Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình yêu trong quân nhân luôn mãnh liệt và có muôn vàn trắc trở, chờ đợi vượt qua được thì chỉ có thể vỡ òa trong hạnh phúc...Cô cứ mãi cho rằng trên thế giới sẽ không có ai đủ kiên nhẫn để chờ đợi, và suy nghĩ đó đã sai từ khi anh xuất hiện.Anh nói: nếu em không rời đi, anh sẽ luôn không rời.…
tình yêu không phải là anh yêu em và chúng ta yêu nhau, càng không phải một bài toán mà một cộng một sẽ bằng nhau. đôi khi là vô nghiệm hoặc vô số nghiệm.còn chúng ta không yêu nhau đến thế đâu.…
Tác giả: OnionNguyên tác: Châu Chặt ChémCouple: Phong×Nghi⚠️Warring: My AuLý do có cái fic này là vì ad vã quá rồi vã cũng đồng thời là an ủi cho chap 109 vừa qua 💔Vã vcl mà ít hàng quá, hít không đủ phê nên làm luôn cho nóng 😏✨️Không mong có nhiều người đọc tại vì nó xàm 💀Đa số chap là tác giả viết khi bị deadline dí tụt quần nên đứa nào hối là chọc cây lao thủng họng liền 🤓👍Viết xong thì thường kh dám đọc lại nên có gì bỏ qua nha tr=))))…
Dương Domic - Pháp Kiều Bối cảnh được lấy từ chương trình ANH TRAI SAY HITác phẩm dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Hoàn toàn không giống ngoài đời thực. ❗️❗️Vui lòng không mang fic của mình đăng trên các nền tảng khác nhằm trục lợi cho bản thân. (Đem đứa nhỏ này đi đâu thì cũng phải ghi cre vào giúp mình nhé các tình yêu 🥰)"Anh chưa từng nghĩ về duyên số là như thế nào, anh cũng chưa từng nghĩ đến việc bản thân gặp được định mệnh của cuộc đời mình. Cho đến khi gặp được em, anh mới nhận ra rằng làlà do anh chưa từng nghĩ đến, không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra. Thật may mắn là, anh đã được cảm nhận cảm giác được gặp định mệnh của mình như thế nào, cảm ơn nhé Thanh Pháp!" - Dương Domic"Cảm ơn vì đã được gặp anh, cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời này của em, em thương Đăng Dương nhiều lắm!" - Pháp Kiều…
Mọi người đọc rồi cảm nhận nha. Truyện chỉ là tưởng tượng của tui, không có thật, không liên quan đến người thật, vui lòng không áp lên người thật ạ. Nếu mọi người không thích có thể bỏ qua ạ, mong mọi người không to6 ạ.…
Vì quá yêu thích Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa nên tôi lại bắt đầu con đường viết fanfic rồi đây. Chào mừng tới chiếc hố đầu tiên. Tình hình cập nhật tùy theo năng lực sáng tác ạ. Cảm ơn mọi người đã đón đọc.…
Kinh Bắc những năm cuối thế kỷ hai mươi, nắng xuân tháng Giêng không rực rỡ gắt gao như nắng miền Trong, mà cứ hanh hao, mơn mởn đậu nhẹ trên những vành nón quai thao dập dìu tựa sóng lúa ngoài đồi Lim. Người ta đến hội Lim để tìm cái náo nhiệt, tìm sợi tơ hồng se duyên trong những câu ca quan họ "vang, rền, nền, nảy". Nhưng giữa chốn phồn hoa hội đình ấy, lại có những tiếng lòng thầm lặng bước đi bên lề thời đại.Một gã liền anh Kinh Bắc, quanh năm quen việc đồng áng cuốc cày, tính tình cứng cỏi như cây thông trên đồi, tưởng cả đời chỉ biết đến ruộng lúa bờ ao. Một chàng thi sĩ xứ Huế xa xôi, ôm mối sầu tha hương cùng xấp bản thảo thơ mang theo cái tĩnh lặng của cố đô, da trắng môi hồng, đôi mắt lá liễu đong đầy sương khói.Một tà áo dài ngũ thân màu xanh tùng bị rách bên bờ ao đình cổ.Một bát chè hoa cau đượm hương hoa bưởi, ngọt lịm chốn gian nhà tranh.Duyên phận trớ trêu mượn sợi tơ hồng giả để che mắt thế gian, nào ngờ lại buộc chặt hai cuộc đời vào một mối tình câm lặng. Giữa một thời đại mà tình trai vẫn là điều "trái đạo trời", khi chữ Hiếu và chữ Tình đè nặng lên vai gã trai làng cứng cỏi, liệu tà áo tơ tằm mỏng manh có chống chọi nổi bão giông của định kiến?Cùng lúc đó, phía sau rặng thông già đồi Lim, có hai cô gái trẻ cũng đang dắt tay nhau đi qua những ngày tháng vụn vỡ, trốn chạy cuộc hôn nhân bách tính để giữ trọn lời thề nơi phố thị Hà thành."Kinh Bắc sương mờ lối cỏ khâu,Người đi tìm kiếm một sắc màu...Thoáng nghe câu hát người trao duyên,Chợt hỏi lòng ta: Duyên ở đâu?"…
Tình yêu của cậu bắt đầu bằng một tờ giấy hôn ước, còn trái tim người kia thì lạnh hơn cả mùa đông năm ấy. Trong bộ lễ phục cưới trắng tinh, Duy không có gì ngoài ánh mắt buồn và những bước chân đơn độc giữa một hôn lễ xa hoa mà người chồng tương lai lại quay lưng bước đi. Về nhà, Duy sống như một cái bóng, chịu đựng đòn roi, sự khinh miệt và những lời cay nghiệt - chỉ vì một chữ "hiếu" với gia đình. Cậu không khóc, chỉ lặng lẽ gấp lại nỗi đau, lặng lẽ yêu một người chưa từng coi mình là con người. Nhưng có lẽ... cũng chính sự lặng lẽ ấy, lại là thứ lay động một trái tim ngỡ đã hóa đá.…