Có Lẽ Mơ
Cô không có ngoại hình xinh đẹp, học cũng không giỏi, gia cảnh cũng bình thường. Cô thích rất nhiều thứ nhưng chẳng có gì níu kéo cô tiếp tục làm điều đó. Cho đến khi cô gặp anh ...…
Văn án"Bắc Tử Dương, người tôi tin tưởng, người tôi yêu, người tôi muốn giao phó cả cuộc đời mình vốn dĩ không phải anh" cô mỉm cười nói rồi lạnh lùng quay đi. Bắc Tử Dương muốn níu cô lại nhưng bàn tay còn chưa chạm vào tay cô thì đã bị một lực đẩy mạnh về ra sau. Cố Kỳ Tiêu nhìn hắn bằng ánh mắt cảnh cáo, tay vòng qua eo thon nhỏ kéo cô vào gần mình, cao giọng nói "Bắc Tử Dương, đây là lần cuối cùng!" rồi mang cô rời đi để lại bóng dáng cao lớn suy sụp ngồi khuỵu xuống sàn của Bắc Tử Dương. Chấm hết thật rồi!Nhìn cô gái đang không ngừng miêu tả lại dáng vẻ mình xử Bắc Tử Dương như thế nào, rồi mình nói những gì với hắn ta chỉ để muốn anh hết giận, anh tự hào khen cô một tiếng. Cố Kỳ Tiêu mỉm cười lắng nghe, cánh tay ôm eo cô càng thêm siết chặt hơn. Nếu như ngày hôm đó anh không kịp đến hoặc là để cô nhìn thấy hắn thôi, có phải anh sẽ hoàn toàn mất cô giống và rơi vào tình trạng giống Bắc Tử Dương lúc này không?----------------------------VÌ ĐÂY LÀ TRUYỆN MIK TỰ VT NÊN TRÁNH CÁC TRƯỜNG HỢP COPY DƯỚI MỌI HÌNH THỨC NHÉ!!! CẢM ƠN CÁC BẠN ❤❤…
Những gì cô yêu thương đều lần lượt ra đi. Cuộc đời đầy rẫy những thứ khốn nạn, chúng quấn lấy cô. Tình thương chợt đến rồi ra đi mãi mãi, cô luôn mong chờ 1 sự yêu thương đến với cô và đừng bao giờ bỏ cô lại. Tương lai cô sẽ ra sao nếu cái thứ gọi đà " cuộc đời khốn nạn" cứ níu cô lại và mọi thứ cứ lần lượt ra đi.…
Có những mối tình không bắt đầu bằng lời tỏ tình. Chỉ là ánh mắt chạm nhau giữa sân trường ngập nắng, một chiếc ô đưa vội chiều mưa, một lời chào ngập ngừng sau buổi học.An Nhiên - cô gái mười bảy tuổi với trái tim nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc, đã đem lòng thích Minh Vũ - cậu bạn cùng khối lạnh lùng, trầm lặng và dường như chẳng bao giờ chú ý đến ai. Tình cảm của cô bắt đầu bằng những lần cố tình đi chậm lại để nhìn bóng lưng cậu, bằng những lần dõi theo từ phía xa nhưng chưa đủ can đảm để gọi tên.Thế nhưng, điều cô không ngờ là: cậu cũng từng nhìn cô, cũng từng lặng lẽ dõi theo những điều nhỏ nhất - và cũng từng giữ một khoảng "thích" trong lòng mà không nói ra.Họ đến gần nhau theo cách rất riêng. Không ồn ào, không rực rỡ. Chỉ là sự dịu dàng len lỏi qua từng khoảnh khắc. Mối quan hệ ấy mập mờ, ngọt ngào và mong manh như nắng thu - đủ ấm, nhưng không ai dám tiến thêm một bước.Nhưng thanh xuân luôn có những ngã rẽ không báo trước. Khi vào đại học, giữa những thay đổi, khoảng cách, và những mâu thuẫn xuất hiện, không níu kéo - chỉ là cả hai đều im lặng, và để khoảng cách ngày càng xa.An Nhiên chọn cách trưởng thành bằng cách chôn giấu mối tình năm ấy vào nơi sâu nhất. Cho đến một ngày, cô lại nhìn thấy Minh Vũ - lần này không phải với ánh mắt lạnh lùng của tuổi học trò, mà là một ánh nhìn đã mang theo nhiều tiếc nuối.Cậu vẫn vậy, chỉ có điều... lần này, cậu không im lặng nữa._________________Không Nói, Nhưng Là Yêu - Du Hạ.…
Ly Tiểu Đình luôn cảm thấy cuộc đời thật bất công, cho tới khi gặp anh...----------------------------------------Trên đời này, có đứa trẻ nào mà không muốn được ba mẹ ôm ấp, vỗ về, ngày ngày nâng niu trên đôi tay dù chai sạn nhưng vô cùng ấm áp? Mạn Tiểu Đình thừa nhận. Cô lạnh lùng thật đấy. Nhưng sâu bên trong vẫn chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi đáng lý ra được cắp sách tới trường. Vỏ bọc bên ngoài, làm sao bọc được cả tâm hồn non nớt của cô. Con nhà giàu thì sao chứ? Đại Tiểu Thư thì sao chứ? Cô có vui không? Có được cười như bao đứa trẻ khác không?Có sao?"Mày giống y chang mẹ mày, ngu ngốc." Bà ta đã nói với cô như thế khi cô bị chính ba ruột mình đuổi đi. Hả hê lắm chứ gì? Hạnh phúc lắm chứ gì? Cứ tiếp tục vui sướng nốt khoảng thời gian còn lại đi. Mạn Tiểu Đình cô, thề sẽ trả thù.Và tất nhiên, đó sẽ là chuyện của 10 năm sau..._____________________________Mình biết truyện của mình không hay. Nhưng nếu m.n đã dành ra 3p để đọc nó, xin hãy dành ra 15 giây để vote và cmt cho Kan biết. Đây là bộ truyện đầu tiên của mình. Mình biết nó sẽ có thiếu sót. Gạch đá xi măng Kan xin nhận hết. Chỉ mong m.n hãy dành chút thời gian ủng hộ và chỉ giáo cho mình.Thân…
một mẩu truyện nhỏ của Y/N và junghoseok…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cườngĐôi dòngSau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình thương tổn bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tùy duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa…
📌Tập truyện đầu tay của YingTôi là Diệu Diệu anh ấy là Hải Lục✨, người ta thường nói, 7 năm không cưới sẽ chia tay, tôi đã làm được- níu anh ấy lạiBộ truyện đầu tay của mình nhá 🏷 cùng mình đón đọc 🤲🌥…
Đây là tổng hợp những câu chuyện mình được truyền cảm hứng từ những bài hát và muốn chia sẻ với mọi người. Mong mọi người ủng hộ cho tác phẩm!Sẽ rất lâu để ra một fic cho một bài hát bất kì. Nên mong các bạn thông cảm.…
Bách khoa toàn thư Etermonium là công trình biên soạn đồ sộ nhằm ghi chép toàn bộ tri thức về hành tinh Sangrila - Alpha Aerith và những vùng đất, biển cả, núi non của nó. Quyển 1 - Địa lí và Bản đồ là bước khởi đầu của bộ sách, dẫn dắt độc giả khám phá từng lục địa, quần đảo, dãy núi, con sông và vùng biển - không chỉ qua đường nét bản đồ mà còn qua những trích đoạn từ nhật ký của các nhà thám hiểm và những thuyền trưởng lừng danh. Quyển 1 không chỉ là một tập hợp kiến thức - nó còn là lời mời gọi bước vào một thế giới đầy sống động, nơi mỗi vùng đất đều có câu chuyện để kể.Ghi chép lưu ý: Mặc dù bộ sách này được biên soạn bởi nhiều tác giả nhưng cái tên cuối cùng được khắc lên chỉ có một...…
"Trong căn biệt thự Vọng Nguyệt không có ánh sáng mặt trời, tôi chỉ là một vùng phản xạ cho người con gái đã chết của hắn."Tô Hạ và Tô An có khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng số phận lại rẽ hai lối. Tô An là bảo vật được nâng niu, còn Tô Hạ là "kho máu dự phòng" bị lãng quên. Khi Tô An qua đời, Phó Cận Ngôn - kẻ điên độc đoán nắm giữ huyết mạch kinh tế cả thành phố - đã biến Tô Hạ thành vật hiến tế.Hắn bắt cô gọt xương róc thịt để giống chị gái, bắt cô từ bỏ giọng nói, nụ cười và cả cái tên của chính mình. Hắn giam cô trong lồng kính, ép cô phải soi mình vào bóng ma của người đã khuất. Nhưng hắn không biết, phía sau nụ cười nhu thuận của con búp bê thế thân là một lưỡi dao tẩm độc đang chờ đợi.Kẻ cầm tù hóa thành kẻ bị giam cầm. Kẻ ban phát nỗi đau hóa thành kẻ quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Khi sự thật về vụ tai nạn năm xưa được phơi bày, liệu ánh sáng mặt trời có thể xuyên qua lớp kính vỡ để cứu rỗi hai linh hồn đã mục rữa từ trong bóng tối?"…
Nếu như họ gặp nhau trước đó liệu câu chuyện có thay đổi?Nếu như họ không phải kẻ thù liệu trận chiến giành lấy ngôi vua sẽ chấm dứt?Nếu như họ lợi dụng tình cảm của nhau để trở thành thủ lĩnh liệu họ có hối hận?Nếu như họ thật lòng yêu nhau liệu có thể níu lấy người kia?"Senju. Anh lại nhớ em rồi..."…
Từng nghĩ mình là mặt trời, rực rỡ và tự do, chẳng ai níu được. Thế mà cậu ta xuất hiện - lặng lẽ, kiệm lời, như một cuốn sách khép kín chỉ chờ tôi mở ra. Lần đầu nhìn thấy cậu ta, tôi đã không còn là tôi của trước kia nữa. Và câu chuyện bắt đầu, giữa những con chữ chẳng ai hiểu ngoài hai đứa.…
"Cậu chủ quán là người châu Á. Có lẽ vì chút mộng mơ ở Venice nắng tà đã níu chân cậu với nơi đây. Tôi nghiêng đầu, nghe câu tình ca ru vào tai những nốt trầm êm êm dọc con phố.Vang xa mãi một khoảng trời. Trời ôm trọn tình ca vào làn nước rộng. Tôi nhịp nhịp ngón tay theo tiếng đàn. Chợt nhớ đôi lời cậu chủ quán từng nói với tôi."Tiramisu, nghĩa là mang em theo anh, theo mọi nẻo đường anh đi tới."Hẳn là Tiramisu đã gợi nên cái gì đó, sâu thăm thẳm trong lòng cậu chủ quán."…
*Tên truyện: Nụ hôn của gió.*Tác giả: Độc Nắng*Tình trạng truyện: Đã hoàn.*Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn.*Giới thiệu truyện:Mỗi người đều có một mối tình đầu. Và với mối tình ấy, người ta lại có những cảm nhận khác nhau.Hạ Huyên nhỏ bé của tôi, là một cô gái được sống trong bao bọc, vốn dĩ có nhiều tình cảm. Đối với tình đầu, cô lại là kẻ quá níu kéo cảm xúc. Vì hoài niệm, những đau thương của mối tình đầu để lại cho cô nỗi đau quá lớn, để cô nhầm tưởng rằng, Song Vũ và cô, gần như phải gắn kết với nhau mà quên rằng, ngoài chàng trai tên Vũ kia, cô còn rất nhiều người khác, mối tình khác đang chờ đợi.Song Vũ lại là một kẻ quá vô tâm. Anh chỉ nhận ra người anh yêu khi Hạ Huyên chẳng thể bên anh nữa. Có thể nói, xứng với câu "Có không giữ, đến khi mất đi mới biết quý trọng".Hải Phong, chính là chàng trai tôi tâm đắc nhất. Tôi muốn dành tất cả tình cảm của mình để thổi vào anh sự chất phác, hiền lành của biển cả. Tôi không muốn anh quá nổi bật, chỉ muốn anh như một chỗ dựa vững chắc của Hạ Huyên, cô gái của tôi sẽ không giống Song Vũ, cô biết quay đầu đúng lúc, để nắm được hạnh phúc của bản thân mình.Mỗi nhân vật trong truyện của tôi đều yêu thương, nhưng mỗi người lại có cách yêu thương của riêng mình. Bằng cách này hay cách khác, cuối cùng, họ cũng sẽ tìm được thứ hạnh phúc mà mình tìm kiếm.…
thanh xuân của tôi là cậu,nếu cậu rời đi,cơn mưa thanh xuân ấy sẽ mãi trong lòng tôi, cậu sẽ là thanh xuân của tôi,tôi thương cậu cô gái tháng 12…
" Giá như em ở lại " là câu chuyện về một mối tình không trọn vẹn giữa cô gái mang tâm hồn như cánh hoa mong manh và chàng game thủ tài hoa mang trái tim đã một lần bị bỏ lại. Họ gặp nhau trong những tháng ngày đẹp nhất, cùng đi qua tổn thương, cùng níu lấy tia hy vọng mong manh trong bóng tối của định mệnh. Khi cô rời đi vào một đêm đông lạnh giá, mang theo những giấc mơ dang dở và một lời hứa chưa kịp giữ, anh ở lại - chiến đấu, chờ đợi và rồi hóa giận dữ trong nỗi đau không lời giải thích. Nhiều năm sau, một lần tình cờ, ánh mắt họ lại chạm nhau giữa biển người. Nhưng liệu trái tim đã từng vỡ vụn còn đủ dũng khí để yêu lại từ đầu? Một tiểu thuyết nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm cảm xúc, dành cho những ai đã từng yêu, từng buông tay, và từng tự hỏi: Nếu ngày ấy không rời đi, liệu chúng ta có hạnh phúc?…
Mại vô mại vô đọc đê…
- Tác giả: Dalseul (달슬)- Thể loại: Lãng mạn giả tưởng | Trọng sinh | Báo thù | Tranh giành quyền lực | Nữ cường---"Ta sẽ chém đầu ngươi và dâng lên cho bạo chúa Calande."Vứt bỏ lòng tự trọng và thể diện để phục tùng người chị gái duy nhất, kết cục nhận lại chỉ là cái chết đầy bi thảm.Sau khi bị xử tử vì tội phản quốc và mở mắt tỉnh lại lần nữa, Iolette đã thề rằng: kiếp này, cô sẵn lòng hóa thân thành một ác nữ."Mọi thứ chị sở hữu, mọi thứ chị nâng niu, từ nay về sau sẽ hoàn toàn thuộc về ta."Từ gã hiệp sĩ từng thề nguyện trung thành với chị, người đàn ông chị yêu hơn cả tính mạng, con thú nhỏ chị từng tùy ý đùa giỡn, cho đến cả vị hôn phu đã trở thành chồng chị.Ta sẽ lấy lại tất cả những gì đã mất và chà đạp lên cả ngôi vị Hoàng nữ mà chị hằng khao khát."Vậy nên, chị gái à, kiếp này hãy chết thảm thương hơn ta nhé".…
về một bài hát hay cùng chuyện tình wenga…