HỆ THỐNG THƯ CHỜ
Từ bức thư của một cô nàng mang nhiều vết sẹo trong quá khứ gửi đến một chàng trai không ngờ bởi hệ thống của bưu điện nhỏ. Tạo nên nhiều khoảng khắc nhỏ níu kéo cuộc tình. Khó hiểu quá nhỉ? …
Từ bức thư của một cô nàng mang nhiều vết sẹo trong quá khứ gửi đến một chàng trai không ngờ bởi hệ thống của bưu điện nhỏ. Tạo nên nhiều khoảng khắc nhỏ níu kéo cuộc tình. Khó hiểu quá nhỉ? …
Cậu gặp cô hôm ấy là một ngày đẹp trời. Cậu nói cậu yêu nó. Nó bảo cậu điên à. Cậu tan nát trái tim. Rõ ràng cậu ngày ngày yêu thương cho nó, lúc nó ốm đau chăm sóc nó cẩn thận, đưa nó đi viện. Nó khát mua nước ngọt cho nó uống, nó đói tự tay chuẩn bị đồ ăn cho nó. Vậy mà hôm nay nó nỡ phũ như vậy. ____1năm sau______Nó bỏ cậu đi theo người đàn ông khác. Cậu đau lòng như thế nào, cậu chút hết vào rượu chè. Ngày nó lên xe hoa, cậu nước mắt ròng ròng níu chân nó, quyết không để nó rời khỏi cậu nữa-"Anh à, đừng làm loạn nữa"Bây giờ nó nhớ lại, nếu hôm đó chồng nó không đấm anh một phát thì chắc giờ cô ế mất thôi...…
" Nếu yêu nhau xin đừng làm nhau nhau tổn thương, nếu không yêu thì xin hãy buông chứ đừng níu kéo sẽ đau lắm cho người con gái phải ghánh chịu "…
sonder, nghĩa là mỗi người chúng ta gặp trong đời đều có những số phận, những câu chuyện riêng. là một niu bi rảnh rỗi hong có gì để làm, hoan nghênh những bạn không thiết tha gì với deadline ụp mặt vô vòng chờ trả đơn vô tận nhé \(owo)/cover by @SHINEDITS | twitter.…
_Author: Kobayashi Shu_Nội dung: Chia tay trong mưa......ám ảnh của cuộc đời em..._______________________________________________________"Đừng cố níu những gì ngoài tầm với" "Mây của trời hãy để gió mang đi"=> Đây là một ý tưởng nhỏ đến một cách bất chợt, nhưng dù nó có nhỏ thì vẫn là ý tưởng của mình. Mong mọi người tôn trọng, không sao chép và đạo ý tưởng. Mang đi đâu cũng phải có sự cho phép của Author : @takahashiayakachan; @kobayashishu ( Tiểu thuyết viết chung )…
My friend and me are getting a depressionIf you have something goods, please tell us, or some story you know about the depression. Thanks…
Hai con người tưởng chừng không liên quan lại bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân thương mại bí mật, chỉ hai gia tộc biết. Cuộc hôn nhân này không dựa trên tình yêu mà là sự sắp đặt nhằm củng cố địa vị và quyền lực của hai gia đình quyền thế. Dù đã kết hôn, Thương Thời Dận vẫn vùi đầu vào công việc quân sự đầy nguy hiểm, còn Hạ Tư Mạt vẫn miệt mài với sự nghiệp diễn xuất, tham gia phim ảnh, chụp quảng cáo, và xuất hiện tại các sự kiện lớn. Cuộc hôn nhân của họ là một bí mật được giữ kín khỏi công chúng, chỉ tồn tại trên danh nghĩa.Mối quan hệ của Thương Thời Dận và Hạ Tư Mạt dần thay đổi qua những lần tiếp xúc, những nhiệm vụ bất ngờ của anh, và những áp lực trong công việc của cô. Những cuộc gặp gỡ gia đình, dù chỉ là những bữa cơm thân mật hay những buổi tiệc lớn, đều góp phần kéo họ xích lại gần nhau hơn. Gia đình hai bên luôn yêu thương, hòa thuận và ủng hộ con cái, tạo nên một hậu phương vững chắc cho cả hai.Dần dần, tình cảm giữa họ không còn là sự ràng buộc của hợp đồng mà chuyển hóa thành tình yêu chân thành, thuận theo tự nhiên. Thương Thời Dận, từ một người lạnh lùng, ít nói, dần bộc lộ khía cạnh yêu thương, trân trọng, bao dung và cưng chiều vợ. Anh thể hiện tình cảm bằng hành động, luôn bảo vệ cô khỏi những thị phi của showbiz và những hiểm nguy từ công việc của mình. Hạ Tư Mạt, từ một cô nàng "mỏ hỗn" và mạnh mẽ, dần trở nên nũng nịu, thích được làm nũng và tìm kiếm sự an toàn từ người chồng của mình. Cô luôn tin tưởng tuyệt đối vào anh."Nóng Lòng Yêu Anh…
"jeon jungkook không thích kim taehyung"…
" mày nghĩ nó có thật không? Ý tao là, ma ấy. "…
"meow meow"…
Một câu chuyện nói về hai người với cuộc đời bi kịch, gặp nhau và trao cho nhau hơi ấm để thấy mùa Hạ lúc ấy không còn lạnh lẽo nữa.."em tên Hạ Vy, Hạ trong hạ thấp, thấp kém""huh? Hạ trong mùa Hạ chứ, Vy là nhỏ bé mà phải không?""mọi người nói Hạ trong hạ thấp, bố em cũng nói thế""mùa Hạ nhỏ...tên dễ thương nhỉ, hợp với nhóc lắm"Phải chăng cuộc đời tôi mà lãng mạng được thêm chút nữa thì tôi đã nhận ra lúc tôi gặp Chu Đương Dương cũng là ngay mùa Hạ rồi..…
*OOC*Truyện chỉ là giả tưởng, hoàn toàn không có thật, vui lòng không đem vào đời thật và người thật----"Em là giấc mơ màu tuyết, còn anh là kẻ gác cổng giữa ánh sáng và bóng tối."Nơi núi rừng phủ sương, có một hồ ly trưởng tộc - lạnh lùng, kiêu hãnh và bất tử, sống trong thế giới của riêng mình, nơi ánh sáng dường như chẳng bao giờ chạm tới.Người ta gọi anh là Quang Anh - kẻ đứng đầu, kẻ cô đơn trong vương quốc âm u và tĩnh mịch.Tại một ngôi làng nhỏ trong tộc Hồ Ly, có một tinh linh bé nhỏ Đức Duy, mang trong mình ánh sáng trong trẻo, như giọt sương mai lặng lẽ rơi trên cánh lá già nua, dịu dàng và đầy hy vọng.Tuy sống chung một tộc, thế nhưng Quang Anh và Duy lại như hai thế giới song song: một bên là bức tường băng kiên cố của hồ ly bất tử, một bên là mạch nguồn dịu dàng luôn khao khát được chạm tới.Rồi một ngày, giữa sương mờ của đất linh, những khoảng cách tưởng chừng không thể vượt qua dần nhòa đi - khi ánh mắt họ giao nhau, một điều kỳ diệu bắt đầu nảy sinh.Hai linh hồn - một mềm như ngọc, một cứng như đá - vô tình va vào nhau giữa sương mờ núi thẳm.Và từ khoảnh khắc ấy, thế giới không còn yên ắng nữa.Trong sắc sương mờ đất linh, liệu hồ ly có giữ nổi người đã chạm vào trái tim mình?Liệu người giữ ngọn lửa lạnh có thể níu giữ được ánh sáng mong manh vừa le lói vào trái tim đơn độc ấy?…
Cuộc tình đôi ta tựa Bầu trời và đại dương.Đối mặt nhau nhưng chẳng thể chạm đến.Cảm giác gần nhưng lại xa đến lạ?._____"Rui...đừng đi được chứ?Tôi cần em.""Chúng ta không thuộc về nhau, thôi thì đành buông tay đi đừng níu kéo chi"."..."_____Tôi yêu em đến nhường nào nhưng em đâu hề quan tâm? Đối với em cái tình cảm này chỉ là nhất thời, còn đối với tôi nó như là bảo vật trân quý một đời không dám quên."Làm ơn, cạnh tôi một lúc nữa thôi! hãy cho tôi biết rằng em vẫn ở đây, ở cạnh Sano Manjirou này"_____「Title : Tình phai.Tên khác : Mùi vị đơn phương.」⚠ Warning ⚠•Chỉ đăng tải ở WATTPAD, không đem đi đâu.•Ngược, ngược, ngược! Điều quan trọng nhắc đến 3 lần.•Chị nhà thuộc TRAP, tình cảm đối với cô chỉ là trò chơi.•Anh nhà lụy tình, đâm đầu bất chấp!.•Không có thời gian đăng cụ thể.Chủ nhà : Sano Cà Bắp.…
Những bức ảnh cũ phủ bụi thời gian, những trang nhật ký đã ngả vàng, những kỷ niệm tưởng chừng bị lãng quên... nhưng hóa ra vẫn luôn ở đó, nơi góc sâu trái tim ấy.Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, từ những ngày thơ ấu vô tư lự, từ những lần tranh nhau cây kẹo, cho đến những chiều tan học đi chung một đoạn đường. Thời gian trôi qua, từng khoảnh khắc ấy trở thành một phần ký ức mà tôi ngỡ sẽ mãi kéo dài.Nhưng rồi cấp ba đến, chúng tôi không còn chung một con đường. Tôi đã không đủ giỏi để cùng cậu ấy bước tiếp, để rồi mỗi ngày chỉ có thể dõi theo từ xa, gửi một tin nhắn rồi chờ hồi âm trong những đêm dài đằng đẵng.Giữa khoảng cách và thời gian, liệu những ký ức ấy có đủ để níu giữ hai người? Hay cuối cùng, tất cả chỉ là... bóng hình của năm ấy?…
Là con người ai chẳng muốn mình xinh đep, hoàn hảo, là nhân vật chính được bao người ái mộ. Nhưng cuộc đời không như mơ. Tu bi cun ti niu…
Thành phố B năm 2011, cái nắng gay gắt của mùa hè không rực rỡ bằng cuộc chạm trán định mệnh giữa hai tâm hồn vốn thuộc về hai thế giới khác biệt. Nguyễn Khánh Ly, cô gái chuyên Văn với tâm hồn hướng nội, mang vẻ đẹp thanh tú của một nhành hoa hải đường: da trắng, mắt tròn và đôi bàn tay thon thả sinh ra để nâng niu những trang bản thảo. Với chiều cao 1m56 nhỏ nhắn, cô nhìn cuộc đời qua lăng kính của những vần thơ đầy cảm xúc và sự nhạy cảm tinh tế. Thế nhưng, thế giới đầy mộng mơ ấy bỗng chốc bị va chấn bởi sự xuất hiện của Trần Gia Bảo - một "biến số" lạnh lùng mang theo vẻ ngạo nghễ của một thiên tài chuyên Toán.Sở hữu chiều cao 1m90 đầy áp đảo cùng đôi mắt hai mí sắc lạnh, Gia Bảo giống như một bài toán khó chưa có lời giải, luôn giữ khoảng cách với thế giới bằng vẻ ngoài lãnh đạm. Một người dùng trái tim để cảm nhận hơi thở của câu chữ, một người dùng lý trí để phân tích sự vận hành của những con số. Khoảng cách 34cm không chỉ là sự chênh lệch về tầm mắt, mà còn là khoảng cách giữa lãng mạn và thực tế. Liệu sự chân thành của cô nàng nhỏ bé có thể làm tan chảy tảng băng của chàng trai cao kều, hay những định kiến ban đầu sẽ mãi là đường thẳng song song không bao giờ giao nhau? Trong không gian chật hẹp của khu chung cư và những hành lang lớp học, một bản tình ca giữa "Văn" và "Toán" chính thức được bắt đầu.…
Tác giả: Tô Ảnh NhiThể loại: lãng mạn, tiền hôn hậu áiVăn ánCô mang theo một ký ức không vẹn nguyên, bề ngoài vô tâm lãnh đạm, hắn- một tổng tài giảo hoạt lạnh lùng tâm tư khó đoán. Hai người kết hôn do sự hẹn ước giữa hai gia tộc, họ chưa từng biết nhau, cũng chưa từng gặp mặt nhau. Hai trái tim lạnh lẽo, vô tâm được đưa đến gần nhau dần hòa tan, sự an phận đến mức quá yên tĩnh của cô khiến hắn tò mò, rồi yêu cô. " Em muốn gì, tôi đều có thể cho em."" Tôi muốn chính là tự do tự tại."Mặt hắn không biểu tình, vẫn lạnh lẽo mở miệng" Tôi chưa cho em đủ tự do sao, ai làm tổn hại đến em, tôi chắc chắn sẽ khiến hắn chết không toàn thây, tôi đối với em lúc nào cũng nâng niu như vậy! Có ai chọc giận em? Tôi sẽ giúp em xử lí. Ai làm em đau khổ, tôi cho hắn chịu đau đớn gấp trăm nghìn lần!"" Vậy anh có yêu tôi không?"Hắn trầm ngâm không trả lời, rốt cuộc hắn có yêu cô hay không chính hắn còn không thể xác định được. Hắn đối với cô là hứng thú nhất thời hay là thật sự yêu thích?…
Tình đầu hệt như chiếc bập bênh, lên xuống, níu kéo không ngừng.…