Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên tác phẩm: Đừng khóc ở ParisAuthor: MayCategory: tình cảm, lãng mạnRatting: PG-13Status: on-goingSummary: Gặp nhau, là định mệnh.. ..Nhưng đâu phải ai cũng có cái duyênLàm sao để níu giữ một bàn tay, khi mà anh chưa từng nắm lấy em thật chặt?Làm sao có thể tìm thấy anh, khi Paris lại trở nên rộng lớn đến thế?Làm sao có thể yêu, khi chưa một lần được nhìn thấy anh?Là yêu thương kia chối bỏ chúng ta ngay từ khi bắt đầu? Hay tình yêu đã trót bỏ quên em như thể em không còn xứng đáng?Yêu nhau thật đấy..... nhưng đến cuối cùng, liệu có được ở bên nhau.... hay tất cả, lại giống như một vòng tròn. Quay lại từ điểm bắt đầuLink fic: http://forum.zing.vn/fiction/dung-khoc-o-paris/t1330427.html…
Cô chăm sóc anh, cô ở bên cạnh lúc anh hôn mê. Đến lúc anh tỉnh lại vì có lí do, anh bỏ đi. Khi anh trở về anh đem theo sự lạnh lùng khác hẳn với lúc anh từng có. Anh dẫn theo tiểu tam về thì bất ngờ anh gặp lại cô. Mẹ anh ngăn cấm cô gặp anh, dùng mọi thứ để ức hiếp cô vì nghĩ cô không xứng đáng với anh. Gia đình cô cũng vì tiền mà ngăn cản cô tiếp cận anh. Tiểu tam dùng mọi kế hoạch, âm mưu để hãm hại cô. Mẹ anh bênh vực tiểu tam vì cho rằng tiểu tam hơn cô mọi thứ, cho rằng đây mới là người xứng đáng với anh. Hắn là thanh mai trúc mã của cô, luôn luôn bảo vệ cô từ nhỏ đến. Một ngày hắn biết cô đã thương một người khác, chỉ biết ngậm ngùi chúc phúc cho cô. Khi biết anh rời bỏ cô, hắn đã rất vui mừng nhưng rồi lại nhận ra cô sẽ không bao giờ thương ai khác ngoài anh. Hắn đành tiếp tục bảo vệ cô hỏi tiểu tam bởi vì hắn chỉ có thể làm được như vậy. Còn về phần anh, khi anh đủ sức để níu kéo cô lại, còn cô đã buông bỏ anh mà đi. Đến ngày mai, ai đợi ai...?…
Nàng-một Vương nữ háo sắc , quản lí cả một hậu cung ở tuổi 18 , vung tiền như vung rác thế mà lại thất bại trong tình yêu . Hắn-có cả tiền Tài lẫn danh vọng , một người hoàn mĩ khiến cô gái nào cũng đổ sập trước hắn " Thần Hy , đứng lại đấy cho ta !" " Có việc gì ? Ta chỉ là đi dạo chút thôi mà !"Nũng nịu sát cằm vào ngực hắn . Thật là hắn chưa thấy người phụ nữ nào mà lại mặt dày đến thế . Vừa mới gặp hắn , đã liền kêu ầm ĩ là đang mang thai con hắn , bắt quàng làm họ!? , đổ oan cho hắn . Mà bây giờ lại định cắm sừng hắn ư ? Chính ai là người làm hắn say nắng , ai là người làm hắn hằng đêm thao thức , chỉ có thể là nàng , vậy mà nàng lại đi ngắm phong cảnh cungg 1 tên tiểu tử khác ư ? Thật đúng là muốn làm cho người ta ghen chết mất mà ."Đi dạo ? Với ai ?Nam hay nữ ? " Đáy mắt không cảm xúc , giống hệt với cái lần đầu tiên nàng gặp hắm..............................❤Hãy theo dõi truyện để theo dõi Bộ truyện này nhé ❤🌸Tác giả : Lữ Thiên Di 🌸👉Vote và cmt để ủng hộ tác giả nhé 👈…
Cố chấp vì ngườiTác giả: Cẩn DưThể loại: Hiện đại ngôn tình, sủng, hài hước, HEĐộ dài: 47 chươngTình trạng: Hoàn bản raw | Đang Edit Editor: Đường ChanhNhân vật chính: Thẩm Hạ Thời & Mộc TắcVăn án: Người người đều biết tới vị Boss Mộc Tắc của Hòe Giang, tính tình quái gở không gần phụ nữ, đã qua ngưỡng cửa trai trẻ mà vẫn lẻ loi chiếc bóng.Cho đến khi anh gặp cô nàng đội trưởng hình sự Thẩm Hạ Thời.Anh em chung hội hùa nhau trêu ghẹo, hỏi anh đã có phút giây nào bứt rứt khó chịu trong đời hay chưa?Mộc Tắc uống hớp rượu cay, tự nhiên nhớ tới tối qua cùng Thẩm Hạ Thời.Tay cô choàng qua eo anh, ánh mắt đượm tình ý, nũng nà nũng nịu: "Ông xã, ôm đi nào!"Suýt nữa đã tiêu luôn cái mạng.Đời anh kiêu ngạo oai hùng, gặp gỡ nàng yêu tinh như cô đã định vô pháp quay đầu.Yêu em và chỉ yêu em."Em như vị rượu nồng say, như trái cấm mọng chín dụ người tới hái."…
Tên khác: Falling KingdomsNguồn và Bản Quyền Tác Phẩm : M.R.Tác Giả : M.R.Thể Loại : Tình Cảm, Chiến Tranh, Drama ...Trong ba vương quốc của Mytica, ma thuật từ lâu đã bị lãng quên. Và trong khi hòa bình, khó khăn lắm mới có được, đã tồn tại trong nhiều thế kỷ, một tình trạng bất ổn chết người giờ đang trào dâng theo một cách hoàn toàn khác. Khi những người cai trị của từng vương quốc đang níu giữ lấy quyền lực, cuộc đời của một vài đối tượng bắt đầu biến đổi một cách tàn bạo ... và bốn nhân vật chính, những người thuộc hoàng gia và phiến quân, tìm thấy số phận của họ mãi mãi hòa quyện vào nhau.…
"Huyễn Mộng Tàn" là câu chuyện buồn về Y Thâm - cô gái mạnh mẽ, gánh vác mọi khó khăn để nuôi dưỡng ước mơ của người yêu Tử Luân, dù niềm tin ấy ngày càng trở nên mong manh. Khi hy vọng vừa nhen nhóm, định mệnh nghiệt ngã đã cướp đi mạng sống của cô trong một tai nạn bất ngờ. Hình nhân tân nương đỏ thẫm, rơi xuống giữa vũng máu, như một điềm báo bi thương cho giấc mộng hạnh phúc chẳng bao giờ thành hiện thực."Dưới ánh trăng tàn, huyễn mộng cũng phai. Đến cuối cùng, thứ níu giữ lòng người chỉ là những mảnh vỡ của ký ức không trọn vẹn."…
Đừng mộng mơ nữa, hỡi biển ơiChân trời xa lắm, chẳng có ai đợiPhía bên kia đại dương cũng chỉ có bờ cát nâng niu biển thôiĐừng mộng mơ nữa hỡi kẻ mộng mơ, mặt trời tận nơi góc vũ trụ bao laHoàng hôn đó chỉ là từng tia sáng mong manh từ nơi xaVà chỉ có anh bên em, kế bên em khi gục ngã____________Anh nhà văn chữa lành cho ông chủ nhỏ khỏi những tổn thương trong quá khứ.Ông chủ nhỏ vô tình trở thành bờ biển của anh nhà văn, để sóng cuốn trôi đi mọi muộn phiền.Hải ly tương tư thỏ trắng nhiều rồi, giờ đến lượt tôi cho thỏ trắng tương tư hải ly!!!OOC. Đừng để fic rơi vào tay chính quyền.HE. Đoạn đầu ngược hải ly, đoạn sau ngược thỏ trắng, thỏ trắng tưởng em bé coi mình là thế thân cho người cũ nên quằn quại đao khộ...Bắt đầu viết: 14/11/2024Ngày đăng: 4/12/2024…
Vẫn nhớ không quên, những thứ trong tim còn nguyênTrong em còn gì? Trong anh còn gì?Suốt mấy năm xa nhưng có còn gì?Chỉ ước một lần có thể trở về để choCảm xúc trong ta, không như lần đầuYêu nhau dại khờ, nhưng có nào ngờTừng năm tháng qua, lòng vẫn xót xaNguyện cầu chẳng đem lại được cơ hộiHỏi tại sao mình từng sống vội? Liệu còn có thể?Để ta được yêu nhau lại từ đầuDẫu một phần trăm vẫn chỉ muốn bên anh rất lâuGiá như trên đời tồn tại thứ như Time StoneDẫu hơi trẻ con thì vẫn ước aoTự nhiên chẳng sao! Không phải chuyện nửa vờiEm chẳng thể nghĩ rằng mình sẽ xa cả một đờiBiết rằng cố chấp chẳng thể nàoNíu đôi tay nhau, vẫn không thể quênTa đã luôn từng nghĩ rằng chỉ cần có thêm vài lầnBut I'm fighting have my back against the wallI'll be there, but lost it…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cường______________Đôi dòng______________ Sau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình tổn thương bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tuỳ duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa! Tự thương mình sau những tháng năm thương người nhé!…
Tác giả: TIỂU KIÊM GIAVăn án: Sau khi mất trí nhớ, bạn thụ ngốc nghếch bỗng có được một ông chồng lợi hạiGiang Cảnh không thể tưởng tượng nổi, hắn lại có thể chỉ tốn 100 tệ đã rước được một chàng dâu về làm vợ.Chàng dâu ốm yếu trên giường bệnh rụt rè nhìn hắn: "Chồng ơi..."Giang Cảnh: "..."Sau khi Lâm Vãn Chiêu mất trí nhớ, Giang Cảnh bỗng có một người bạn trai ngày ngày bám dính, miệng toàn đường, ngọt ngào nũng nịu với hắn. Vì thế... Giang Cảnh cứ thế thất thủ rồi.Sau khi Lâm Vãn Chiêu hồi phục trí nhớ:Lâm Vãn Chiêu nhỏ giọng nói: "Tôi... thật ra tôi là trai thẳng."Giang Cảnh lạnh mặt: "..." đóng gói ăn sạchLâm Vãn Chiêu: Nắm trong tay kịch bản nàng dâu khổ cực nơi thôn quê có anh chồng là thần thánh.Giang Cảnh: Không có kịch bản, có vợ.Lạnh lùng dịu dàng Công x Mềm mại đáng yêu Thụ…
Nguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=115168Convert: snowiieTác giả: Nguyệt hạ bốn mùaHứa gia tiểu cô nương là cái nhị đần độn, người hói đầu uyên ương mắtBộ dạng hình thù kỳ quái, nghe nói là bởi vì bụng mẹ lý bị hồ đại tiên sờ soạng một cáiRất đại hài tử, thập sự nhi đều không hiểu, cả ngày giới liền biết ngốc ăn ngốc uốngKhả nhân giới hội đầu thai a, gia lý có tiền, đại địa chủ dường nhưNhất gia tử già trẻ lớn bé cũng đều nhãn cầu dường như đau nàngThật là người so với người chết nhân! !Hứa gia gia ôm thanh long đi quá mạch trường, đối chua xót tận trời thôn dân nhóm, mặt mỉm cười gật đầu hỏi thămMiệng thượng lại đạm đạm nói: "Đường đường, còn có nhớ hay không ra môn trước, ca ca là thế nào cùng ngươi nói?"Thanh long liếm miệng kẹo que, nũng nịu hồi đáp"Đánh nha!"…
Thể loại: boy love HE 😇Tên anh: Châu Tử HiênTên bé: Tô Khiết Hạ"Tô Khiết hạ của tôi ơi tôi van em hãy ở lại dù tôi không giỏi nói mấy lời đường mật,là một tên làm em buồn em khóc.Nhưng tôi yêu em lắm yêu em bằng cả trái tim ấm này! em ơi đừng bỏ Châu Tử Hiên này nhé..? hứa với Châu Tử Hiên này rằng em sẽ luôn ở bên tôi và bám lấy tôi luôn làm trò hay thường nũng nịu để được tôi yêu chiều em nhé...? tôi đã có tất cả rồi..nhưng em biết không? bây giờ tôi chẳng cần mấy thứ này nữa,tôi cần em hơn,Tô Khiết Hạ ơi em làm ơn đừng ngủ nhé,gắng khỏe rồi tôi và em sẽ là vợ chồng,em gắng sống em nhé..!"Dạ do là lần đầu tiên tập viết truyện nên em không rành lắm về câu văn và lời thoại nên sẽ có rất nhiều sai sót mong mọi người bỏ qua và góp ý thêm cho em để em có thể hoàn thiện hơn ở những chap sau và những bộ truyện khác nữa nhé ạ !Mì Tômm rất cảm ơn các đọc giả đã đọc truyện của em ạ 🫶…
Một người lạnh lùng, con nhà giàu và đặc biệt phải hết sức đẹp trai thì được gọi là nam thần. Liệu nam thần có nhất thiết phải yêu một cô tiểu thư , nũng nịu hay chảnh đến dễ... ghét không hay là rung động trước một cô gái hết sức bình thường thậm chí là bánh bèo hậu đậu nhưng có một thứ gì đó gọi là "đặc biệt"..... Cô nàng ngổ ngáo đanh đá Nguyễn Vân Nhi và nam thần Trần HẠo Thiên... câu chuyện bất ngờ gì đến với 2 người này.. .đón đọc nhé!!! Giới thiệu nhân vật: - Nguyễn Vân Nhi: dễ thương , tốt bụng , hiền lành vào những lúc không đanh đá ^_^ - TRần Hạo Thiên: miêu tả bằng chữ " nam thần " là đủ - Hàn Diệp Linh: BẠn thân trí cốt của Vân Nhi, tính cách trẻ con, mê zai. - Đường Trang Nhung : hotgirl có tiếng, nhưng thường được gọi với tên " hotgirl son phấn". Người mà Diệp Linh ghét nhất.…
Tối muộn, kha dắt tôi về sau buổi họp lớp. Tôi hơi ngà ngà say, bước đi loạng choạng nên anh đã cõng tôi đi về. Gió đêm mát lạnh, còn tôi thì cứ nũng nịu như con mèo nhỏ trên lưng anh.- Kha...- Hửm?- Em mệt quá à... Mà em buồn ngủ nữa...- Vậy lát về ngủ liền, ngoan.Tôi nghiêng đầu nhìn anh, mắt long lanh vì rượu và chút hờn dỗi:- Nhưng em chỉ ngủ nếu có anh ru thôi...Kha bật cười:- Say rồi còn biết đòi anh ru cơ à?- Tại anh mà... Anh không ở cạnh là em không ngủ được...Anh khựng lại một chút rồi nói:- Vậy hôm nay... để anh ôm bé ngủ. - Bé Không cần mơ nữa, có anh thật rồi. Tôi dụi đầu vào lưng Kha, lí nhí:- Ừm... không cần mơ nữa... em...có anh...thật..rồi ................................"Thanh xuân là những ngày rực rỡ nhất, dù kết thúc của nó có màu hoàng hôn."…
Cuộc gặp gỡ đầu tiên là khi hai người còn là những mầm non nho nhỏ đang đi học mẫu giáo. Ánh nhìn ngơ ngác lời nói thơ ngây trước lần rời xa đầu tiên cậu hứa :"cò sẽ về lại với linh mà, Linh ở nhà ngoan nghe lời ông bà nha". Cô bé rưng rưng nước mắt níu lấy chiếc áo nhỏ gật đầu. Nhưng lần tiếp theo về quê cô bé năm nào cũng đã cùng mẹ mình chuyển đi nơi khác. Lời hứa năm đó không thực hiện được. Lần hội ngộ tiếp theo là khi 2 người cũng đã 14-15 tuổi, một độ tuổi của sự bốc đồng và nổi loạn. Lại gặp gỡ rồi chia ly. Sau này khi trở thành những thanh thiếu niên tuổi đôi mươi rạng rỡ. Đôi bạn trẻ gặp lại nhau nơi đất khách quê người. Nơi họ phải học cách tự lập, học cách trưởng thành, học cách đối mặt với vấp ngã, những sai lầm của chính mình. Tất nhiên học cả cách chấp nhận và buông bỏ.P/s : kết câu chuyện có thể là BE :))))) good luck…
Jimin - một năm nhất nhỏ nhắn, ấm áp và kiên trì - chỉ có một mục tiêu duy nhất: chiếm trái tim Min Yoongi, học trưởng lạnh lùng, nghiêm khắc và kì thị đồng tính.Ban đầu, Yoongi không ghét cậu, chỉ lạnh lùng giữ khoảng cách. Nhưng khi Jimin thẳng thắn tỏ tình, hắn bắt đầu ghê tởm, né tránh, bất chấp cậu ngày ngày mang đồ ăn, bánh, và nói "Em yêu anh" trước cửa phòng hắn.Jimin đặt ra thử thách: 100 ngày để Yoongi đồng ý, nếu không, cậu sẽ bỏ cuộc. Nhưng một đêm lỡ lầm khiến mọi thứ đảo lộn - Jimin mang thai, và sau khi cậu bay sang Anh du học, Yoongi mới nhận ra mất mát của mình.Từ ghét bỏ, lạnh lùng, đến nhớ nhung và yêu... liệu Yoongi có kịp níu giữ người cậu yêu nhất trước khi quá muộn?---Ngày viết: 24/11/2025Ngày end??? Tên t/g: Elly…
tromsø - na uy, nơi có biển cả xanh dịu được ánh cực quang lục nhạt yên ả bao trọn suốt những đêm đông diệu vợi."cực quang cứ cố tỏ ra rực rỡ thầm mong biển cả sẽ trông thấy dáng vẻ lung linh nhất của mình mà không biết rằng, từ khi cực quang xuất hiện, hình bóng của nó đã lập tức được chạm khắc vào mặt biển xanh trong."lưu ý: fanfic, lowercase, ooc, nhân vật thuộc về chính họ. tác phẩm là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không đem so sánh, đánh giá với hình tượng nhân vật thực sự hay bất kì tác phẩm nào khác. được đăng duy nhất trên wattpad riikogstt, những nguồn khác đều là reup trái phép!🌠: đã thật lâu mình muốn viết cho haye một thứ gì đó, để giải toả, để nhớ nhung, để nâng niu, để trân quí!cảm ơn vì cậu đã ghé qua, mình là strfalluno - sao rơi.…
Dương Dương x Địch Lệ Nhiệt BaThể loại: Hào môn thế gia, HE, Ngôn tình, Sủng.Tình trạng: 68 chương + 8 phiên ngoạiVăn ánQuý công tử Dương gia cùng thiên kim nhà họ Địch đã kết hôn ba năm.Không hổ là liên hôn(1) thương nghiệp, dù trong bất kì hoạt động nào mà hai vợ chồng xuất hiện, công khai cùng nhau hoặc cá nhân đi nữa, cả hai đều y như khối băng, cùng nhau thay thế điều hòa không khí cho mọi buổi tiệc.Từ đó Dương Dương cùng Địch Lệ Nhiệt Ba cũng vinh dự được mọi người bình chọn là cặp vợ chồng plastic (2) nhất giới hào môn.Trải qua ba năm, Dương Dương cảm thấy cuộc hôn nhân này chẳng còn gì để níu kéo nữa, anh còn đang định đề nghị ly hôn thì Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên bị tai nạn xe cộ mà chấn thương sọ não.Tưởng chừng không có gì trở ngại, ai dè Địch Lệ Nhiệt Ba sau khi tỉnh dậy nhìn anh có chút khác.Ở bệnh viện, Dương Dương nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba một đầu quấn đầy bằng gạc, đang chuẩn bị nói hai câu khách sáo để an ủi, Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên đỏ mắt nhìn anh, giống hệt một con thỏ nhỏ đáng thương, hướng về phía anh vừa ủy khuất vừa vươn tay ra, khóc nức nở: "Ông xã, đau quá, ôm một cái ~"Dương Dương: (⊙_⊙)?Chú thích:(1) Liên hôn: kiểu như hai gia đình giàu có kết hôn với nhau tạo liên minh thương nghiệp á, vì lợi ích gia tộc chứ không vì tình yêu, nhưng mà yên tâm hai anh chị Yến Lê có tình yêu nha.(2) Vợ chồng plastic, chị em plastic: là giả tạo á, ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng không biết phía sau thì thế nào.…
Giới thiệu truyện Một Nửa Hôn NhânHọ kết hôn khi cả hai đều hiểu rõ một điều: cuộc hôn nhân này không bắt đầu từ tình yêu.Giữa ánh đèn lễ cưới lộng lẫy và những lời chúc phúc tròn đầy, Tú Châu bước vào đời sống vợ chồng với tâm thế dè dặt, còn Sỹ Khoa giữ cho mình sự điềm tĩnh của một người đàn ông quen kiểm soát mọi thứ - trừ cảm xúc.Nửa Hôn Nhân mở ra bằng những ngày tháng chung sống tưởng chừng yên ổn nhưng lại phủ đầy khoảng lặng. Hai con người ở chung một mái nhà, ngủ chung một căn phòng, nhưng mỗi người mang theo một thế giới riêng, khép kín và im lìm. Tú Châu dịu dàng, nhẫn nại, luôn cố gắng giữ cho cuộc hôn nhân này không đổ vỡ, dù đôi khi cô không rõ mình đang níu giữ điều gì. Sỹ Khoa bận rộn, xa cách, mang theo những mối ràng buộc chưa kịp buông bỏ, để lại phía sau là sự chờ đợi âm thầm của người vợ danh nghĩa.Khởi đầu là những chuỗi ngày chậm rãi nhưng nặng nề, nơi những bữa cơm nguội, những đêm dài không ngủ và những cuộc trò chuyện dở dang dần bào mòn sự kiên nhẫn của cả hai. Không có cãi vã kịch liệt, không có bi kịch phô trương - chỉ là sự xa cách len lỏi trong từng chi tiết nhỏ, đủ để khiến người ta nghẹt thở. Tú Châu hiểu, nhưng chính sự thấu hiểu ấy lại trở thành vết thương khó gọi tên. Sỹ Khoa biết mình có lỗi, song lại chọn im lặng như một cách trốn tránh.Một Nửa Hôn Nhân không kể về một cuộc hôn nhân sai, mà là một cuộc hôn nhân chưa trọn. Khi hai con người đứng ở hai đầu cảm xúc, liệu sự nhẫn nại có thể biến thành yêu thương? Hay đến cuối cùng, họ…
Giữa Lạc Thủy thành - có một gia tộc: Lâm thị. Tại nơi ấy, Lâm Thừa Phàm ra đời.Hắn không phải thiên kiêu, không mang linh căn hiếm có, càng không được trời ưu ái.Không thần binh hộ thể, không lão quái chỉ đường, không đại cơ duyên nghịch thiên ngay từ đầu.Chỉ có một gia đình yêu thương,một người cha gánh vác gia tộc giữa áp lực bốn phía,một người mẹ dịu dàng nhưng kiên cường,và một muội muội là sợi dây níu giữ nhân tính giữa thế giới tu hành lạnh lẽo.Từ Nội Khí đến Luyện Khí,từ Trúc Cơ Nhân đạo đến Kim Đan hữu hạn,Lâm Thừa Phàm từng bước tiến lên bằng cảm ngộ, tích lũy và trả giá.Hắn sẽ thua.Thua trước thiên tài.Thua trước thế gia.Thua trước những kẻ sinh ra đã đứng cao hơn hắn rất nhiều.Nhưng mỗi lần ngã xuống, hắn đều đứng dậy.Bởi hắn hiểu rõ một điều:Linh căn không quyết định tất cả.Thiên đạo vô tình, nhưng chưa từng phong kín mọi con đường.Còn Lâm Thừa Phàm -hắn sẽ bước đi giữa hai giới,từng chút tích lũy, từng lần sinh tử tôi luyện,Đây là câu chuyện về:một người bình thường tu tiên,một con đường không lối tắt,và một lần lật bàn khiến cả thế giới phải e sợ.…