PPGZ and RRBZ (Một câu chuyện khác) (P.2)
Đây là câu chuyện nói về lúc nhóm PPGZ và RRBZ lên cấp Ba và những mối nguy hiểm mới đều xảy ra nhưng những tên quái vật ngoài hành tinh, chúa tể của bọn quái vật,........ Mời các bạn đón xem.…
Đây là câu chuyện nói về lúc nhóm PPGZ và RRBZ lên cấp Ba và những mối nguy hiểm mới đều xảy ra nhưng những tên quái vật ngoài hành tinh, chúa tể của bọn quái vật,........ Mời các bạn đón xem.…
có thể cùng anh đi hết quãng đường còn lại là điều đáng mong chờ nhất đối với em...…
Author: Du Nếu tình yêu thật sự có hạn sử dụng, ta sẽ yêu nhau được bao lâu? Đếm ngày hay đếm tháng, đếm hạnh phúc hay đếm khổ đau, đếm kỷ niệm ngọt ngào hay là những vết thương chi chít? P/s: Thầm lặng bước vào mà lặng lẽ đi ra là bạn nợ tôi một lời chào lịch sự.…
Lần đầu tiên mình thử sức với GL ( hay còn gọi là bách hợp/yuri) có sai chính tả hay khó hiểu chỗ nào, phiền các bạn comment phía dưới cho mình biết với nhé. Đây là một bộ hoạt hình được trẻ em yêu thích từ năm 1998, powerpuff girl.---------------8 năm trôi qua kể từ sau cái chết của giáo sư Utonium, butter ngước nhìn bầu trời đen kịt não nề...…
Đã là con người sống trên đời này, thi ai ai khắc cũng phải có một bí mật cho riêng mình. Cái bí mật đó có thể là lớn, có thể là nhỏ, có thể là một bí mật kinh hoàng, hay đơn giản nó chỉ là một chút ký ức mà con người ta níu dữ. Thế nhưng dù có nói gì đi chăng nữa, thì cái bí mật đó lại chính là cái hậu quả từ việc mà đích thân chúng ta làm ra vậy. Nếu coi những việc chúng ta đã làm là một hình thức vay mượn và cái bí mật mà chúng ta luôn giấu kín và mang trong lòng đó là một tấm biên lai nợ thì mọi việc có lẽ không còn đơn giản như chúng ta nghĩ. Vấn để không còn là ở chỗ chúng ta, tức là con nợ, lúc nào sẽ thanh toán khoản nợ đó. Mà vấn đềchính ở đây lại là về việc khi nào thì chủ nợ sẽ đến tìm con nợ để thanh toán.Không có một bí mật nào có thể bị lãng quên vĩnh viễn, cũng như trên đời này không có khoản nợ nào là không thể không đòi được.…
Cả thế giới gói gọn trong tầm mắt. Đợi một nhành hoa rơi, tôi níu giữ kí ức trở về.…
Hì..... xin lỗi các bạn nhìu nhìu nha vì đây không phải 1 câu truyện vocaloid mà đây cũng có thể gọi là tâm sự 1 chút của mình và 1 số bạn thân của mình. Câu truyện này không hay nhưng đó là tâm tư của tình yêu tuổi học trò của tụi mình . Mong mọi người giúp đỡ trong quá trình xuất bản các chap truyện ạ ^-^ * cúi đầu *3 năm trước 16 tuổi3 năm sau 19 tuổi Đọc vui vẻ và ủng hộ cho add nha Nếu m.n hỏi add là fan milen thì có trong phần giới thiệu thực ra add không fan ai hết fan ai cũng đc add không ý kiến ^-^…
Năm 17 tuổi,năm mà tôi phát hiện ra tình cảm của mình dành cho cậu.Tôi phải làm sao đây ? Thực sự tôi rất yêu cậu mà cậu chỉ coi tôi là bạn thân.Đây là fic đầu của mình có gì sai sót mong mọi người thông cảm UwU Đây là dựa trên câu chuyện có thật nên trùng ý tưởng với ai mong mọi người thứ lỗi…
-v-) Prussia x Austria Hetalia...Thể loại: boy x boy:3 mại zô để ủng hộ tôi nhen mọi người, nếu ai không thích cặp này thì xin nhấn back...vì tôi không muốn có drama trong đây đâu... Bìa truyện có nguồn từ Google ;3…
Thể loại : hiện đại , HE , ngược tâm ,..Nhân vật chính : Kwon Jiyong , Lee Seungri Nhân vật phụ : Youngbae , Jonghoon, Hanna,...... Trích :-Họ rời xa nhau bởi những hiểu lầm , những va vấp non dại của tuổi trẻ . _Cậu yêu anh , anh yêu cậu nhưng chẳng ai có thể níu kéo mối quan hệ của chính mình.Họ cứ tự cứa vào tim , xát muối vào vết thương của bản thân .Họ nhớ nhung nhưng chỉ gặm nhấm đến bào mòn ,tuyệt vọng. Để rồi , khi đã quá mỏi mệt , đã quá đau đớn cho tình yêu ấy , họ bảo nhau rằng : " Chúng ta , ai đúng ai sai , có còn quan trọng nữa không ?!''.…
"Nếu nhánh cây kia bỏ rơi một lá, bông hoa kia làm rơi một hạt phấn, cơn mưa làm mất một giọt mưa. Ngày mà anh để lạc mất em sẽ không bao giờ tồn tại." "Vì sao à! Vì anh chỉ yêu mình em" Thật ra câu chuyện này kể về cuộc sống của hai người sau khi chính thức yêu nhau, đôi lúc lại gặp bất đồng với nhau. Nhưng cuối cũng vẫn cùng nhau sánh đôi bước tới lễ đường. Đam mỹ, HE.…
ảnh bìa tôi lấy trên Pin á…
Các tác phẩm của bản thân phải luôn được nâng niu, dịu dàng. Nếu muốn có một bộ cánh kiêu sa, lộng lẫy cho đứa con tinh thần của mình thì đừng ngần ngại mà đến với Shell Team. Team chúng tớ luôn sẵn sàng phục vụ hết mình.Bìa edit bởi Mạt| shell_team.…
Tâm sự tũi hồng chút xíu nè• tui làm con sen cho NSTT từ năm lớp 4(2015). Mà hồi đó mng bít là con nít làm gì có Facebook đúm hôn nên là tui toàn bấm chơi ngay để cày😭 ngu ngục z đó. Ừm mất nick 4 lần chưa chừa 🤦😌• Lucky me năm ngoái có hứng chơi lại sau mấy lần depressed vì mất nick nên tui hôk ngu nứa, đã đăng nhập Facebook gồi hihih giờ sẽ cày cã đời luông• Kinh nghiệm mất nick đã lâu nên là cày lên tay nhìu, nhanh thoăn thoát nuôn😌.🥰🥰😇 TÂM HỰ HẾT GÒI NHA, U LÀ TRÒI CHẮC CHẮN NICK CỦA TUI HOK LÀ GÌ HẾT VỚI MẤY MẸ KHÁC NHƯNG MÀ TUI ĐĂNG CHO VUI Ó HIHI COI NHƯ KỈ NIỆM NHỠ SAU NÀY BAY MÀU FACEBOOK!!VUI LÒNG KHÔNG REUP NẾU CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TUI!!…
Tiểu thư Macbeth cứ thế mà ra đi rồi thưa ngài.…
"Anh không thích những cô gái đó ve vãn, vậy thì hẹn hò với tôi đi. ""Tại sao? ""Hmm... Chỉ là tôi muốn diễn kịch chút thôi! ".....…
bầu trời thứ tư khép lại, gửi nắng xuân cho ngày xanh thứ năm.…
Tác giả: Vu Y Thuỳ (Giò Chân Chân)Thể loại: lãng mạn, ngôn tình, hiện đại, y khoaĐôi lúc mọi chuyện xảy ra với ta chẳng phải tình cờ mà nó là sự sắp đặt trước là lương duyên là thứ mà ta có thể gọi là định mệnh. Và ta yêu nhau vì ta phải yêu nhau.--------------- 'Vương Đan Tuệ, cô đứng lại cho tôi. Con mẹ nó, cô nghĩ cô là ai hả?'. Lửa giận trong người anh như muốn phun ra. - 'Xin lỗi anh, tôi chỉ là cô bác sĩ khố rách áo ôm không thân không phận'. Cô điên đầu với anh ta mất. - 'Do cô mà đến giấm của người chết tôi cũng đã ăn rồi. Lão đại tôi đây mà phải ghen tuông với cái nấm mộ ấy. Cô phải cho tôi một cái công đạo.' Anh vừa nói mà vừa cảm thấy sai sai nhưng có sai thì cũng phải níu kéo cô lại bằng được. - ???. Não cô chưa load được tình huống này. -------------Vương Đan Tuệ năm nay 27 tuổi là một vị bác sĩ vừa tốt nghiệp nội trú, tài năng hơn người, tính cách nhã nhặn, nhẹ nhàng, rất nhiều bệnh viện cũng như đại học muốn mời cô về để giảng dạy cũng như làm việc nhưng cô nhất quyết từ chối. Một con người không ham tiền tài, không có người yêu, không có bạn bè thế nhưng ẩn sâu bên trong là một quá khứ đau buồn, khiến người khác nghe thôi cũng muốn tê tâm phế liệt. Quách Phí Phàm năm nay 29 tuổi là trùm buôn vũ khí trong giới hắc bang. Thế giới của anh là một màu đen tối với đủ thứ chém chém giết giết. Chưa bao giờ anh ham muốn nữ sắc, lại gần một người phụ nữ cũng làm anh khó chịu. Tính cách anh lạnh lùng khó gần đến nói thôi anh cũng không chịu mở miệng. Hai sắc thái đối lập trắng- đen.…
Ngay từ lần đầu gặp nhau, Tuấn Phong nhìn cô gái nhỏ vèo một cái đã hạ gục tên cướp. Tên cướp bị bắt rồi, hình như tim cậu cũng vừa lệch đi một nhịp rồi. Duyên phận thế nào hai người chung trường. Cậu không nhịn được ham muốn bước vào cuộc sống của cô gái ấy. Nhìn thấy được mọi mặt của cô.Lúc thì bình lặng, lúc thì nhiệt huyết. Cậu mãi không thể nhìn rõ được tâm tư của cô_____________________________"Ngọc Hoa, cậu có thể đừng liều mình làm anh hùng được không? Cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy"Thiếu nữ ngồi trên ghế đá cụp mắt xuống nhìn chàng trai đang nửa quỳ khử trùng vết thương trên chân của cô. Từng cử chỉ, hành động đều nhẹ nhàng. Tựa như cô là một cánh hoa mong manh mà nâng niu vậy"Chỉ vài vết xước thôi mà""Nhưng tớ đau. Đau lòng. Không ai lại không đau lòng khi nhìn người mình thương bị thương cả. Sao cậu mãi không nhìn ra vậy? Tớ thích cậu"Bản thân cậu cũng không rõ là thích từ khi nào. Nhưng ba năm cấp ba, mọi ký ức rung động thuở thiếu thời đều là hình ảnh của cô. Bây giờ đã là 8 năm gặp lại lại là cảnh cô gái xông ra cứu đứa bé nhặt trái bóng suýt bị xe tông. Cũng may là chỉ vài vết xước. "Ngọc Hoa, tớ thích cậu, yêu cậu. Yêu mọi mặt của cậu. Lần này để tớ bảo vệ cậu được không?" _________________________________Nữ nóng lạnh thất thường x Nam nói ít làm nhiều…
Một chiếc trâm bạc bị chôn vùi suốt hơn bảy trăm năm dưới lòng đất sâu.Một lời hẹn thề chưa từng nguôi ngoai qua muôn vàn kiếp luân hồi.Mùa hè năm 2026, Linh An - cô sinh viên năm cuối ngành Khảo cổ học - tham gia đợt khai quật tại vùng đất Thiên Trường, cố đô xưa của vương triều Trần vinh quang. Tại đây, cô vô tình tìm thấy một chiếc trâm bạc cổ mang những dấu vết kỳ lạ, như thể đã được ai đó nâng niu và sửa chữa qua vô số thế hệ để chống lại sự tàn phá của thời gian.Chỉ một giọt máu vô tình rơi xuống thân trâm, bánh xe vận mệnh vốn ngủ yên hàng thế kỷ bất ngờ chuyển động.Từ thế kỷ hai mươi mốt yên bình, Linh An bị cuốn ngược dòng thời gian, rơi thẳng vào năm 1285 - thời khắc dải đất Đại Việt đang chìm trong khói lửa của cuộc chiến chống quân Nguyên Mông khốc liệt nhất.Giữa chiến trường đẫm máu, người đầu tiên xuất hiện trước mặt cô là một vị tướng quân trẻ tuổi mang đôi mắt chất chứa nỗi nhớ nhung kéo dài qua nhiều kiếp người.Anh nhìn cô như thể đã chờ đợi từ muôn vạn năm trước.Anh gọi cô bằng ánh mắt của một người vừa tìm lại được cả thế giới đã mất của mình.Nhưng Linh An không hề biết rằng, phía sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy là một bí mật kinh hoàng bị chôn giấu suốt bảy thế kỷ. Ở mỗi thời đại, luôn có một người đàn ông mang huyết thống của anh, ôm chặt chiếc trâm bạc và cuốn nhật ký truyền đời để chờ cô xuất hiện.Một chiếc trâm bạc.Một lời thề chưa vẹn tròn.Một tình yêu đã vượt qua ranh giới của sinh tử và thời không.Khi lịch sử và vận mệnh …