Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Nếu nhánh cây kia bỏ rơi một lá, bông hoa kia làm rơi một hạt phấn, cơn mưa làm mất một giọt mưa. Ngày mà anh để lạc mất em sẽ không bao giờ tồn tại." "Vì sao à! Vì anh chỉ yêu mình em" Thật ra câu chuyện này kể về cuộc sống của hai người sau khi chính thức yêu nhau, đôi lúc lại gặp bất đồng với nhau. Nhưng cuối cũng vẫn cùng nhau sánh đôi bước tới lễ đường. Đam mỹ, HE.…
Lester từng là một cậu bé hề mang lại tiếng cười trong nhà hát bên rìa rừng. Nụ cười và màn trình diễn của cậu là thứ duy nhất níu giữ cuộc sống của những người xung quanh. Nhưng tình yêu bị phản bội và một đêm, lửa thiêu rụi cả nhà hát do người yêu của cậu âm mưu với tình nhân nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Mẹ cậu chết trong vòng tay, trong khi người cậu yêu bỏ trốn cùng tình nhân.Nước mắt biến thành tiếng cười điên dại giữa biển lửa. Trong khoảnh khắc đó, nỗi đau của cậu đã triệu hồi một thứ bóng tối. Lời đề nghị vĩnh cửu: "Đổi tiếng cười của ngươi lấy sức mạnh vượt lên nỗi sợ hãi".Khi đứng dậy một lần nữa, cơ thể cậu biến thành một cái bóng trong vỏ bọc của một chú hề. Da tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa ánh đỏ. Quả bóng bay màu đỏ là hơi thở. Khuôn mặt cười không bao giờ phai. Sức mạnh của hẳn không ăn thịt, mà ăn "nỗi sợ hãi" và những mảnh linh hồn bị bỏ lại, sức mạnh sẽ càng tăng lên.Kể từ đó, mỗi đêm Halloween, tiếng cười của Lester lại vang lên từ khu rừng quanh thành phố. Có người mất tích, năm này qua năm khác. Không có xác chết, chỉ có một chút dấu vết.Bóng bay đỏ, những bức tường với hình vẽ nụ cười, và sự im lặng kéo dài thêm một phút của đồng hồ thành phố.…
Trong cuộc đời này, có những người đến và đi như một cơn gió thoảng. Họ không ở lại lâu, nhưng lại để lại một vết thương lòng mãi mãi không thể lành. Tình yêu của Ngoc cũng vậy.Đó là một câu chuyện tình yêu giữa hai con người ở hai thế giới khác nhau. Một người đến từ những khó khăn, gian khổ của cuộc đời, mang theo bao nỗi buồn và gánh nặng. Người còn lại, là một chàng trai mạnh mẽ, nồng nhiệt, được yêu thương và chở che.Họ đến với nhau như hai thái cực đối lập. Tình yêu của họ không êm đềm như một dòng sông, mà dữ dội như một cơn sóng. Nó cuốn Ngọc vào một thế giới đầy những cảm xúc mãnh liệt, thứ mà cô chưa từng cảm nhận được khi ở bên Hữu. Nhưng cũng chính sự nồng nhiệt ấy, đã khiến họ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những hiểu lầm và những nỗi đau không thể ngờ tới.Họ yêu nhau chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng những ký ức, những cảm xúc mà họ trao cho nhau lại sâu đậm đến mức không thể nào quên. Để rồi sau này, khi mỗi người bước đi trên con đường của riêng mình, họ vẫn mãi nhớ về người đã từng là tất cả của nhau.…
___Văn án___[Fanfic][Kookmin] Jimin và Jungkook kết hôn. Sau 2 năm, Jungkook ngoại tình và họ chia tay. Liệu Jungkook có còn cơ hội để níu kéo lại cậu hay không ?Hãy đón xem " Cơ hội cho anh" của Hg để biết rõ nhé!"Anh cứ chờ xem, Kookie à"…
Trần Nhật Linh, 26 tuổi là một bác sĩ chuyên khoa phẩu thuật hồi sức tập sự đang trong một ca trực đêm hằng ngày tại bệnh viện, nghe được thông tin từ bố là mẹ đã bị mất tích trong 1 vụ tai nạn giao thông. Nhật Linh quyết định đến hiện trường để tìm hiểu và không may sau đó bị tai nạn giao thông và cậu được đưa đi cấp cứu sau khi được người dân gần đó phát hiện. Dù các bác sĩ đã nỗ lực cứu vãn nhưng cậu đã được báo cáo là tử vong. Tuy nhiên, cậu chỉ bị đánh mất 2 phần hồn và may mắn phần hồn còn lại chứa sức mạnh đã níu giữ mạng sống của cậu. Cậu tỉnh dậy bên trong nhà xác và gặp được Vũ Thị Lan Ngọc, 25 tuổi là nhân viên đang trực tại đó, khi chưa hiểu chuyện gì xảy ra họ đã bị tấn công bởi những oan hồn chứa đầy âm khí vất vưởng, qua đó, Nhật Linh vô tình thức tỉnh được sức mạnh bí ẩn bên trong phần hồn còn sót lại mà cậu không hay biết. Sau mọi chuyện, cậu được bố cậu, người đã hiểu hết tất cả mọi chuyện đã đưa cho một quyển sổ từ tổ tiên và căn dặn cậu hãy đi tự tìm sự thật về bản thân và hoàn thành sứ mệnh tìm lại được linh hồn và hài cốt của mẹ cậu.…
Thần tiên tình ái, chính là trân quý vô cùng.Y có thể vì ngươi cam chịu tất thảy, có thể vì ngươi níu lại chân tâm rẻ rách, có thể vì ngươi cả đời thương yêu.Nhưng vẫn có kẻ không biết trân trọng này - Quỷ vương. Hắn chà đạp lên tình cảm của y, phá nát nó, hủy hoại nó. Bởi vì hắn là quỷ vương, chưa một lần cần loại chân tâm này.Minh châu mỹ lệ, đừng vỡ có được không?…
Quê hương và Quê Trời Xin chúc các con từ cảm xúc về quê hương mà luôn có ý hướng tới "quê trời", quê hương vĩnh cữu dành cho các con mai sau. Hãy sống nâng niu và yêu quí cuộc sống về "chân, thiện mỷ", về con người và về quê hương mến yêu thì cũng chính là các con đã tìm cho mình quê hương thứ hai đó là "Quê Trời."…
Konichiwa, mị là Nico Akawa, cứ gọi là Riko nha. Truyện chào mời fan nào cũng được, nhưng no quẩy truyện của mị là ok. Níu có cái gì ko hợp ý mấy bn, cứ việc nói mị, mị sẽ sửa. Hết òi!:)))…
Tôi-Quỳnh Mai: Nếu nhận xét trên người tôi thì chẳng có gì đặc biệt cả nếu như bỏ qua đôi mắt màu xanh da trời , tôi nghe mọi người nói rằng tỉ lệ có đôi mắt màu xanh rất hiếm nên đi đâu mọi người cũng nhìn tôi. Tôi rất vui vì được nhiều người để ý đến vậy Nhưng tôi chưa bao giờ có 1 người bạn thật sự , họ đến với tôi vù sự tò mò và muốn lợi dụng tôi rồi họ ra đi rất tàn nhẫn. Mọi người nói rằng 'ở hiền gặp lành' nhưng tôi chẳng thấy đúng gì cả. Tôi chỉ đứng ngoài nhìn người tôi thích đi trong tay với người khác. Nhiều lúc tôi biến thành nữ phụ ác độc để hãm hại người ấyAnh-: Thế Huân- Một con người có thể gọi là lạnh lùng nhưng tôi không thích điểm ấy bởi vì lạnh lùng nhiều mọi nơi, lúc nào cũng vậy . Gương mặt sắc sảo, thân hình cũng như mấy ộp pa Hàn Quốc mà tôi hay coiKể cả lúc tôi ra đi anh cũng không biểu hiện gì cả, đúng là đời trái ngan mà. Chẳng biết em nào mà cưa nổi anh này. Nếu có tôi thề làm chóHắn:Quốc Tuấn- Là người tôi thích. Là 1 người dịu dàng không lạnh lùng như ai kia. Hắn tuy dịu dàng nhưng lúc tôi không nghe lời thì liền lườm tôi bằng ánh mắt sắc sảo. Hắn thích một người nhưng nghặc nghẽo lại thích đứa khác. Tôi rất buồn, tới nỗi mà tự tử . Cho tôi xin lại lời nói hắn dịu dàng nhé hắn còn ạnh lùng hơn cả thằng trên kia càng chơi càng hiểu. Thay bồ như thay áo nhưng lại thích một đứa con gái chẳng có gì cả đậm chất quê mùa . Hắn nâng niu nó như ngọc, báu vật vậyCác bạn có thấy thích thì hãy ủng hộ truyện nhé . 👍👍👍❤️❤️💔…
EditLôi Lạc Dương ngoài thân phận đứng đầu giới chính khách ở thành phố S thì anh còn mang thân phận chủ nhân của bang Hắc Ưng. Một người có tướng mạo anh tuấn, giàu có nhất thế giới, là mẫu người đàn ông lý tưởng của mọi phụ nữ nhưng lại không thích ai ngoài cô. Người ngoài đồn anh là kẻ lãnh khốc vô tình nhưng anh đối với cô chính là nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Chỉ cần là thứ cô muốn anh cũng không tiếc mạng sống mà tặng cho cô. Lam Nhược Hy là sinh viên năm ba của một trường đại học danh tiếng, trời sinh cô có một vẻ đẹp thiên sứ. Cô thông minh hoạt bát nhưng lại sợ máu. Cô cố tạo một vỏ bọc khi ở gần người thân (mẹ kế và em gái…
Tác giả: HarryNgười ta nói: Thời gian trôi đi, dẫu nước chảy đá mòn, lòng người vẫn không thay đổi.Anh đã từng tin vào điều đó... Chờ đợi cậu dẫu người khác ngăn cản, khuyên can. Anh tin vào tình yêu cậu dành cho anh...Để rồi vỡ mộng!!! Thật nực cười...Không chỉ có lòng người thay đổi, mà hoàn cảnh cũng đổi khác...Xin em! Trở về đây bên anh!…
Xin chào!Đây là tác phẩm đầu tay của mình,mong các bạn ủng hộ!Nhân vât:Chính:V,Jimin và 1 số nhân vật khácXin lỗi mấy fan Kook trước vì tui cho Kook vai phản diện Thể loại:SE "Có không giữ mất đừng tìm" "Cái gì không thể níu kéo được nữa thì hãy buông tay"…
Một mối tình thanh xuân bắt đầu từ những khoảnh khắc giản dị: một lần nhìn thấy nhau trong kỳ thi, một buổi xem phim ở rạp nhỏ, bát mì khuya dưới ánh đèn vàng.Nhưng khi tuổi trẻ trôi đi, khoảng cách, thời gian và những lựa chọn tương lai dần biến tình yêu thành một sợi chỉ mỏng manh - kéo căng mãi cho đến khi chẳng ai còn biết nó còn là yêu, hay chỉ là thói quen níu giữ.…
Ngày này, năm đó, anh, chàng trai Đà Lạt, phải lòng em, cô gái Sài Gòn.Để ngày này, năm nay, và nhiều năm sau nữa, anh sẽ không hối tiếc... vì đã lỡ để Sài Gòn... níu chân...…
Trong tình yêu chúng ta chỉ đơn giản là những con búp bê. Khoảng thời gian đầu ta là tất cả, ta được sắm đồ, được mặc đẹp, được nâng niu chiều chuộng. Nhưng đến cuối cùng, cũng chả ai lại thương yêu một con búp bê đã cũ cả; đến cuối cùng cũng chỉ còn mỗi chúng ta là ngưòi đau khổ.…
Gặp nhau chính là duyên số kiếp trước.. Yêu nhau là duyên nợ kiếp này...1. Quân Diệp Hiên: Thiên Âm, đợi khi bổn tọa giải quyết xong mọi chuyện lúc đó nàng đừng mơ tưởng sẽ né tránh được ta!2. Thiên Di: Ta hi vọng chàng sẽ như ánh trăng sáng này, mãi mãi ở bên cạnh ta, vượt qua thời gian và sinh tử.3. Thiên Nhã: Nếu như một ngày ta biến mất, chàng có chấp nhận từ bỏ tất cả để đi tìm ta không?4. Vọng Khinh Trần: Ta sẽ đi theo nàng, bảo vệ nàng vì nàng chính là nữ nhân mà ta lựa chọn.- Thiên Thư: Ta không cần ngươi đi theo bởi vì vị trí của ngươi là ở bên cạnh ta!5. Thiên Bích: Thế giới này không có gì gọi là vĩnh hằng. Vì thế, quý trọng điều trước mắt là chuyện mà ta và chàng nên làm!6. Thiên Nhi: Vọng Hàn Phong, nếu một ngày chàng thay lòng đổi dạ, ta nhất định sẽ không níu giữ chàng!#Chuyển ver…
"Những thứ đã rơi vào tầm mắt của Tống Mẫn Hạo ta đây, tuyệt nhiên không thể chạy thoát" "Kim Chấn Vũ, cả đời cả kiếp này em chỉ có thể là bánh ngọt duy nhất của ông đây." "Mẫn Hạo, đừng nháo." "Thắng Huân là con người 2 mặt" "Thắng Duẫn em là của tôi."…