Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Nếu nhánh cây kia bỏ rơi một lá, bông hoa kia làm rơi một hạt phấn, cơn mưa làm mất một giọt mưa. Ngày mà anh để lạc mất em sẽ không bao giờ tồn tại." "Vì sao à! Vì anh chỉ yêu mình em" Thật ra câu chuyện này kể về cuộc sống của hai người sau khi chính thức yêu nhau, đôi lúc lại gặp bất đồng với nhau. Nhưng cuối cũng vẫn cùng nhau sánh đôi bước tới lễ đường. Đam mỹ, HE.…
Là một người bình thường, đột nhiên vì cớ sự gì vũ trụ đổi thay xoành xoạch, tôi đột nhiên phát hiện bản thân đã ở một thế giới khác. Thế giới này vẫn có một hành tinh xanh xoay quanh một quả cầu lửa mang tên Trái Đất, Trái Đất vẫn có một vệ tinh màu xám mang tên Mặt trăng.Bất ngờ đây, "Trái Đất" này có Thế chiến Thứ Ba! Nhưng Thế chiến này lạ lắm...Tóm tắt ngắn gọn thì nó sẽ như sau: "Hollow" đột nhiên xuất hiện, quái vật giết vài tỷ người, con người bỏ trốn; con người phát triển vũ khí, con người nổi dậy giành lại đất đai, con người thắng (Hoan hô!); con người nghiên cứu "Hollow", con người khai thác "Hollow", người mang siêu năng được gọi là thợ săn; Thợ săn siêu giàu, thợ săn siêu nổi tiếng, thợ săn toàn trai xinh giá đẹp, thợ săn biết sử dụng phép thuật, thợ săn hack game. Sao tả nó cứ quen quen thế nào ấy nhỉ. Cứ như mấy bộ shounen manhwa hầm ngục. À, vậy sao, là thiệt mọi người ơi. Ô! Hóa ra ngoài xuyên không sang "Trái Đất", tôi còn được du lịch miễn phí sao. Tuyệt quá!Nhưng mà...Tiền tính sao bây giờ? Nơi đây cái gì cũng đắt chết mợ.Hên cái là tôi có bảo bối thần kỳ.…
Đây là những câu truyện nhỏ nhặt như sợi chỉ của trẻ con nhưng lại phức tạp và ảm đạm. Có thể chúng có thật cũng có thể không, mơ mơ màng màng chẳng rõ thật hư.Vì là viết lách trong lúc cảm xúc nên chúng không liền mạch, còn có chút tùy hứng nên hãy góp ý để mình hoàn thiện hơn nha ạ.Cảm ơn vì sự tiếp đãi này.…
Ngay từ lần đầu gặp nhau, Tuấn Phong nhìn cô gái nhỏ vèo một cái đã hạ gục tên cướp. Tên cướp bị bắt rồi, hình như tim cậu cũng vừa lệch đi một nhịp rồi. Duyên phận thế nào hai người chung trường. Cậu không nhịn được ham muốn bước vào cuộc sống của cô gái ấy. Nhìn thấy được mọi mặt của cô.Lúc thì bình lặng, lúc thì nhiệt huyết. Cậu mãi không thể nhìn rõ được tâm tư của cô_____________________________"Ngọc Hoa, cậu có thể đừng liều mình làm anh hùng được không? Cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy"Thiếu nữ ngồi trên ghế đá cụp mắt xuống nhìn chàng trai đang nửa quỳ khử trùng vết thương trên chân của cô. Từng cử chỉ, hành động đều nhẹ nhàng. Tựa như cô là một cánh hoa mong manh mà nâng niu vậy"Chỉ vài vết xước thôi mà""Nhưng tớ đau. Đau lòng. Không ai lại không đau lòng khi nhìn người mình thương bị thương cả. Sao cậu mãi không nhìn ra vậy? Tớ thích cậu"Bản thân cậu cũng không rõ là thích từ khi nào. Nhưng ba năm cấp ba, mọi ký ức rung động thuở thiếu thời đều là hình ảnh của cô. Bây giờ đã là 8 năm gặp lại lại là cảnh cô gái xông ra cứu đứa bé nhặt trái bóng suýt bị xe tông. Cũng may là chỉ vài vết xước. "Ngọc Hoa, tớ thích cậu, yêu cậu. Yêu mọi mặt của cậu. Lần này để tớ bảo vệ cậu được không?" _________________________________Nữ nóng lạnh thất thường x Nam nói ít làm nhiều…
Một chiếc trâm bạc bị chôn vùi suốt hơn bảy trăm năm dưới lòng đất sâu.Một lời hẹn thề chưa từng nguôi ngoai qua muôn vàn kiếp luân hồi.Mùa hè năm 2026, Linh An - cô sinh viên năm cuối ngành Khảo cổ học - tham gia đợt khai quật tại vùng đất Thiên Trường, cố đô xưa của vương triều Trần vinh quang. Tại đây, cô vô tình tìm thấy một chiếc trâm bạc cổ mang những dấu vết kỳ lạ, như thể đã được ai đó nâng niu và sửa chữa qua vô số thế hệ để chống lại sự tàn phá của thời gian.Chỉ một giọt máu vô tình rơi xuống thân trâm, bánh xe vận mệnh vốn ngủ yên hàng thế kỷ bất ngờ chuyển động.Từ thế kỷ hai mươi mốt yên bình, Linh An bị cuốn ngược dòng thời gian, rơi thẳng vào năm 1285 - thời khắc dải đất Đại Việt đang chìm trong khói lửa của cuộc chiến chống quân Nguyên Mông khốc liệt nhất.Giữa chiến trường đẫm máu, người đầu tiên xuất hiện trước mặt cô là một vị tướng quân trẻ tuổi mang đôi mắt chất chứa nỗi nhớ nhung kéo dài qua nhiều kiếp người.Anh nhìn cô như thể đã chờ đợi từ muôn vạn năm trước.Anh gọi cô bằng ánh mắt của một người vừa tìm lại được cả thế giới đã mất của mình.Nhưng Linh An không hề biết rằng, phía sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy là một bí mật kinh hoàng bị chôn giấu suốt bảy thế kỷ. Ở mỗi thời đại, luôn có một người đàn ông mang huyết thống của anh, ôm chặt chiếc trâm bạc và cuốn nhật ký truyền đời để chờ cô xuất hiện.Một chiếc trâm bạc.Một lời thề chưa vẹn tròn.Một tình yêu đã vượt qua ranh giới của sinh tử và thời không.Khi lịch sử và vận mệnh …
Mũ phân loại nói cô tham vọng. Đúng, tham vọng níu giữ những sinh mạng vốn đã phải chết, tham vọng lật trời.Mũ phân loại nói cô can đảm. Đúng, không can đảm sao có thể bắt tay với chúa tể hắc ám đời đầu, không can đảm sao có thể ủ mưu chống lại số mệnh.Mũ phân loại nói cô có trí tuệ.Đúng, sinh ra mang họ Prince được đích thân Snape nuôi dưỡng sao có thể không thông minh, không có trí tuệ sao dám ủ mưu sâu như vậy.Mũ phân loại nói cô trung thành.Đúng, trung thành với người nhà, với bản thân.…
OOC!!!Mọi người đều nghĩ Kozume Kenma là kiểu người sẽ không quá bận tâm tới bất cứ điều gì. Cho đến mùa xuân năm đó. Khi Hinata Shoyo ngã xuống sân đấu với gương mặt đỏ bừng vì sốt, thở khó nhọc như thể có thể biến mất ngay trước mắt anh bất cứ lúc nào-Kenma ghét cảm giác đó. Ghét việc Hinata không biết tự chăm sóc bản thân. Ghét việc cậu luôn lao về phía trước mà không nhìn lại. Ghét việc chỉ cần rời mắt vài phút là Hinata đã chạy tới chỗ người khác cười nói như chưa có gì xảy ra._______________________________________Ban đầu chỉ là những cái nắm cổ tay rất nhẹ. Những câu nói đều đều như:"Ở đây đi.""Đừng chạy lung tung nữa.""Ngủ đi."Lâu dần, Kenma không còn muốn Hinata rời khỏi tầm mắt mình nữa, Kenma muốn Hinata ở cạnh mình.Chỉ nhìn mình.Chỉ cần mình.Kenma bắt đầu khóa cửa phòng mỗi khi Hinata qua ngủ nhờ. Giấu điện thoại của cậu với lý do "Shoyo, cậu cần nghỉ ngơi". Lạnh mặt mỗi khi có người đến tìm cậu. Và điều đáng sợ là Kenma vẫn vuốt tóc Hinata rất dịu dàng, vẫn đút thuốc cho cậu uống, vẫn ôm cậu lúc ngủ như thể đang nâng niu thứ quý giá nhất đời mình. Chỉ là mỗi lần Hinata nói muốn rời đi, vòng tay kia sẽ siết chặt hơn một chút. Như thể nếu giữ đủ lâu, đôi cánh của mặt trời nhỏ đó cuối cùng cũng sẽ gãy.…
"Mưa và khoảng cách" là một truyện về câu chuyện tình cảm và cuộc sống, xoay quanh mối quan hệ tình cờ ngày mưa giữa hai người xa lạ. Sau này, hình thành sợi dây liên kết đặc biệt níu hai người với nhau, cũng từ đó những rạn nứt xuất hiện. Chuyện gì sau đó đã diễn ra?Lịch đăng truyện: ngẫu hứng…
Thể loại: truyện teen, lãng mạn, 12 chòm saoCuộc sống trải qua những ngày bình dị và vui vẻ, cuộc sống với những tiếng cười rộn ràng. Cùng nhau đùa nghịch, bày trò trêu chọc giáo viên, cùng nhau trải qua những lúc vui lúc buồn.Giữa những âm thanh của tuổi học trò đầy mơ mộng ấy còn kèm theo những nốt thăng trầm lắng đọng. Thời học sinh ấy còn cả những điều mà chúng ta không ngờ tới nữa.Mọi tâm điểm của thời học sinh chính là oan gia!Đặc trưng của thời học sinh là những rung động đầu đời!Mang sắc thái nhẹ nhàng nhưng cũng đầy mãnh liệt!…
💐Tác giả: Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu💐Hán Việt: Cuồng Phu phía trên ắt có dũng thê 💐Màn Thầu edit 💐Số chương: 324, đã hoàn__________________🥀Giới ThiệuLâm Đại Nương mệnh tốt, vừa xuyên liền xuyên thành đích trưởng nữ nhà phú hộ Giang Nam.Lâm Giang Nam có vạn khoảng ruộng tốt, đời này Lâm Đại Nương phát sầu nhất chính là tính xem cha nàng sẽ cho nàng bao nhiêu của hồi môn.Sau khi cha mất, nàng phát sầu nhất là như thế nào chém giết nhóm chú thím, thay mẹ thay các di nương bảo toàn tiền an hưởng tuổi già.Thật vất vả nhịn đến hai mươi tuổi, các chú thím nghe tên nàng liền sợ vỡ mật, vị hôn phu mà cha nàng định ra ở kinh thành rốt cuộc tới cưới nàng.Vì thế, nàng gỡ tay mẹ ruột di nương đang ôm tay níu ống quần khóc lóc kêu không cần, tự động đánh nhịp gả cho.Đao tiểu tướng quân phải cưới cọp cái Giang Nam, nghe nói nàng mặt như Mô Mẫu cười như Dạ Xoa -- nhưng cưới nàng là vì xung hí chotiểu tướng quân nhà mình, Đao gia quân nhịn.Bỗng nghe, cọp cái biết là tới để xung hỉ còn thật cao hứng, Đao gia quân cầm thương nắm côn -- thôi nhịn.Nửa đường, thám tử lại nói cọp cái đối với bọn nha hoàn hồi môn nhan sắc thiếu muối của nàng nói nhất định thay các nàng ở Đao gia tìm một lang quân tốt, bọn nha hoàn nghe thế cười như chuông bạc. -- Đao gia quân còn chưa thành thân lần này cảm giác có chút chịu không nổi.Đao Tàng Phong tỉnh lại ở đêm động phòng hoa chúc của hắn , hắn vừa tỉnh liền thấy người trước mắt vén lên khăn voan đỏ nhìn hắn: "Ồ, thế nhưng là người sống?""Sống cũng được." Thanh diễm nữ…