô tư, chẳng muộn phiền chuyện thiên hạ, chẳng quan tâm đến thế gian có xoay lưng với hắn hay không, cứ đường đường mà sống thật vui vẻ. Ấy thế mà thiếu niên nhiệt huyết ấy lại từ vô tư thành suy tư, ngày ngày uống rựu đến say ngất chỉ vì để quên đi một người, nhưng chẳng thể nào quên đi được." Tôn Tam Nguyệt của năm ấy đã chết rồi, thế nên....đừng tìm hắn nữa"____Năm ấy có một Trạch Thiên Vũ sống trên đỉnh núi Tư Âm. Là một kẻ tàn bạo, có tính cách lập dị, hắn xem thường tất cả, cho rằng mọi thứ đều không đáng để hắn trân trọng. Ấy thế mà không ngờ lại có một ngày, con người tự cao, tự đại ấy lại phải cúi đầu, quỳ xuống cầu xin kẻ khác chỉ để giữ lại mạng sống cho một thiếu niên đang hấp hối đang được hắn nâng niu trong lòng."Trước nay, bản tôn chưa từng nghĩ đến việc sẽ hao tâm, tổn khí đối với một tên tiểu tử phiền toái đã khiến ta phải vắt óc suy nghĩ nhiều đến mất ăn, mất ngủ. Ta thực sự ghét con người đó, chỉ muốn bóp chết hắn ta, nhưng tại sao ta lại không nỡ?"…

Nếu ra đi là hạnh phúc...................

Nếu ra đi là hạnh phúc...................

112 2 10

cô là đại tiểu thư của 1 gia đình danh giáhắn là vương tử của 1 tập đoàn lớn nhất thế giới định mệnh cho cô gặp hắncô đã yêu hắn .......nhưng đáp lại tình yêu đó ......là những lần lạnh lùng của hắn đói vs côkết hôn vs hắn chỉ là sắp đặt, hắn ko yêu cô. Cô cũng biết nhưng vẫn cố níu giữnhiều lần hắn đánh cô, mắng cô nhưng cô vẫn nhịnrồi hắn dẫn theo 1 cô gái khác về nhà và đuổi cô đi hắn nói: ''Nếu cô muốn tôi hạnh phúc , hãy biến khỏi nhà này''cô chấp nhận, vì người mik yêu mà ra đi, là cô tự đi nhưng sao giọt nước mắt cứ lăn xuốngrồi cô bị tai nạn xe khi đi trên đường. cô ko qua khỏi được cơn nguy kịch, cô ra đi một cách nặng nề, ko có hắn ở bên.cô đi rồi, chẳng phải đây là điều mà hắn muốn sao. vậy mà hắn lại ân hận hận rồi lại đau. Hận chính bản thân miktrước khi đi cô đã nói :"nế ra đi là hạnh phúc......"mún bít thì đọc tiếp nha:)…

Mắc kẹt ở những mảnh ký ức đã cũ

Mắc kẹt ở những mảnh ký ức đã cũ

1 0 3

Mắc kẹt ở những mảnh ký ức đã cũ Tên khác: Một thời thân thiết Tác giả - hạt hướng dương ______________________________Tôi và cậu - từng thân thiết như hai đường thẳng song hành. Những ký ức cũ đầy ắp tiếng cười, cái tát giỡn, những lần giúp đỡ, và cả nụ cười dịu dàng mà tôi cứ lỡ tay đánh mất. Thời gian trôi qua, khoảng cách giữa chúng tôi ngày một xa, không bởi một cuộc cãi vã lớn nào,mà chỉ là sự im lặng đến bất chợt và nó cứ thế lớn dần.Tôi đã cố - gửi thư, tặng quà, nhắn tin - với hy vọng nối lại chút gì đó đã từng rất đẹp. Nhưng cậu không còn là cậu của ngày xưa, và tôi cũng không chắc mình còn là tôi của lúc ấy. Giấc mơ về cậu vẫn đến, và đôi khi tôi không phân biệt nổi đâu là thật, đâu là mộng.Trong hành trình ba tháng mùa hè, tôi định buông bỏ, nhưng hóa ra, có những điều càng buông lại càng thấy nhớ. Tôi bắt đầu nhìn lại mọi chuyện - không để níu kéo, mà để hiểu mình hơn, và để yêu thương chính mình một lần nữa.…

A Song of Blossoms and Thorns: Khúc Ca của Hoa và Gai

A Song of Blossoms and Thorns: Khúc Ca của Hoa và Gai

0 0 1

Bên dưới những tầng mây đen, phía sau những bức tường lạnh lẽo, là một thung lũng bị thế giới lãng quên, nơi ánh mặt trời không thể chiếu tới.Ở nơi ấy, mưa rơi triền miên như lời nguyền, con người mục ruỗng trong những căn nhà ẩm thấp, cùng những bí mật rỉ máu dưới nền đá mục nát. Lucien - một thanh niên sống ngày qua ngày một cách tẻ nhạt, không ngừng đặt câu hỏi về sự tồn tại của bản thân. Sống cùng với cậu là một người em gái, cũng chính là lý do duy nhất níu cậu lại với thế giới này.Nhưng ánh sáng mong manh ấy cũng dần bị kéo vào vòng xoáy của sự thật và sự lựa chọn. Khi thế giới xung quanh bắt đầu chao đảo, Lucien buộc phải bước vào hành trình truy tìm ý nghĩa tồn tại giữa gọng kìm của sự hy sinh và sự chuộc lỗi.Và rồi, câu chuyện bắt đầu - câu chuyện của những kẻ không muốn trở thành anh hùng."A Song of Blossoms and Thorns" hay "Khúc Ca của Hoa và Gai" là một cuộc hành trình dằn xé giữa hy vọng và nỗi đau như những đóa hoa rực rỡ nhưng đầy gai nhọn.…

Chỉ Riêng Em, Là Không Nằm Trong Luật

Chỉ Riêng Em, Là Không Nằm Trong Luật

7 1 1

Em từng là vị thiếu gia cao ngạo của giới thượng lưu, sống giữa nhung lụa, được cả gia tộc nâng niu như bảo vật. Nhưng ở tuổi 14, một sự thật phũ phàng bị phơi bày - em không mang giọt máu của họ.Gia đình vội vã đưa đứa con ruột trở về, còn em... được giữ lại, nhưng không phải với tư cách người thân. Em trở thành cái bóng lặng lẽ, ngày ngày phục vụ cho "tiểu thiếu gia thật sự".Mọi đặc quyền tan biến. Từ một người đứng trên đỉnh cao, em rơi thẳng xuống đáy - bị khinh miệt, sai khiến như một kẻ hầu không tên.Đến khi gia đình lâm vào khủng hoảng, họ chẳng chút do dự... bán em cho một ông trùm mafia, chỉ để đổi lấy tiền cứu vãn danh tiếng và cơ nghiệp.Từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, lúc ấy em mới thực sự hiểu ra - mình chưa từng thuộc về nơi đó.Em không khóc. Chỉ cười khẽ, chua chát: Nực cười thật... Hóa ra, em chưa từng là "người"... chỉ là một con tốt dự phòng, họ tiện tay đẩy đi khi không còn giá trị.…

(Chuyểnver Vkook) Boss tối cao cưng chiều vợ yêu

(Chuyểnver Vkook) Boss tối cao cưng chiều vợ yêu

1,839 57 9

Đây là lần đầu mình chuyểnver một truyện có gì sai sót mong các bạn bỏ qua nha Thể loại: Hiện đại, sủng, không ngược, hắc bang, nam cường, HESố chương: 48+1 ngoại truyện Tình trạng: Đang tiến hành Văn án_...._______________...__Kim Tại Hưởng ngoài thân phận đứng đầu bạch đạo ở thành phố S, thì còn là người đứng đầu bang Hắc Ưng Anh có tướng mạo phi phàm, đặc biệt là anh không thích nam hay nữ, ngoại trừ cậu Anh là người giàu có nhất thế giới, bị người ngoài đồn là lãnh khóc vô tình, tàn nhẫn. Nhưng lại chỉ yêu vợ mình, nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Chỉ cần thứ cô muốn, anh không tiếc sinh mạng cũng muốn cho cậu Tuấn Chung Quốc_ cậu là thiên sứ trời ban, vẻ đẹp người người ghen tị, là sinh viên năm ba trường đại học danh tiếng. Thông minh, hoạt bát nhưng lại sợ máu Cậu cố tạo một vỏ bọc khi ở gần người thân (mẹ kế và em gái) Nhân vật: Kim Tại Hưỡng x Tuấn Chung Quốc ( Lôi Lạc Dương x Lam Nhược Hy) Chuyểnver đã có sự đồng ý của tác giả.…

Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

45 2 1

Đây sẽ là những bước khởi đầu hoàn hoàn mới lạ cho cô gái Thiên Cốt bé nhỏ, ngây ngô, nhí nhảnh, đáng yêu giờ đây mình sẽ xây dựng 1 thiên cốt hoàn toàn mới lạ lạnh lùng bảo thủ, độc ác hơn, quyết đoán hơn so với trước kia.Giới thiệu nhân vật:Hoa thiên Cốt: là 1 cô gái xinh đẹp, lạnh lùng, bảo thủ, quyết đoán, độc ác( có chút xíu ). Cô rất yêu Bạch Tử Hoạ nhưng vì yêu mà hoá hận nó đã biến cô trở thành khác hoàn toàn so với Tiểu Cốt trong sáng của ngày trước.Bạch Tử Hoạ: Đẹp trai, lạnh lùng, nhạt nhẽo, nghiêm túc.Có võ công, và phép thuật siêu phàm. Có tình cảm đặc biệt với hoa thiên cốt.Đông Phương Úc Khanh: vẫn luôn nguôi ngoai lòng thù hận với Bạch Tử Hoạ. Thông minh tinh thông kim cổ, giàu bản lĩnh. Yêu Hoa Thiên Cốt.Diệp Nhã: Là đệ tử Trường Lưu mới nhập môn. Đã thích Bạch Tử Hoạ ngay từ lần gặp đầu tiên luôn muốn trở thành đồ đệ của Bạch Tử Hoạ để đc gần gũi với người. Rất căm hận Hoa Thiên Cốt vì cô luôn giữ vị trí quan trọng trong trái tim Bạch Tử Hoạ.Sát Thiên Mạch: được Thiên Cốt gọi là tỷ tỷ chứ là Nam nhân. Rât yêu thương Thiên Cốt và coi cô như là muội muội ruột luôn muốn bảo vệ, nâng niu.…

Giữa tro tàn và hương cũ

Giữa tro tàn và hương cũ

5 1 1

Bạn đứng chôn chân cạnh nấm mồ , nhìn bia đá chứa thân xác của người đang an nghỉ. Họ nói đúng, có những mối duyên nó đẹp đến mức , lời thề bị chôn vùi vẫn còn ám lại tàn dư của vị ngọt trong ký ức . Khi con người ta rời đi, họ để lại kẻ lưu lạc trong nhớ thương cái vị đắng ngắt của chén rượu tình cay , như bản tình ca thiếu nốt. Tro tàn lặng lẽ vùi chôn những mảnh ký ức xưa . Trên phiến đá lạnh , cành hoa tuy đã tàn nhưng vẫn cố níu kéo chút dư âm mong manh , như thể thay người đã mất gửi lời tiễn biệt cuối cùng . Tình cũ như sợi xích vô hình trói buộc bạn không thể bước tiếp . Nước mắt hòa làm một với tàn dư tạo ra vị khó thở đến ngẹt mũi. Giờ đây chỉ còn bạn , mắc kẹt ở cánh cửa bóng tối . Như câu thơ của tác giả Nguyễn Bích nói về cuộc chia ly : " Người đi một nữa hồn tôi mất Một nữa hồn kia bỗng dại khờ "Chúng ta không thuộc về nhau, giấc mơ không phải của nhau rồi _____________________________________________________Tác giả : Kẹo chanh chua Tác phẩm : giữa tro tàn và hương cũLưu ý : có thể phi logic, ngôn tình - Vì quá chán với việc học nên t viết thư giản. Trân trọng…

Yêu không khoảng cách ! (drop)

Yêu không khoảng cách ! (drop)

1,280 9 2

Sau một vụ tai nạn Junhyung rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Linh hồn anh rời khỏi thể xác tiếp tục *sống* trên trần gian. Anh có thể nghe, nhìn mọi vật nhưng điều ngược lại ko xảy ra - tức linh hồn anh trở nên vô hình trước mắt con người, họ ko nghe thấy anh nói và cũng chẳng thể nhìn thấy anh. Người duy nhất có khả năng nhìn, nghe, chạm vào Junhyung là Yoseob - một người hoàn toàn xa lạ với Junhyung. Yoseob đã yêu Junhyung ngay phút giây đầu gặp mặt vì vậy cậu quyết tâm giữ anh lại bên mình dù biết rằng tình yêu này thật khó khăn với cậu !...Junhyung là một hồn ma dù thể xác anh vẫn *sống*. Tuy vậy Junhyung ko biết về sự tồn tại của thân xác mình. Anh hoàn toàn quên những chuyện xảy ra trước tai nạn, ko nhớ nổi mình là ai và anh cho rằng bản thân đã chết. Yoseob là người duy nhất trò chuyện được với anh nên anh quyết định ở cùng cậu cho đến khi có thể biến mất hoàn toàn...Liệu Yoseob có làm cho Junhyung yêu cậu ?Liệu Junhyung có trở về với thân xác thật sự ?Liệu cuộc sống sau này của họ sẽ ra sao ?...…

Khống Chế Thành Nghiện - Lưu Hề Nhiềm

Khống Chế Thành Nghiện - Lưu Hề Nhiềm

717 3 1

Tấn giang cao tích lũy VIP2017-09-04 kết thúcTổng điểm vote sổ: 88414 tổng bình luận sách sổ: 925 số lượng bookmark hiện tại: 2643 văn chương tích lũy: 36,477,572Cố Ngôn Chi lòng bàn tay nguyên vốn có một cái hình xăm,Đó là một loại thần bí gia tộc đồ đằng.Nhưng hôm nay, cái kia đồ đằng bên cạnh lại nhiều một cái tên,Cái tên đó gọi 'Thẩm Niệm Bạch' .Này nguyên bản cũng không phải là một bí mật, nhưng lại không người nào biết.Cho đến có một ngày, Cố Ngôn Chi lòng bàn tay "Bí mật" bị tiểu cô nương bản thân chứng kiến,Vì vậy, hắn dọa nàng chạy.Nũng nịu tiểu bạch thỏ x mặt ngoài nhu hòa đại hôi lang.Bài này lại xưng ( đại hôi lang như thế nào từng bước một ăn hết tiểu bạch thỏ ).-------------------------------------1. 1v1 ngọt sủng không ngược, song hào môn, HE.2. Nam chủ sâu không lường được, mặt ngoài ôn hòa quý công tử nội tâm tàn bạo đại hôi lang.3. Nữ chủ nhuyễn manh ăn hàng tiểu bạch thỏ.Nội dung nhãn hiệu: Hào môn thế gia ngọt văn tình yêu chung thủy đô thị tình duyênTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Cố Ngôn Chi ┃ vai phụ: ┃ khác:…

Tôn Thờ Một Người

Tôn Thờ Một Người

0 0 1

Họ là những kẻ mang trái tim si mê đến tận cùng, nhưng tình cảm ấy không tầm thường - nó vượt khỏi ranh giới của yêu thương thông thường, chạm đến tầng sâu của sự tôn thờ.Trong mắt họ, người ấy không chỉ là một con người - mà là ánh sáng duy nhất soi rọi bóng tối cuộc đời. Là cơn gió nhẹ khiến trái tim hóa mềm, là thần thánh trong ngôi đền linh thiêng họ nguyện quỳ gối cả đời để thờ phụng.Họ không yêu một cách ồn ào, mà yêu bằng cả cuộc sống. Họ dõi theo từng bước chân của người kia, ghi nhớ từng cái nhíu mày, từng nụ cười, như kẻ mộng du đi lạc trong mê cung chỉ có một lối ra - là ánh nhìn của người ấy.Với họ, được đứng phía sau người đó, đã là một loại hạnh phúc. Được hy sinh vì người ấy, là một niềm kiêu hãnh.Họ không mong được hồi đáp, nhưng nếu được chạm tay một lần, họ sẽ nâng niu như đang giữ cả thế giới. Nếu bị tổn thương, họ thà đổ máu chứ không để người ấy phải rơi lệ.Sự tồn tại của người kia không còn là điều kiện để họ sống - mà là mục đích để họ sống.Không phải là yêu mù quáng, mà là tín ngưỡng. Một dạng tình cảm thuần túy và cuồng nhiệt đến tận cùng.…

[AllxThế - r18] Si.

[AllxThế - r18] Si.

518 46 2

Tên truyện: Si. Tác giả: Sứa nhỏ.Thể loại: Đam mỹ, đồng nhân game Nguyệt Mộng-Hoa Diệc Sơn Tâm, loạn luân, r18._________Ngày ấy bà chủ Cẩm Ca Lâu nhặt được một cặp huynh đệ mỹ mạo như thiên tiên. Đặc biệt là vị đệ đệ vẫn chưa trưởng thành, nhưng qua đường nét này vẫn có thể nhìn ra một mỹ nhân khiến người người điên đảo sau này. Hai anh em lưu lạc cứ vậy bị nhận nuôi, được bà chủ nâng niu chỉ dạy đủ mọi thứ từ cầm kì cho tới thi họa. Vị ca ca trầm ổn đa tài lại đa nghệ, một khúc đàn của thanh niên tuấn tiếu vô song khiến bao thiếu nữ kinh thành phải nhốn nháo. Còn đệ đệ chỉ hiến vũ cho duy nhất một vị cầm sư là ca ca mình. Vũ điệu chuyển chuyển nhưng đôi lúc lại mang hơi hướng mãnh liệt nhiệt huyết của thiếu niên. Khuôn mặt tuyệt trần kia khiến người ta cứ ngỡ như lạc vào chốn tiên cung. Cứ như vậy hai huynh đệ trở thành cây hái tiền của Cẩm Ca Lâu, là hai người bán nghệ nổi danh nhất bấy giờ. __________Sứa nhỏ: nói rồi, t mà không đi ngủ thì kiểu gì cũng lòi thêm vài cái plot.…

NỤ HÔN CỦA GIÓ

NỤ HÔN CỦA GIÓ

405 6 3

*Tên truyện: Nụ hôn của gió.*Tác giả: Độc Nắng*Tình trạng truyện: Đã hoàn.*Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn.*Giới thiệu truyện:Mỗi người đều có một mối tình đầu. Và với mối tình ấy, người ta lại có những cảm nhận khác nhau.Hạ Huyên nhỏ bé của tôi, là một cô gái được sống trong bao bọc, vốn dĩ có nhiều tình cảm. Đối với tình đầu, cô lại là kẻ quá níu kéo cảm xúc. Vì hoài niệm, những đau thương của mối tình đầu để lại cho cô nỗi đau quá lớn, để cô nhầm tưởng rằng, Song Vũ và cô, gần như phải gắn kết với nhau mà quên rằng, ngoài chàng trai tên Vũ kia, cô còn rất nhiều người khác, mối tình khác đang chờ đợi.Song Vũ lại là một kẻ quá vô tâm. Anh chỉ nhận ra người anh yêu khi Hạ Huyên chẳng thể bên anh nữa. Có thể nói, xứng với câu "Có không giữ, đến khi mất đi mới biết quý trọng".Hải Phong, chính là chàng trai tôi tâm đắc nhất. Tôi muốn dành tất cả tình cảm của mình để thổi vào anh sự chất phác, hiền lành của biển cả. Tôi không muốn anh quá nổi bật, chỉ muốn anh như một chỗ dựa vững chắc của Hạ Huyên, cô gái của tôi sẽ không giống Song Vũ, cô biết quay đầu đúng lúc, để nắm được hạnh phúc của bản thân mình.Mỗi nhân vật trong truyện của tôi đều yêu thương, nhưng mỗi người lại có cách yêu thương của riêng mình. Bằng cách này hay cách khác, cuối cùng, họ cũng sẽ tìm được thứ hạnh phúc mà mình tìm kiếm.…

[ĐM] THIÊN VỊ

[ĐM] THIÊN VỊ

42 0 3

"Nói cái quái gì vậy hả?! Cậu thật sự rời đi như vậy sao!"Hoài Kha im lặng, nước mắt bắt đầu ứa ra. Dù đau đớn nhưng cậu vẫn tiếp tục bước đi."Rốt cục suốt 3 năm qua là cái thá gì hả! Má nó!"Vẫn là chất giọng khàn đặc đó. Nếu là lúc trước, Hoài Kha sẽ cảm thấy giọng nói đó thật dịu dàng, ấm áp. Nhưng ngay lúc này, đối mặt với hoàn cảnh trước mắt, giọng nói của Hoàng Minh lại trở nên da diết và đau đớn vô cùng. Suốt những 2 năm bên nhau, chỉ vì một sai lầm mà đã coi như mọi thứ như chưa từng tồn tại. Cơn mưa ngày một lớn hơn, giọt mưa nặng trĩu lăng trên mi mắt của cả hai người, lẫn với giọt nước mắt không ngừng tuôn ra. Có lẽ ông trời cũng ủng hộ việc rời xa của cả hai nên mới đổ cơn mưa giữa tiết trời mùa đông này.Hoàng Minh vẫn đứng tại đó, lặng lẽ dõi theo bóng lưng người con trai mình yêu nhất rời đi dưới những giọt mưa. Trái tim đau đớn vô cùng, đôi mắt khóc đến đỏ hoe. Cho dù ngay lúc này Hoàng Minh có cố gắng níu kéo cậu, mọi chuyện vẫn sẽ như vậy. Nó chính xác là "sự sắp đặt" mà ông trời dành tặng cho hai người.Cứ như vậy cho đến khi mọi thứ trở về như ban đầu, trở về cuộc sống mà cả hai từng sống. Mãi cho đến 4 năm sau cuộc chia tay....…

Minh thu - Bất Kiến Nam Lâu

Minh thu - Bất Kiến Nam Lâu

197 4 1

Từng dùng danh 《 tiểu đáng thương bị hào môn đại lão nhặt đi rồi 》Hai mươi tuổi năm ấy, bởi vì một giấy hiệp nghị, Lục Minh Thu thành Cố Thiếu Dung tình nhân. Bị giam cầm bảy năm, hắn như chim nhập lồng chim, nhìn không thấy thiên địa, càng sờ không được tự do.Sau lại, Tạ Từ Tuyết vì Lục Minh Thu mở ra nhà giam, hắn giúp hắn từ khổ hải xoay người, dạy hắn cái gì là ái, cái gì là chính xác thích.Lục Minh Thu hỏi: "Ngươi vì cái gì muốn giúp ta?"Tạ Từ Tuyết nói: "Ta hy vọng rơi vào vũng lầy tiên hạc, một lần nữa bay trở về phía chân trời."----Lục Minh Thu (công) x Tạ Từ Tuyết (thụ)Đổi chịu văn, đồng tính có thể kết hôn bối cảnhCông giai đoạn trước thường xuyên khóc, chịu truy công thả sủng côngLần đầu tiên viết đồ vật, hành văn không tốt, không mừng thỉnh luiTag: Đô thị tình duyênHào môn thế giaYêu sâu sắcDuyên trời tác hợpTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lục Minh Thu ┃ vai phụ: Tạ Từ Tuyết ┃ cái khác: Chịu truy công, được sủng ái công, đổi chịuMột câu tóm tắt: Nhu nhược mỹ nhân công & thâm tình tổng tài chịuLập ý: Nguyện hết thảy bất hạnh đều có thể bị chữa khỏi…

Duyên đến đây, là ngươi

Duyên đến đây, là ngươi

679 1 2

Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...Văn nghệ cô gái cùng thiết huyết quân nhân giao hòa,Một nửa là nhu tình thủy, một nửa là cứng cỏi cương.Hắn cho rằng: này cô gái nhìn như ôn nhu mà yếu ớt, trong khung đã có dũng cảm mạo hiểm tinh thần, khi thì cẩn thận khi thì rất là lớn mật.Nàng tiếu đáp: người ta rõ ràng cũng rất ôn nhu hiền thục thôi, mục tiêu của ta là muốn làm cái người gặp người thích ôn nhu phái hiền thê lương mẫu.Nàng cả giận nói: lần sau ta muốn đổi cái ôn nhu điểm nam nhân!Hắn bá đạo tuyên bố chủ quyền: đừng làm không thực tế mộng, ta nhưng là chức nghiệp quân nhân. Công chiếm thành trì sau không cho phép quân địch tiến vào!Nàng nhíu mày: chức nghiệp quân nhân rất giỏi a? Kia cũng không thể bắt nạt nhân nha!Hắn cười xấu xa: chức nghiệp quân nhân nhưng là nhược thế quần thể, chịu bảo hộ đối tượng, ngươi đừng bắt nạt ta là tốt rồi.Thoải mái hài kịch, nhiệt huyết mà không cẩu huyết quân ngôn, tuy nói là lãng mạn tình yêu chuyện xưa, nhưng là sẽ có sự thật tình tiết…

Ly hôn đi, ta đi kế thừa di sản

Ly hôn đi, ta đi kế thừa di sản

361 4 1

Ly hôn đi, ta đi kế thừa di sảnTác giả: Phú quý kiều hoaVăn án:Ao niệm thích thương cận vũ hèn mọn đến bụi bặm bên trong.Gả cho thương cận vũ ba năm, đem mình hào môn thiên kim thân phận quên ở sau ót, vì hắn chịu mệt nhọc, chỉ cần hắn có thể hài lòng.Cho dù là gia gia nói với nàng ly hôn liền có thể kế thừa gia sản, nàng cũng không hề dao động qua.Thẳng đến có Thiên Cẩu tử tuôn ra thương cận cùng khuê mật ước hẹn chuyện xấu!Đây là ý gì... Mình tín nhiệm ba năm khuê mật cùng lão công song song phản bội?Ao niệm rốt cục không làm, đóng sập cửa liền đi, thương gia loạn sạp hàng nàng mặc kệ, trước khi đi còn thuận tiện rút lui cái tư, về nhà tiếp tục làm Đại tiểu thư của mình.Gia gia tuổi già an lòng: "Niệm niệm rốt cục nghĩ thông suốt, chịu trở về kế thừa gia sản!"Không có thương cận nhân sinh, ao niệm như thường ngưu bức, nhà giàu nhất nâng ở đáy lòng bên trên tôn nữ, xe sang trọng du thuyền tùy tiện đưa, người theo đuổi đạp phá cửa hạm. Còn có tên vua màn ảnh công khai hướng ao niệm thổ lộ...Gặp được cùng ao niệm cùng người khác hẹn hò về sau, thương cận níu lại ao đọc cổ tay, "Cùng ta trở về có được hay không?"Ao niệm lạnh lùng bỏ qua một bên, "Thật xin lỗi, ngươi vị kia?"…

[Ninh Chiêu] Ánh Mắt Cuối Cùng- Tình Cuối

[Ninh Chiêu] Ánh Mắt Cuối Cùng- Tình Cuối

10 0 2

Tada~ Lamyenhuy đã quay trở lại.HƯ CẤU!!! HƯ CẤU!!! HƯ CẤU!!!TẤT CẢ MỌI TÌNH TIẾT, ĐỊA DANH, NGƯỜI TRONG TRUYỆN ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT VÀ KHÔNG DỰA THEO BẤT KÌ TIÊU CHUẨN NÀO TRONG THỰC TẾ!!!!Mình xin lỗi cac bạn, ban đầu mình viết bách hợp nhưng chẳng hiểu sao mình bị bài xích mối quan hệ này, có thể là do sự ảnh hưởng trước đó. Nên mình xin phép chuyển ver nha nha. Xin nhỗi xin nhỗiNvc: Lý Ninh Anh- Lâm Chiêu DiTui muốn khoe dứ mn là tui được 9.25 nv nhó.Bộ này mình dừng viết cũng khá lâu rồi. Do văn khá lủng củng, cốt truyện mình cũng chưa nghĩ được xa nữa. Ban đầu thì mình viết nương theo câu chuyện của chính mình nhưng mà cái thời gian yêu đương của bản thân nó nhàm đến mức không có bất kì một vụ cãi cọ nào hết, từ lúc quen tới lúc cạch mặt nó như một đường thẳng luôn. Mình lầm lì, ít nói bạn kia thì nói quá nhiều, phải nói là bù trừ cho nhau về mọi mặt luôn, những cái khác biệt kéo bọn mình lại với nhau nhưng cũng vì khác biệt quá nhiều nên bọn mình cũng ct luôn, mình không muốn níu kéo gì hết, bởi mình biết chính bản thân nhàm chán tới cở nào. Để ăn mừng cho sự kiện chính thức buông bỏ với tình cũ mình sẽ viết tiếp bộ này>

Mùa Hạ Trong Đôi Mắt

Mùa Hạ Trong Đôi Mắt

0 0 1

Mỗi chúng ta đều từng có một mùa hạ thoáng qua trong đôi mắt, mùa hạ tạm biệt những ngây thơ, tạm biệt cái nắng nhạt trên nền trời xanh lam tháng sáu, mùa hạ tạm biệt mối tình năm 17 tuổi. Có thể đẹp hoặc không nhưng mùa hè năm ấy trong lòng lại day dứt đến lạ khi nhận ra, mình yêu nhau quá nhiều nhưng chẳng thể níu giữ được. Khi trưởng thành chúng ta sẽ nhận ra rằng, đôi khi không thể giữ ai đó bên cạnh, chỉ cất trong lòng là cái giá đau đớn vì bỏ lỡ nhau năm 17 tuổi ấy. Lưu Hạ Vy từng nói với Hứa Dĩ Phong "Năm 17 tuổi, tôi đã bước đủ 999 bước chân nhưng một bước còn lại, cậu đã không tiến đến. Từ lúc ấy, từ chỗ chỉ cách nhau một bước chân, tôi đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cậu, mãi mãi." Đúng vậy, tình yêu là một nghìn bước chân, cậu có thể bước 999 bưỡc, nhưng một bước còn lại, phải do người kia tình nguyện đi. Nếu bạn bỏ lỡ một bước chân đó, có thể, bạn phải bỏ lỡ một đời ở cạnh nhau. Mỗi chúng ta, đi qua quá nhiều tổn thưong, đều sẽ giữ lại một bước chân trong tim cho riêng mình, khi hối hận, họ đi hàng nghìn hàng vạn bước để tìm lại bước chân năm ấy ... nhưng lại ngỡ ngàng nhận ra, chúng ta, không chỉ còn cách nhau một bước... "Cầu xin thế giới hãy dịu dàng với em" - Hứa Dĩ Phong…

GIÁ NHƯ NHÂN SINH LÀ VÔ HẠN

GIÁ NHƯ NHÂN SINH LÀ VÔ HẠN

285 39 16

"Hạnh ngộ, Nhạc Phong Đại Tiên. "Lần gặp sau cùng ấy, hắn đã tự nhủ với mình chắc chắn sẽ không bỏ qua nàng một lần nào nữa. Vậy mà đến cuối cùng, hắn vẫn không đủ sức giữ nàng lại. Không đủ can đảm để níu kéo nàng. Không đủ can đảm để nói cho nàng biết sự thật. Không đủ can đảm để nhìn nàng chịu tổn thương. "Thà để ngươi cả đời hận ta, còn hơn cả đời hận mình. "Bật cười khinh miệt, tự nói với mình trước đây đâu có như vậy... Khuynh Tuy hoa nở bốn mùa. Hư Kinh mưa rơi không dứt. Mưa rơi ngoài trời hay trong lòng người...? Lời văn đã cạn, mực cũng đã khô, đầu bút gác nghiêng đơn bạc. Sau nhân thế giấu tiếng thở dài chẳng ai biết. Hai vực Thiên Nhai, khó gặp lại người.…