Short stories [ Countryhumans ]
Bìa ảnh: Google - samaCảnh báo:1. Mị viết rất dở và xàm :vv2. Trong fic, mỗi chap sẽ là một cặp ship khác nhau, nói chung là...không chung thuyền với ai cả :v…
Bìa ảnh: Google - samaCảnh báo:1. Mị viết rất dở và xàm :vv2. Trong fic, mỗi chap sẽ là một cặp ship khác nhau, nói chung là...không chung thuyền với ai cả :v…
"cái chết ở thể xác chính là sự tồn tại cuối cùng của sự vỡ vụn trong tâm hồn"mỗi phần truyện là một câu chuyện hoàn toàn khác nhau. mang hướng buồn cũng như dằn vặt bản thân, nếu không muốn đón nhận những điều tiêu cực thì đọc đến đây được rồi nhé.những lời góp ý hay sửa chữa chân thành thì tớ xin ghi nhận và khắc phục, với lời lẽ không tốt xin phép không phản hồi.cảm ơn đã đến đây, đã lắng nghe tâm tư và đọc những mẩu chuyện tớ viết ♡…
Một ong một mầm giúp nhau hướng về ánh dương🌷🌻***Lưu ý: Truyện hư cấu, khác cốt truyện chính📌📌📌…
hồi nhỏ yui và sakura chơi với nhà sakamaki, mukami, Tsukimami và sau mình rất thân cha mẹ họ còn lập hôn ước cho họ nhưng khi lên 10 yui và sakura phải dời xã họ cho đến 5năm sau khi họ gặp lại nhau thì 2 người giấu tên Không cho họ bt mọi chuyện sẽ ra sao tiếp diễn như thế nào vào truyện nha…
^^ % ^^ …
Câu chuyện kể về một cô bé 14 tuổi mến mộ một ca sĩ nổi tiếng đến lúc cô 27 tuổi. Cô đến đất nước Hàn Quốc, quê hương của người ấy, nhờ có mối lương duyên với thần tượng nên cô chả cần phải cố gắng làm gì cả mà vẫn cùng người ấy nắm tay nhau bước vào lễ đường.Lần đầu tiên mình nghiêm túc viết fic và nó cũng chưa được hoàn mĩ cho lắm nên các bạn đọc truyện các bạn cứ góp ý mình sẽ tiếp thu và sửa đổi <3KyeonDù chưa hoàn hảo cho lắm nhưng vì đây là đứa con tinh thần đầu tiên của mình mong các bạn không reup, chuyển ver. Cảm ơn<3…
Văn án"Bắc Tử Dương, người tôi tin tưởng, người tôi yêu, người tôi muốn giao phó cả cuộc đời mình vốn dĩ không phải anh" cô mỉm cười nói rồi lạnh lùng quay đi. Bắc Tử Dương muốn níu cô lại nhưng bàn tay còn chưa chạm vào tay cô thì đã bị một lực đẩy mạnh về ra sau. Cố Kỳ Tiêu nhìn hắn bằng ánh mắt cảnh cáo, tay vòng qua eo thon nhỏ kéo cô vào gần mình, cao giọng nói "Bắc Tử Dương, đây là lần cuối cùng!" rồi mang cô rời đi để lại bóng dáng cao lớn suy sụp ngồi khuỵu xuống sàn của Bắc Tử Dương. Chấm hết thật rồi!Nhìn cô gái đang không ngừng miêu tả lại dáng vẻ mình xử Bắc Tử Dương như thế nào, rồi mình nói những gì với hắn ta chỉ để muốn anh hết giận, anh tự hào khen cô một tiếng. Cố Kỳ Tiêu mỉm cười lắng nghe, cánh tay ôm eo cô càng thêm siết chặt hơn. Nếu như ngày hôm đó anh không kịp đến hoặc là để cô nhìn thấy hắn thôi, có phải anh sẽ hoàn toàn mất cô giống và rơi vào tình trạng giống Bắc Tử Dương lúc này không?----------------------------VÌ ĐÂY LÀ TRUYỆN MIK TỰ VT NÊN TRÁNH CÁC TRƯỜNG HỢP COPY DƯỚI MỌI HÌNH THỨC NHÉ!!! CẢM ƠN CÁC BẠN ❤❤…
- chúng ta chia tay đi.- vì sao?- không vì sao cả.anh đứng đó, nhìn thân ảnh nhỏ bé ấy dần bước ra khỏi cuộc đời anh. anh vươn tay muốn kéo cô lại, nhưng rồi cánh tay chỉ dừng lại ở giữa không trung. anh biết, những điều tưởng chừng như đơn giản ấy, đã chia cắt hai người họ.anh biết, dù có cố níu kéo, cô sẽ không quay lại.anh cũng biết, anh còn yêu cô rất nhiều.…
Phó Hàn Triết là một thiếu gia nhà họ Phó ở Bắc Kinh, thông minh, đẹp trai, đam mê chơi bóng rổ, đọc sách, nghe nhạc, viết thư pháp và uống trà. Anh sớm tiếp xúc với công việc kinh doanh của gia đình và trở thành một CEO trẻ thành đạt. Đoàn Huyên, con gái của một gia đình thư hương ở Nam Kinh, yêu thích vẽ tranh, nghe nhạc, đọc sách và chụp ảnh phong cảnh. Hai người tình cờ gặp nhau tại thắng cảnh Hồ Tây ở Hàng Châu và bắt đầu một mối quan hệ đầy cảm xúc.Sau nhiều năm yêu nhau và sống chung, Hàn Triết và Huyên cùng nhau xây dựng một tương lai tươi đẹp. Tuy nhiên, áp lực công việc và sự bận rộn đã khiến họ xa cách dần. Những mâu thuẫn liên tục xảy ra, đỉnh điểm là một cuộc cãi vã lớn, trong đó cả hai buông ra những lời nói làm tổn thương nhau. Huyên quyết định rời bỏ Hàn Triết và sang Anh sinh sống. Dù Hàn Triết cố gắng xin lỗi và níu kéo, Huyên vẫn cắt đứt liên lạc, để lại anh với trái tim nguội lạnh.Sau nhiều năm, Hàn Triết và Huyên gặp lại nhau tại một triển lãm nghệ thuật ở London. Họ ngồi lại để giải thích và hòa giải những hiểu lầm trong quá khứ, nhận ra rằng cả hai đều có lỗi. Mặc dù đã hiểu và tha thứ cho nhau, họ biết rằng tình cảm không thể quay lại như xưa. Cả hai tiếp tục cuộc sống riêng của mình, giữ lại những ký ức đẹp về nhau và học hỏi từ những sai lầm đã qua.…
Thể loại: Đam mỹ Tag : Ngọt sủng, sư đồ, sư tôn công, tu tiên."Sư tôn, người cười một cái đi, đừng niệm kinh nữa.""Ừm." Tịnh Lăng Uyên và Thẩm Bất Ly là mối quan hệ sư đồ, một người trầm tĩnh như nước, người kia lại như sen dưới hồ, toát hương rực rỡ. Họ sống ở Huyễn Vân Các, vốn sẽ chẳng có gì đáng kể.Nhưng mối quan hệ sư đồ không rõ ràng này, lại pha thêm chút tình cảm khó nói. Tịnh Vô Uyên - thiên tài kiếm tu tuổi trẻ thành danh, Thẩm Bất Ly - thái tử ma tộc quy ẩn nơi núi rừng.Họ gặp nhau, một ánh mắt, một nụ cười đã se nên mối nhân duyên.____Thân phận Thẩm Bất Ly được định trước sẽ trở thành một phần cho lễ hiến tế, hồi sinh con hung thú thượng cổ. Ngày lễ thành hôn, kết đạo lữ đèn hoa giăng đầy lại biến thành ngày mưa máu che không thấy mây, một người tu vi bị rút cạn, còn một người linh hồn vỡ nát.Tịnh Vô Uyên quỳ ở tế đài, ôm cơ thể lạnh lẽo của Thẩm Bất Ly trong lòng. Hắn không gào khóc, chỉ có nước mắt là không ngừng rơi.Kiếp này nếu đã không trọn vẹn, còn hẹn chi kiếp sau?____Thẩm Bất Ly bật dậy, thứ đầu tiên y cảm nhận được là lồng ngực ấm áp và một vòng tay rộng rãi. Tiếp theo mới đến giọt nước lạnh băng lăn dài, cùng tiếng nấc lên từng hồi không ngừng được."Đừng sợ, đừng sợ ta ở đây." - Tịnh Vô Uyên vuốt ve tấm lưng y, Thẩm Bất Ly níu chặt lấy hắn, khóc đến mặt mũi tèm nhem.Thẩm Bất Ly không biết cách nào dừng lại, y chỉ cảm thấy cả người không thoải mái. Nước mắt cứ thế mà tuôn, y dường như đem cả giấc mơ kinh hoàng đó ra bên ngoài…
"Này cậu đẹp trai ơi, cho tớ làm quen nhé?""Rất hân hạnh được làm quen với cậu, Kookie" 1 chiếc hố mới mà mình đào đeyyy, vì khum có ý tưởng thường xuyên và bận học nên có lẽ fic này sẽ khó để hoàn, nên để em nó ở đây để mọi người vào đọc cho vui❤✨…
Anh ơi Hà Nội hôm nay nắng gay gắt lắm . tim em đã rỉ máu, những tia nắng chói qua tim đỏ rực em càng đau. Hàng ngày em cố cười đùa vui vẻ, mỗi khi anh giận em luôn hạ thấp bản thân để xin lỗi để làm anh ko giận nhưng sao ánh mắt ấy thờ ơ quá vậy. Em cảm nhận được sự vô tâm lạnh lùng. Anh là chàng trai hay khóc còn em là cô gái hay cười. Nụ cười của em được dùng để che đi nước mắt. Con người em dần dần trở nên khác lạ. Em vẫn cười vẫn tỏ ra vui vẻ bên anh nhưng trong lòng em là một cô gái nội tâm. Những lần em tâm sự với anh. Anh thường chẳng quan tâm. Anh lại bắt đầu câu nói với chủ đề khác. Ý kiến của em đưa ra anh luôn cho là sai. Anh biết không cô gái mà anh đang yêu mạnh mẽ lắm. luôn vui vẻ trước mặt anh để anh không buồn thỉnh thoảng ts ship tận nơi cho anh. Em không mong mình nhận được gì từ anh nhưng em chỉ muốn 1 điều chỉ muốn anh qtam em lo lắng cho em để em được nũng nịu bên anh. Điều ước giản đơn nhưng có kẽ chẳng bao giờ em nhận được. Mỗi lần em xin đi chơi rất khó anh mới cho đi. Anh không cho em chơi với bạn bè. vì sao? .Anh lại là ng có mối quan hệ rộng. quen biết nhiều. Anh nói anh đi biển. Dạ vâng anh đi đi. Trong lòng em đau lắm nhưng không dám nói sợ anh mất vui . Anh đi với bạn anh mà anh nhỉ. chẳng bao giờ em cấm anh đi đây đi đó. nhưng em toàn bị anh cấm. cảm giác như em chẳng là gì cả. Cuộc vui chơi của anh sắp đến. và em sẽ không làm phiền anh những ngày đó. để anh vui vẻ mà chơi. còn em . xin cho em được ôm nỗi buồn vào lòng.Mọi người à, đừng như mình nhé. Thật sự đau lắm và chỉ biết gồng mình c…
Ở một vũ trụ tồn tại những chiến binh, họ chiến đấu vì lí lẽ của mình. Và tại Trái Đất, họ biết đến với cái tên OverMan luôn sát cánh cùng quân đội, chiến đấu vì tự do của hành tinh mình trước mối nguy xâm lược từ đế chế thiên hà Drared hùng mạnh.…
Tag: Chiếm hữu tính cách vặn vẹo điên cuồng đẹp trai cường công x Xinh đẹp ngây thơ cường thụ.Mùa xuân năm ấy, cơn mưa đầu mùa rơi nhẹ nhàng trên mái hiên của biệt thự nhà họ Wongraven, những giọt nước tí tách như bản nhạc chào đón một sinh linh mới chào đời.Joong lúc đó mới một tuổi, vẫn chưa hiểu rõ thế giới xung quanh, nhưng hắn biết rằng hôm đó mẹ bỗng ôm một đứa bé nhỏ xíu, đặt vào lòng hắn."Đây là Dunk."Cậu bé trong tã lót nhỏ xíu, làn da trắng hồng, đôi mắt đen láy mở to nhìn hắn. Joong nhìn chăm chăm Dunk, bàn tay nhỏ bé vươn ra, vô thức chạm vào má cậu.Mềm.Hắn thích cảm giác này.Khi mẹ định bế Dunk đi, Joong lập tức níu lấy tấm chăn quấn quanh người cậu bé, đôi mắt trầm tĩnh không hợp tuổi nhìn mẹ đầy cương quyết."Joong, con không thể giữ em mãi được." Mẹ hắn cười dịu dàng.Nhưng Joong không buông tay.Hắn không hiểu khái niệm "mãi mãi" là gì, nhưng hắn biết, hắn không muốn đứa bé này rời khỏi mìnnh.Waring: Công với thụ không cùng huyết thống…
Ai vô giùm em để em còn viết truyện nữa ạ, níu có nhu cầu giới thiệu bạn bè vô đăng kí lun đi ạ!!!…
em như cơn mưa mùa hạ, cho dù tôi muốn níu kéo cũng không thể.…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cườngĐôi dòngSau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình thương tổn bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tùy duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa…