Ngồi Kinh Bắc Nghe Lời Thương Xứ Huế
Kinh Bắc những năm cuối thế kỷ hai mươi, nắng xuân tháng Giêng không rực rỡ gắt gao như nắng miền Trong, mà cứ hanh hao, mơn mởn đậu nhẹ trên những vành nón quai thao dập dìu tựa sóng lúa ngoài đồi Lim. Người ta đến hội Lim để tìm cái náo nhiệt, tìm sợi tơ hồng se duyên trong những câu ca quan họ "vang, rền, nền, nảy". Nhưng giữa chốn phồn hoa hội đình ấy, lại có những tiếng lòng thầm lặng bước đi bên lề thời đại.Một gã liền anh Kinh Bắc, quanh năm quen việc đồng áng cuốc cày, tính tình cứng cỏi như cây thông trên đồi, tưởng cả đời chỉ biết đến ruộng lúa bờ ao. Một chàng thi sĩ xứ Huế xa xôi, ôm mối sầu tha hương cùng xấp bản thảo thơ mang theo cái tĩnh lặng của cố đô, da trắng môi hồng, đôi mắt lá liễu đong đầy sương khói.Một tà áo dài ngũ thân màu xanh tùng bị rách bên bờ ao đình cổ.Một bát chè hoa cau đượm hương hoa bưởi, ngọt lịm chốn gian nhà tranh.Duyên phận trớ trêu mượn sợi tơ hồng giả để che mắt thế gian, nào ngờ lại buộc chặt hai cuộc đời vào một mối tình câm lặng. Giữa một thời đại mà tình trai vẫn là điều "trái đạo trời", khi chữ Hiếu và chữ Tình đè nặng lên vai gã trai làng cứng cỏi, liệu tà áo tơ tằm mỏng manh có chống chọi nổi bão giông của định kiến?Cùng lúc đó, phía sau rặng thông già đồi Lim, có hai cô gái trẻ cũng đang dắt tay nhau đi qua những ngày tháng vụn vỡ, trốn chạy cuộc hôn nhân bách tính để giữ trọn lời thề nơi phố thị Hà thành."Kinh Bắc sương mờ lối cỏ khâu,Người đi tìm kiếm một sắc màu...Thoáng nghe câu hát người trao duyên,Chợt hỏi lòng ta: Duyên ở đâu?"…
