Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
sau sự trở về của ba thiếu gia tai việt nam và gặp ba nàng tiểu thư qua cặp anh em sinh đôi Nguyễn Hoàng...và thế là những rắc rối nảy sinh trong tình cảm cũng dần dần lớn rồi chúng hình thành tình cảm sau đậm hơn...…
Những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy có thể giống cơn mưa rào hay chuyến tàu chóng đến vội đi, nhưng nó sẽ mãi là ký ức tuyệt đẹp chẳng thể phai mờ... ❤🍀…
Đơn phương là thứ tình cảm ngu ngốc nhất. Nhưng anh ơi, sao em cứ mãi đâm đầu?!!!Mình chỉ viết để giải tỏa tâm trạng và niền đam mê viết truyện nên có thể chưa haymong mọi người nesu chưa hà lòng thì cũng đừng nặng lời ạ!!!…
LỜI DẪN: 〈 TRÍCH ĐOẠN NỔI BẬT. 〉 Đức Anh say mê ngắm nhìn dáng vẻ thanh tao nhã nhặn của người yêu khi cầm cây vĩ cầm trên tay, tưởng như thượng đế để một thiên thần như em hạ cố mà đến bên Đức Anh làm cho cuộc của anh từ chỉ viết học hành và luyện tập giờ đây vẫn còn nhiều thứ phải làm hơn. Em dạy Đức Anh biết thế nào là tình yêu, là trưởng thành trong mặt cảm xúc, tuy vậy đối với Đức Anh từ lần đầu tiên gặp mặt em làm cho con tim đang tổn thương của anh chữa lành nhờ điệu nhạc du dương từ cây vĩ cầm của em. Đức Anh chậm rãi đến bên Thục Anh, luồn tay vào xiết lấy vòng eo em ôm trọn người thương vào lòng, Thục Anh hơi cựa quậy quay sang hỏi: "Làm sao đấy, Đức Anh?". Đức Anh cười cười thốt lên: "Không sao, chỉ là em đẹp quá thôi.", Thục Anh định đứng dậy thì bị anh kéo lại ngồi lên đùi anh, bầu không khí trong phòng đột nhiên mờ ám đến lạ, điều hòa vẫn bật nhưng sao nóng thế nhỉ? Đức Anh rướn người nâng khuôn mặt người yêu lên, môi chạm môi chỉ là cái chạm nhẹ nhưng nó lại mang vẻ nâng niu trân trọng. Đúng lúc, Thế Đan bước vào: "Hai bây, ra ăn cơm kìa mẹ gọi...", nội tâm Thế Đan gào thét trước cảnh này giá như tao chưa từng bước vào đây thì hay biết mấy, cmn mù mắt bố rồi.…
Câu chuyện kể về hồi tưởng của Marcus một đội trưởng lính không gian thuộc lược lượng UltraMarine được giao nhiệm vụ bảo vệ hành tinh Uranium trước cuộc tấn công xâm lược tàn bạo , khát máu của một chủng loài Xenos mới có tên là Tyranid . Một chủng loài đáng sợ mà những người linh chưa từng đối diện trước đây liệu . Marcus và những người lính chiến đấu với bay lũ Tyranid khát máu tàn bạo này ra sao trong một cuộc chiến sinh tồn đó…
Giữa những lần gặp gỡ và chia ly, giữa những lời chưa nói và những ánh mắt lặng thầm-liệu có ai thực sự quên được ai?Jihoon nhìn theo anh, cậu không chạy theo cũng chả níu giữ. Cậu lựa chọn chờ.Chờ đến khi ngọn gió cuối đông của cậu trở về.-------[Choru]…
''Hi vọng chúng ta giống như những tia nắng ngày hạ, lúc nào cũng nhiệt huyết, nồng cháy''---------------------------------------------------------------------------Tên: [ĐM] Chuyện Tình Ngày Hạ Nắng GắtThể Loại: Đam Mỹ, Học đường, Thanh xuân vườn trường,...Tác Giả: YanLinCouple: Phó Thường Hi x Hạ AnCre ảnh bìa: trên Pinterest ( muốn ghi tên tác giả ảnh này lắm nhưng trên đấy ko có ghi tên, tiêu đề cx ko có luôn, lấy từ acc trên M T nha mấy ní, chữ tui tự ghi vô)Tác phẩm đầu tay của sốp, câu văn của Chương 1 vẫn có hơi lật đật tại đây là bản của năm ngoái r, h đọc lại thấy cx khá hay nên đăng, sốp lười sửa lại nên thông cảm tí=)) chương sau hứa sẽ viết tốt hơn*Lưu Ý: - Truyện không hề có thật, tất cả chỉ do tác giả tưởng tượng ra, ko hề sao chép ý tưởng của ai - Hi vọng các bạn không toxic, ném đá,... tác phảm, câu văn và nội dung trong truyện có thể chưa hoàn chỉnh, và xuất sắc như các bạn mong muốn nên hi vọng mọi người có thể thông cảm và bỏ qua cho - Nếu cốt truyện, câu văn và lời thoại có chỗ nào chưa đúng, chưa hợp lí thì mong các bạn hãy bình luận để sốp có thể sửa đổi - Nếu truyện không hợp gu thì có thể ngừng đọc…
Title: In the pause of wind - Giữa một thoáng gió lặng Author: BlueiesCategory: Fantasy, sci-fi, action, adventure, slice of lifeNote: Non-coupleStatus: OngoingSummary: Xuân hạ thu đông rồi lại xuân. Một ngày, một tuần, một tháng, một năm, rồi lại hai năm. Ngày nào của Dolores cũng gắn với công việc bàn máy, với vô vàn thứ tin tức từ khắp nơi trên thế giới, dẫu là tin vui hay tin buồn, hay kể cả mấy thứ tin tức kỳ quái đều có đủ, và cả tiếng gõ phím, giọng nói của phát thanh viên, mấy lời than phiền hay cằn nhằn từ đồng nghiệp. Và đáng lẽ ra, mỗi ngày đều phải nhàm chán và vô vị như vậy cho đến khi cô 30, hay là 40 tuổi, thậm chí là tới lúc đủ tuổi nghỉ hưu. Nhưng có lẽ, Dolores chỉ đơn giản là không phù hợp với một cuộc sống bình thường, đến cái mức mà định mệnh phải sắp đặt cho cô một cú "lucky shot" - thứ đã xé toạc quỹ đạo đều đều mà khó khăn lắm cô mới có được, rồi lại ném cô vào một thế giới thật sự nhiệm màu, nơi thế giới ngoài kia rực rỡ đến choáng ngợp.Cứ như vậy, Dolores trở thành một kẻ lãng du, vô định như những cơn gió lướt qua những cánh đồng, khe khẽ luồn vào mái tóc rồi trôi đi. Những cơn gió ấy chạm vào ta khẽ khàng, không để lại dấu vết, cũng chẳng hứa hẹn điều gì. Chúng đến rồi đi, không ai níu được, cũng chẳng ai đoán được chúng sẽ trôi về đâu. Nhưng gió cũng có lúc phải ngừng mà thôi.…
"Gửi em, chàng thơ khiến hồn văn tôi chao đảo." =.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=+ Mạch truyện được xây dựng theo những bài thơ tình sầu khổ và đau đáu một nỗi nhớ. + Mỗi người sẽ có một cảm nhận thơ ca khác nhau.+ Mỗi cặp đôi là một bài thơ tình. Nếu cậu có đề cử, hãy cứ thoải mái bình luận. + Lịch ra chương mới: không chắc chắn. + Ngày bắt đầu: 04/03/2024.+ Paring: All male characters (?) x Midoriya Izuku.+ Fandom: Boku no Hero Academia+ Writer: Ayaka+ WARNING: ngoại tình, lừa dối, mối quan hệ sụp đổ, mối quan hệ tiêu cực, níu kéo, mất quyền kiểm soát hành vi, tự sát, tai nạn, tử vong, tình dục (R15), bạo lực, thao túng tâm lí, gây ám ảnh, thần kinh không ổn định, nhân vật/tình huống tiêu cực, tình tiết buồn, cốt truyện sầu não, cái kết không tươi đẹp,...+ Kết thúc: Sad Ending, Bad Ending, Dark Ending, Death Ending. + Vui lòng không bắt chước theo hành động và suy nghĩ của nhân vật! Vui lòng hãy nhìn nhận mọi thứ tốt đẹp và xin đừng khiến cảm xúc bị gắn chặt với cái kết của sự việc!+ Chỉ có trên Wattpad, hãy nhớ kĩ, người viết là Ayaka, không ai khác. _Chúc cậu có một trải nghiệm tốt đẹp._ Thân ái, Ayaka.…
Thế gian u tối này chẳng còn lấy một tia sáng, em như bị nhấn chìm trong vũng bùn sâu không thấy đáy, cứ mãi giãy giụa, cứ mãi đợi chờ một vị cứu tinh đến, giải thoát cho tâm hồn đã bị giam cầm này của em. Và Thượng Đế đã thấu hiểu, đã phái anh xuống trần tục này, mở rộng vòng tay ôm em vào lòng, ban cho em một tí hy vọng, cứu khỏi vũng lầy nhơ nhớt ấy, em đã nghĩ rằng anh là định mệnh của em, rằng em có thể dâng hiến cả sinh mạng bé nhỏ này của mình cho anh. Nhưng không, anh phản bội lòng tin của em, phản bội cả tình yêu của hai chúng ta, phản bội luôn hẹn ước của chàng trai ngày nào vẫn thề thốt rằng chân trời góc bể, luôn bên em. Anh bảo em phải làm sao đây? Hận anh ư? Không, em càng hận bản thân mình hơn, vì em ngu ngốc nên mới phải lòng tên khốn kiếp như anh, em đã không thể níu kéo được nữa, em sẽ chứng minh cho cả thế giới này thấy được rằng, cho dù em không có anh, em vẫn kiên cường bất khuất. Nếu thật sự có kiếp sau, hy vọng rằng em và anh sẽ không gặp nhau vào hoàn cảnh éo le này nữa. ---------------------------Tác giả: SiaĐóng góp, sửa đổi tình tiết truyện: Cáo**Giới thiệu bi thương ra đấy thôi chứ kết HE nha mấy tình iu.…
Giữa chữ và ảnhAnh gom ánh sáng vào khung ảnh nhỏ,Tôi gom nỗi buồn vào những dòng thơ.Khoảnh khắc lướt qua-anh níu giữ,Cảm xúc phai nhòa-tôi viết thành mơ.Từng thước phim là lời chưa nói,Từng trang giấy là ảnh chưa chụp ra.Một người cầm máy-bắt thời gian đứng lại,Một người cầm bút-hỏi thời gian trôi xa.…
Nếu có ai hỏi Đức Duy, lớp 11A, ba năm qua cậu đã làm việc gì chăm chỉ nhất, chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Yêu thầm Nguyễn Quang Anh". Nói chính xác hơn, là yêu thầm đến mức thành thói quen, thành nhịp thở, thậm chí... thành cả "mục tiêu sống".…
Cô ngồi đấy. Về lý thuyết, đó là góc có nhiều ánh sáng nhất nhưng anh không thể trông thấy cô. Không phải vì nắp dương cầm ngăn ánh sáng từ ngọn đèn hay dây cát đằng rũ bóng bên cửa sổ, hắt những khoảng đậm nhạt lên dáng ngồi nghiêng nghiêng mà vì vẻ chịu đựng, âm thầm trên nét mặt đọng chút tiếc nuối, chút thất vọng như cố níu giữ vệt sáng của một vì sao.Ngột ngạt quá, ước gì có một không gian để thở, một khoảng không để nhìn ra xa nhưng căn phòng chỉ duy nhất khung cửa nơi cô ngồi. Mắt Trung Dũng dừng lại nơi anh ít nhìn đến nhất. Ở đó, không gian cũng được mở ra từ ô cửa nhỏ. Góc phố rét mướt với hàng cây khẳng khiu. Bức tranh anh mua của một họa sĩ ngồi vẽ ven đường. Ông già có ánh nhìn vừa dại dại vừa tinh anh, cả gương mặt là một nét phác họa thô kệch và thời gian như vệt sương mỏng vắt qua đôi mắt đục mờ. Phương Đàn rất thích bức tranh. Mỗi lần ghé thăm, Phương Đàn đều đứng hàng giờ ngắm nghía và suy tư.…
câu truyện này kể về Nguyệt Mai, một cô gái hướng nội, trong lớp có khá ít bạn ,sau đó có một học sinh mới chuyển đến, tên là Thành Nam, cậu đc giáo viên xếp chỗ ngồi cạnh Mai, cậu đẹp trai và khá hướng ngoại, luôn luôn rũ Mai đi làm những trò nghịch ngợm của cậu, sau đó họ bt nhau là hàng xóm và hành trình tỏ tình của Nam và Mai (mik mới tập viết truyện nên sẽ có vài sai sót, mong mn góp ý thêm❤ truyện chỉ có trên wattpad nên níu ai có bê đi đâu thì hãy xin ý kiến của mik trước và nhớ cre nhé!)…